Chương 690:
"Tuy nhiên có thể thấy được, tinh hạch chúng ta muốn tìm chắc hẳn không ở khu vực này, nếu không sẽ không tồn tại dị thú hay thay đổi như vậy."
"Ừ, có lý!"
Mọi người gật đầu, đều hiểu ý của cô.
Bởi vì xung quanh tinh hạch hơn phân nửa là có ký sinh quái xuất hiện, sớm ký sinh hết thú biến dị rồi.
"Vậy nơi này không thiếu thức ăn, chẳng phải là thiên đường của ký sinh quái sao?"
Đột nhiên Tôn Vũ Hàng nghĩ tới vấn đề này.
Toàn bộ sinh vật trên đảo Úc chắc chắn tới hàng trăm triệu.
Rất khó có thể tưởng tượng được tốc độ sinh sản của ký sinh quái sẽ hình thành một cơn sóng thần quái vật to lớn thế nào.
"Chuyện này..."
Mọi người cũng không dám nghĩ nữa.
Bọn họ vừa mới hạ xuống hòn đảo đã thu được không ít tin tức. Trên đảo của virus zombie biến chủng, có ký sinh quái, thú biến dị, hơn phân nửa còn có quái vật khổng lồ biển sâu lên bờ.
Có thể xác nhận, nơi này hung hiểm phi thường.
Nhưng ở sâu trong đảo không chừng còn có tồn tại gì không biết.
Mọi người di chuyển cẩn thận từng li từng tí, bàn bạc nhỏ tiếng. Nhưng Lâm Đông đi phía sau mọi người bỗng nhiên phát hiện ra hoàn cảnh xung quanh yên tĩnh hẳn.
Ngay cả tiếng xột xoạt của sâu kiến cũng kcó.
Vốn nhóm thú biến dị theo dõi phía sau cũng đều dừng bước, dường như hơi sợ hãi, không dám tiến vào khu vực này.
Lâm Đông đoán ra tình hình ở đây rất nhanh, ánh mắt đánh giá bốn phía.
"Các người cẩn thận..."
...
"Thế nào? Lại có quái vật à?"
Mọi người đều nghi hoặc.
Lâm Đông gật đầu khẽ. Bởi vì xung quanh đúng là quá yên tĩnh, không có sinh vật khác, ngay cả thú biến dị vốn theo dõi bọn họ cũng dừng bước. Điều này nói rõ quanh đây có quái vật khiến chúng sợ hãi.
Trình Lạc Y đảo mắt nhìn quanh, phát hiện trong rừng tối tăm lại có từng luồng sương mù giống như lụa mỏng tỏa ra.
Nhưng ngoài thứ này ra cũng không có gì khác cả. Không khí nơi đây quả cũng hơi thay đổi kỳ lạ.
"Đi thôi."
Trình Lạc Y không quá lo lắng, bởi vì bằng thực lực của bọn họ đủ để ứng phó với quái vật trong rừng.
Mọi người tiếp tục đi về phía trước. Cô vẫn dẫn đầu đi trước.
Nhưng đi tới một hồi, cảnh tượng trong rừng bắt đầu xuất hiện thay đổi. Từng gốc cây cổ thụ xung quanh đổ nghiêng, giống như bị thứ gì đó chặt đứt ngang. Có cây ngã đè sang một cây khác, có cây đổ hẳn xuống đất. Mà cây cối nơi này đều rất to, phải chừng bốn năm người ôm.
Mặc dù đổ xuống đất cũng cao gần bằng đầu người.
Cảnh tượng rất gây chấn động.
Nhưng khiến bọn họ kinh ngạc nhất chính là những vết gãy ngang thân cây lại vô cùng bóng loáng, rõ ràng do một đòn đánh tạo ra.
"Từng xảy ra chiến đấu sao?"
Trình Lạc Y nói nhỏ.
Mấy người còn lại bàn tán ầm ĩ.
"Cuối cùng là thứ gì? Có thể chặt đứt thân cây to như vậy sao?"
"Chẳng lẽ có quái vật khổng lồ từ biển lên?"
"Ừ, nhất định là Cường đầu trọc rồi."
"..."
Ánh mắt Đường Tinh Vãn quét qua, quan sát bốn phía, nghĩ thầm chắc chắn không phải là thú khổng lồ gì. Bởi vì quanh đây không có vết chân.
Hơn nữa cô phát hiện ra ngay, ở chỗ thân cây gãy dường như sót lại vật gì.
Đường Tinh Vãn lấy cái nhíp nhỏ, cúi người gắp nó lên.
Đó là một sợi dây rất nhỏ, trong suốt, nhưng lại rất chắc chắn.
"Đây là thứ gì?" Trần Minh lại gần, hỏi.
"Tơ nhện!"
Đường Tinh Vãn đáp lại: "Những cây cổ thụ to lớn này đều bị một sợi tơ nhện cắt đứt."
"Cái gì?"
Mặt mọi người đều lộ vẻ kinh hãi.
Không ngờ nhiều cây cổ thụ như vậy lại bị một sợi tơ nhện cắt đứt.
Bởi vậy có thể thấy, quái vật phun tơ nhện này có thực lực rất mạnh.
Đường Tinh Vãn tiếp tục phân tích.
"Phỏng đoán một cách thấp nhất thì cũng phải là nhện biến dị cấp S."
Lâm Đông nghe thế, gật gật đầu, cảm thấy trong đội có một nhân viên nghiên cứu khoa học cũng rất tốt, gặp chuyện rõ ràng hơn trước rất nhiều.
Nhân loại và zombie cấp S hắn từng gặp qua nhiều rồi, nhưng thú biến dị thì vẫn là lần đầu tiên.
"Đi thôi. Săn giết nó."
"Ừ."
Trình Lạc Y gật đầu, đang định bước tiếp về phía trước.
Bỗng nhiên, ở sâu trong rừng xa xa truyền tới tiếng kêu cứu rất nhỏ, nếu không lắng nghe thì còn tưởng mình bị ù tai.
"Help! Cứu mạng!"
"Có người? Hình như đang kêu cứu. Mọi người có nghe thấy không?" Diêm Tư Viễn hỏi.
"Không thể nào... Rừng sâu núi thẳm làm gì có người. Có phải là bẫy của quái vật không?"
Trần Minh suy đoán.
Lâm Đông âm thầm cảm giác, xác thực phát hiện ra khí tức của nhân loại nhưng yếu ớt vô cùng, đã hấp hối, miễn cưỡng tính là một nửa con người.
"Đúng là bên kia có người."
"Hả? Chúng ta mau qua đó xem xem."
Trần Minh vội nói.
Bọn họ đáp xuống hòn đảo đơn độc này, đi sâu vào trong rừng rậm, xung quanh rất nhiều thú biến dị lui tới, cho nên khi thấy một nhân loại liền cảm thấy rất thân thiết.
Hơn nữa hiện giờ bọn họ cần gấp một người dẫn đường. Đi loạn trong rừng rậm, không biết bao lâu mới có thể ra ngoài được.
Mấy người tung người nhảy lên, tung người lên gốc cây lớn gãy đổ, sau đó chạy nhanh về phía phát ra tiếng kêu cứu.