Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 694

Chương 694:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 694:

"Sắp đạt tới cấp S+ rồi. Thu hoạch không tồi."

Lâm Đông nói vẻ tương đối hài lòng.

Trình Lạc Y gật gật đầu.

"Xem ra trong khu rừng này có không ít thú biến dị cấp cao, vật tư phong phú, ngược lại có thể săn giết nhiều hơn, ngoài hấp thu năng lượng ra còn có thể sử dụng cho vũ khí tinh hạch."

"Ừ, có thể."

Lâm Đông thu hồi tinh hạch, nhìn về phía thanh niên ngoại quốc kia, sau đó quay đầu hỏi Diêm Tư Viễn.

"Vừa rồi hắn líu lo cái gì thế?"

"Ặc..."

Thanh niên sửng sốt hồi lâu, hiện tại mới hiểu được đám người trước mặt này vô cùng mạnh mẽ, chiến lực phi phàm, một đòn có thế đánh chết tươi nhện bá chủ cấp S.

"Nhìn dáng vẻ các người, hẳn không phải là người địa phương đúng không?"

"Nói nhảm vừa thôi. Chúng ta tới từ Long Quốc."

Diêm Tư Viễn nói.

"À à..."

Thanh niên gật đầu liên tục, ánh mắt tràn ngập cảm kích.

"Cám ơn các người vừa rồi đã cứu ta!"

Lập tức, Diêm Tư Viễn bắt đầu phiên dịch. Bọn họ cần một người dẫn đường, hiểu rõ tình hình trên đảo, thu nhận càng nhiều tình báo càng tốt.

Thông qua trao đổi, bọn họ biết thanh niên nước ngoài này tên là Rhodes, là một người thức tỉnh cấp B+, đến từ một trấn nhỏ bên ngoài rừng rậm, thời điểm vào núi săn giết thú biến dị bị nhện biến dị bắt giữ.

Diêm Tư Viễn nghe thế, mặt lộ vẻ ngạc nhiên.

"Bên ngoài rừng rậm còn có trấn nhỏ sao?"

"Ừ, nơi đó là nơi tránh nạn nổi tiếng, thu nhận rất nhiều người sống sót."

"Trấn nhỏ không bị zombie và thú biến dị tấn công sao?"

Diêm Tư Viễn hỏi.

Rhodes gật đầu, nói.

"Đúng vậy. Không bị đâu. Trấn trưởng của chúng ta là một người thức tỉnh mạnh mẽ. Hơn nữa hắn biết cúng tế, mỗi ngày sẽ cúng tế một hồi. Trấn nhỏ sẽ trở thành "thánh địa", cho dù là zombie hay các loại quái vật khác đều không cách nào đặt chân vào khu vực kia được."

"Có loại chuyện này sao?"

Diêm Tư Viễn càng nghe càng kinh hãi.

Chỉ cần hiến tế một chút... Quái vật sẽ không đặt chân được. Đây là năng lực gì chứ?

"Đúng vậy. Chờ các người tới đó sẽ tin lời ta nói thôi."

Rhodes cam đoan liên tục.

Thật ra vốn hắn cũng không phải người của trấn nhỏ, mà sinh sống trong thành phố. Nhưng bởi mạt thế giáng xuống, thành phố bị zombie và quái vật công chiếm, hắn liền chạy trốn tới trấn nhỏ này.

Sống ở trấn nhỏ này mấy tháng, quả thật không có bất cứ quái vật nào tấn công.

Tất nhiên... Nếu chủ động rời khỏi khu an toàn thì sẽ không được phù hộ, vẫn rất nguy hiểm.

Diêm Tư Viễn càng nghe càng cảm thấy thần kỳ.

Hắn cũng phiên dịch lại lời nói của Rhodes cho Lâm Đông một lần.

"Chỉ cần ở trong trấn là sẽ không bị quái vật công kích?"

"Thành phố thần kỳ à? Có chuyện như thế sao?"

"Chẳng lẽ trấn trưởng kia thức tỉnh một năng lực đặc thù gì sao?"

"Không biết nữa... Đi qua đó xem xem!"

"..."

Đám người Trần Minh cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, bàn tán xôn xao.

Trình Lạc Y nhìn về phía Lâm Đông.

Nếu đúng như lời người ngoại quốc kia nói, zombie và bất cứ quái vật nào cũng không thể tiến vào, hình như đó lại là một loại phiền toái.

"Ôi, đến lúc đó ngươi có thể đi vào không?"

"Chắc là vẫn được."

Lâm Đông suy nghĩ rồi nói.

Hắn cũng không cho rằng có "thánh địa" gì cả. Chuyện này nhất định có gì mờ ám.

Sau đó, Rhodes dẫn đường phía trước, đi về phía trấn nhỏ ngoài khu rừng.

Chẳng qua mỗi bước hắn đi sẽ tác động tới vết thương mổ bụng, truyền tới từng trận đau thấu tim, vẻ mặt hơi vặn vẹo.

"Ngươi không sao chứ?" Diêm Tư Viễn ân cần hỏi.

Rhodes cố nén, lắc đầu.

"Ta không sao, chỉ hơi đau thôi. Nhưng vì sống sót cũng chẳng còn cách nào, phải lấy trứng nhện ra. Đây đã là kết cục tốt nhất rồi."

"Ồ, thật rạ cũng không cần. Đại ca ta nói ngươi không cần mổ bụng cũng có cách lấy ra giúp ngươi."

"Diêm Tư Viễn nói.

"Hả? ??"

Mặt Rhodes đầy dấu chấm hỏi, hơi mơ hồ.

Thật hay đùa?

Đột nhiên hắn cảm thấy, miệng vết thương ở bụng giờ có vẻ càng đau hơn vừa rồi...

...

"Không mổ bụng thì lấy ra kiểu gì?" Rhodes tò mò hỏi.

"Với đại ca ta thì không gì không thể. Có lẽ sau này ngươi sẽ biết."

Đương nhiên Diêm Tư Viễn không tiết lộ quá nhiều.

Dưới sự dẫn dắt của Rhodes, bọn họ đi thẳng ra phía ngoài. Trên đường coi như thuận lợi, thỉnh thoảng gặp phải thú biến dị tập kích, Tôn Vũ Hàng và Ngô Đản có thể giải quyết xong, căn bản không cần những người khác ra tay.

Dần dần, rừng cây bắt đầu thưa thớt, xung quanh xuất hiện dấu vết của con người. Có dấu chân, chai nhựa, túi rác...

Đương nhiên cũng có hài cốt và dấu vết chiến đấu các loại.

Diêm Tư Viễn không nén nổi hơi tò mò.

"Nếu trấn nhỏ an toàn như vậy, các người còn ra ngoài làm gì?"

"Sự che chở của trấn nhỏ không phải là không có ràng buộc. Muốn cư trú ở nơi đó, nhất định phải có ít tinh hạch hoặc thịt thú làm "tiền thuế", hơn nữa bản thân mình cũng cần tăng thực lực lên, đổi lấy vật tư. Cho nên vẫn phải mạo hiểm vào rừng rậm."

"À..."

Diêm Tư Viễn gật gật đầu, đồng thời càng tò mò với tình huống của trấn nhỏ hơn.

Đi chừng nửa giờ, cuối cùng bọn họ cũng tới bìa rừng. Nhìn ra bên ngoài, đó là một khu vực trống trải.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay