Chương 693:
Hô hấp của thanh niên dồn dập, giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy không ngừng từ trán xuống. Tự mổ bụng mình thật sự quá đau khổ, cũng không ra tay ngay được.
Nhưng ngẫm lại hai người vừa rồi bị nhện đục bụng chui ra, dường như chẳng có gì mình không tiếp nhận nổi.
Đối mặt với uy hiếp tử vong, con người luôn bộc phát ra tiềm năng vô hạn. Thanh niên hạ quyết tâm, đâm dao găm vào bụng mình.
Phụt!
Máu tươi bắn tung tóe.
Thanh niên cắn chặt miếng gỗ, cỗ họng phát ra tiếng rên rỉ, vẻ mặt đau đớn tới vặn vẹo, gân xanh trên trán gồ lên, mồ hôi chảy xuống không ngớt.
Nhưng thế còn chưa hết.
Hắn đưa tay móc vào miệng vết thương, lục lọi gì đó bên trong.
Một hồi lâu sau... Hình như bắt được thứ gì, hắn đột nhiên kéo mạnh ra ngoài.
Phụt!
Trong nháy mắt này, toàn thân thanh niên cứng đờ, cơ thể căng cứng, sau đó đưa tay đầm đìa máu tươi, nắm được một nắm trứng côn trùng lớn...
... ……
Một lát sau, thanh niên thở phào nhẹ nhõm lấy trứng nhện ra xong, nội tâm hơi yên ổn hơn.
Hiển nhiên hắn là người thức tỉnh, thể lực mạnh mẽ, vết thương mổ bụng cũng không đến mức trí mạng. Sau khi nhổ miếng gỗ trong miệng ra, hắn vội vàng cố gắng bò lên khỏi mặt đất.
"Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này. Nữ hoàng nhện sắp xuất hiện rồi!"
"Cái gì?"
Mặt Trần Minh ngẩn ra. Bởi hắn nói ngoại ngữ nên căn bản chả hiểu gì.
Thanh niên thấy thế càng lo lắng hơn, vừa nói vừa khoa tay múa chân, vung mạnh lại bị tác động đến miệng vết thương, đau tới nhe răng nhếch miệng, ôm bụng, nhìn còn có vẻ hơi buồn cười.
"Múa dân vũ sao?"
Trần Minh cười ha hả, cũng vặn vẹo mấy lần.
Lúc này thanh niên ngẩn, trợn mắt há mồm. Tâm tình hắn giờ phút này thật sự không thể biểu đạt nổi.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên mặt đất chấn động, bùn đất xung quanh sụp đổ. Có không ít cây lớn chọc trời xung quanh cũng sụp đổ theo.
Một luồng hung khí mãnh liệt tràn từ dưới đất lên.
"Nguy rồi! Nó sắp ra rồi... Chạy mau! Nếu không thì thật sự không còn kịp đâu!" Thanh niên kia nói léo nhéo.
Nhưng quay đầu nhìn lại, phát hiện ra đám người Lâm Đông vẫn trấn tĩnh như trước, đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nhìn hướng đang nhấp nhô, căn bản không có ý bỏ chạy.
"..." Thanh niên tức không nói nổi, thầm nghĩ đám người này có vấn đề à?
Mặt đất sụp đổ, nứt hẳn ra một cái khe lớn. Bên trong đen kịt, dường như thông tới tận địa ngục.
Ngay sau đó, một con nhện khổng lồ bò từ trong đó ra. Hình thể nó cao như núi, chắc phải gần mười mét. Tám con mắt dựng đứng đỏ tươi, toàn thân mọc đầy lông màu đen, móng vuốt dài ngoằng, sắc bén như trường mâu.
"Hình thể không nhỏ đâu..."
Lâm Đông âm thầm cảm thán. Cho tới bây giờ, hẳn đây là con nhiệm vụ nhện biến dị đứng đầu mà hắn từng gặp!
Đôi mắt hung ác của con nhện khổng lồ kia tập trung mọi người, mở cái miệng đáng sợ ra, phát ra một tiếng rít chói tai. Gió tanh quét ngang bốn phía khu rừng.
Nhân loại vốn có sự sợ hãi trong gen đối với đám sâu bọ như nhện.
Huống chi là một con khổng lồ thế này.
Tên thanh niên ngoại quốc kia lập tức run rẩy, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi to như hạt đậu chảy xuống, tiếng nói cũng run rẩy.
"Thôi xong... Xong hết rồi... Hiện tại hoàn toàn không còn kịp nữa rồi..."
Con nhện khổng lồ thấy sào huyệt bị xâm lấn, lúc này đã vô cùng nổi giận. Cái đuôi khổng lồ vung lên, vô số tơ nhện bắn ra, xé không gian như mũi tên nhọn, phát ra từng tiếng nổ vang.
Lâm Đông đứng tại chỗ, không hề trốn tránh, giống như không kịp phản ứng. Mãi cho tới khi tơ nhện còn cách không tới năm mét, ánh sáng trong mắt hắn mới lóe lên.
Vốn sợi tơ có uy lực mười phần, đột nhiên dừng lại giữa không trung, lộ vẻ quỷ dị mười phần.
Lâm Đông lật tay một cái, phát ra hào quang mãnh liệt. Phiến đá Tinh Đồ đã xuất hiện. Tinh hạch khảm trên đó lóe lên như chòm sao Bắc Cực.
Rừng cây vốn tối tăm cũng bị phản chiếu từng luồng sáng trắng nõn.
Sau đó Lâm Đông tung người nhảy lên, giống như một ngôi sao băng mọc lên đột ngột, cầm phiến đá Tinh Đồ trong tay, đập thẳng con nhện kia.
Hình thể của hắn so với con nhện trong vô cùng nhỏ bé. Giữa hai người hình thành chênh lệch rất lớn.
Nhưng phiến đá tỏa ra uy áp khiến đất trời rung chuyển, giống như ngôi sao rơi xuống, khiến cây cối xung quanh ầm ầm nổ nát thành bột mịn.
Lực lượng mạnh mẽ bộc phát như núi lửa, cuối cùng nện mạnh lên đầu con nhện.
"Ầm ầm ầm!"
Một tiếng chấn động qua đi, sóng xung kích đáng sợ khuếch tán ra xung quanh. Tất cả cỏ dại và cây cối xung quanh đều gẫy đổ, bị thổi rạp đi, thậm chí có cây còn sụp đổ ầm ầm.
Ở trung tâm của vụ nổ mạnh, một đám mây hình nấm nhỏ bốc lên.
"Ôi chúa ơi!"
Thanh niên ngoại quốc nhìn chằm chằm vào cảnh này, ánh mắt dại ra.
Đợi tới khi dao động phía trước bình ổn, bụi mù tản đi, dáng người cao ngất của Lâm Đông đã trở lại, quần áo trắng nõn như trước, không hề nhiễm một hạt bụi. Chẳng qua trong tay hắn có thêm một viên tinh hạch màu xanh sẫm.