Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 687

Chương 687:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 687:

Giáo sư Mạnh tận tình dặn dò.

"Vâng, tốt."

Trình Lạc Y đồng ý.

Trần Minh bên cạnh nói ngay.

"Giáo sư Mạnh, ngươi yên tâm. Chỉ cần Trần Minh ta còn một hơi thở, nhất định sẽ không để cô Tinh Vãn bị thương tổn!"

"Hả? Chú Trần, không phải chú nói phải về nơi trú ẩn à?" Tôn Vũ Hàng hỏi.

"Quay về làm gì hả? Chỉ có người không có cống hiến mới trở về nơi trú ẩn. Nhân tài tinh anh như chú của ngươi nhất định phải chinh chiến bên ngoài."

Trần Minh vỗ vỗ ngực, nói.

Tôn Vũ Hàng thấy biểu hiện này, ánh mắt không nén nổi vẻ khinh bỉ.

Mọi người thu dọn hành lý xong, Tôn Tiểu Cường đựng trong ba lô ra không ít táo, định ăn trên đường làm nhiệm vụ.

Ngoại trừ mấy người bọn họ còn có một vị là Ngô Đản.

Vốn Tôn Vũ Hàng không muốn dẫn hắn theo, nhưng lúc đối chiến với người thức tỉnh của công ty Tek, biểu hiện của Ngô Đản lại không tồi, tuyệt đối không phải gánh nặng mà là vốn bị đánh giá thấp sức chiến đấu. Cho nên cuối cùng mọi người quyết định để hắn đi theo.

Tiểu đội của người thức tỉnh nhân loại sắp bước lên hòn đảo cô độc ở nước ngoài.

Đương nhiên, ngoài bọn họ ra còn có Lâm Đông nữa.

Trong sự tiễn đưa của đám người giáo sư Mạnh, đoàn người đi lên thiết bị bay.

Lâm Đông quét mắt một vòng, phát hiện ra đều là những khuôn mặt quen thuộc, chỉ duy nhất có Đường Tinh Vãn mới gia nhập là hơi xa lạ.

Phán đoán từ khí tức, hẳn cô là người thức tỉnh não đan.

Tuy rằng còn chưa nhiều tuổi, nhưng ánh mắt dịu dàng lại lóe lên vẻ hoạt bát.

Loại cảm giác này hơi giống lúc Lâm Đông nhìn thấy Tiến Sĩ lần đầu, vừa nhìn là biết đây là sinh vật có chỉ số thông minh cao.

"Em gái Tinh Vãn, chúng ta sẽ cố gắng hết sức bảo vệ ngươi." Trần Minh trấn an.

"Ồ, ta cũng không lo lắng gì."

Đường Tinh Vãn mỉm cười, nói: "Nếu ngay cả các ngươi đều thất bại, thế thì lúc nhân loại tuyệt chủng không còn xa nữa. Cho nên không có gì đáng phải lo lắng cả."

"Hả? Thế là sao?"

Trần Minh gãi gãi đâu, cảm thấy nghe không hiểu.

...

Thiết bị bay vận hành vững vàng. Từ Long Quốc đến hòn đảo kia khoảng hai tiếng rưỡi. Trên đường đi, Diêm Tư Viễn còn thay đổi một viên tinh hạch năng lượng.

Hiện giờ đội ngũ của Trình Lạc Y có thêm thành viên mới là Đường Tinh Vãn, mọi người đều tương đối tò mò, nhao nhao nói chuyện tán gẫu với cô, tìm hiểu thân thế, bối cảnh, tuổi tác, quá khứ.

Đường Tinh Vãn ăn nói khéo léo, ai cũng mỉm cười đáp lại, hơn nữa dáng vẻ xinh đẹp, lại là phần tử tri thức cao, cho nên ấn tượng của mọi người với cô cũng không tồi.

Ngay cả Lâm Đông cũng cảm tôi hấy, đây là một "người công cụ" không tồi...

Bọn họ rời khỏi địa bàn Long Quốc, bay vọt vào hải dương. Bầu trời vốn tươi đẹp dần dần trở nên âm u, ánh sáng xung quanh tối hẳn, giống như từ ban ngày tiến vào ban đêm.

Từng trận sấm chớp cuồn cuộn, rung động ầm ầm không ngừng. Thiết bị bay cũng bị xóc nảy lên liên tục.

Nhất là biển rộng phía dưới như một vực sâu đen kịt, sóng gió ngập trời quay cuồng, thậm chí xuất hiện xoáy nước to lớn, giống như dưới lòng biển có một cái hố không đáy, hút nước biển liên tục vậy.

Ở trung tâm vòng xoáy, thỉnh thoảng truyền ra tiếng thú rống rung trời.

"Dọa người thật..."

Trần Minh đi tới cửa sổ quan sát.

Tiểu Cường gặm một quả táo, cất lời.

"Nhất định bên dưới có một con Godzilla."

"Ừ, rất có khả năng đó."

Trần Minh lại không hề phản bác. Bởi vì thời điểm chiến đấu với Thanh Lân cũng từng xuất hiện một con zombie thằn lằn biển khổng lồ.

Mà hiện giờ mạt thế đã qua đi lâu như vậy, không chừng sẽ tiến hóa ra một quái vật gì đó còn mạnh hơn trước nhiều.

"Chú Trần, ngươi có muốn xuống bơi một vòng không?" Tôn Vũ Hàng nói đùa.

"Ấy... Không được, không được!"

Trần Minh lắc đầu liên tục.

Bất cứ nơi nào trong biển sâu đều có sóng thần cao mười mấy mét, cấp độ thiên tai. Nhân loại so với nó giống như một con kiến nhỏ.

Nếu rơi xuống biển thật, như vậy toi mạng là cái chắc.

"Hả? Nếu thật sự tinh hạch rơi xuống đáy biển thì sao?" Đột nhiên Tôn Vũ Hàng nghĩ tới một chuyện.

"Ngươi mau ngậm cái miệng quạ đen lại đi!"

Trần Minh vội vàng trách mắng một câu, sợ không dám nghĩ tới chuyện này.

Ầm ầm!

Đúng lúc này, thiết bị bay bỗng xóc nảy rất mạnh, trong nháy mắt rơi xuống năm sáu mét mới vững vàng lại được.

Đồ vật trong khoang rung động ào ào. Mọi người lảo đảo, suýt nữa là ngã xuống mặt đất.

"Xảy ra chuyện gì thế?"

Trần Minh bị dọa hết hồn, kinh hoảng nhìn quanh, hỏi.

Sắc mặt Diêm Tư Viễn nghiêm trọng, đáp.

"Chúng ta gặp phải một luồng không khí mạnh hơn bão cấp 14 ở phía trước. Là một cơn lốc siêu mạnh quanh đảo Úc."

"Hả?"

Sắc mặt đám người Trần Minh lộ vẻ kinh hãi.

Lâm Đông cũng đi tới trước cửa sổ, ánh mắt thuận thế nhìn lại. Hắn thấy một cơn lốc xoáy được vờn quanh hòn đảo, tầng mây xung quanh bị khuấy động, sấm sét vang dội bên trong, rung động ầm ầm, giống như bầu trời rống giận, hoàn toàn là cảnh tượng thiên tai.

"Thiết bị bay của chúng ta căn bản không thể xuyên qua cơn lốc này. Đại ca, giờ phải làm sao?" Diêm Tư Viễn hỏi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay