Chương 683:
Bạch Tề vội vàng quay đầu lại, phát hiện ra bên cạnh đã có thêm một người từ bao giờ. Dáng người hắn cao ngất, khuôn mặt tuấn tú, mặc một bộ áo sơ mi trắng mang tính biểu tượng.
"Chuyện này..."
Trong nháy mắt, Bạch Tề trợn trừng hai mắt, mặt lộ vẻ kinh hãi, lảo đảo lùi lại hai bước, không ngờ đã nhận ra.
"Thi Vương Giang Bắc?"
"Trình Lạc Y! Ngươi... Không ngờ ngươi lại dẫn Thi Vương tới đây?"
"Á..."
Cùng lúc đó, một loạt tiếng thét chói tai vang lên. Các học viên của giáo sư Mạnh ở xung quanh có nam có nữ, vẻ mặt hoảng sợ, lùi sang một bên.
Hơn nữa không biết ai bấm còi báo động, ánh sáng đỏ trong phòng thí nghiệm lóe lên ngay, tiếng còi báo động chói tai vang lên.
Ánh sáng đỏ tươi chiếu lên khuôn mặt Lâm Đông, lúc sáng lúc tối.
Trình Lạc Y nói.
"Hắn không tới giết người, chỉ cần một số nhân viên nghiên cứu khoa học, đến trụ sở của tổng công ty Tek nghiên cứu khoa học thôi."
"Cái gì?"
Bạch Tề cắn chặt hàm răng. Những nhà khoa học ở nơi này đều là báu vật của nhân loại, sao có thể để Thi Vương bắt đi?
"Điều này tuyệt đối không được. Không thể mang nhân viên nghiên cứu khoa học đi được."
"Ta cảm thấy... Hiện tại ngươi nên lo lắng cho bản thân đi đã."
Lâm Đông tỏa ra sát khí dày đặc. Hắn đã đoán trước chuyến đi này sẽ không thuận lợi. Có người sẽ phản kháng. Nhân loại như vậy phải bị diệt trừ.
Lúc này, tiếng người vang lên ồn ào bên ngoài phòng thí nghiệm. Tiếng bước chân rung động rầm rầm. Có không ít người nghe tiếng cảnh báo đã tìm tới nơi này.
"Chuông báo động kêu rồi. Để tôi xem có chuyện gì?"
"Chẳng lẽ có quái vật nào trà trộn vào sao?"
"Nhanh lên. Chắc chắn có người gặp nguy hiểm."
"..."
Bởi nơi này là trung tâm của nơi trú ẩn, toàn quản lý cấp cao cư trú, hoặc người thức tỉnh cấp cao, cho nên có khoảng gần trăm người lèn chật kín nơi này.
Bạch Tề thấy nhiều người như vậy, không thiếu người thức tỉnh số 01 ở các nơi trú ẩn, thực lực vô cùng mạnh mẽ, cảm thấy có thể một tia sức mạnh.
"Người đâu! Tới mau! Nơi này có Thi Vương!"
"Ặc... Thi Vương?"
Mọi người đều kinh ngạc, lúc này mới chú ý tới bóng người áo trắng của Lâm Đông.
Hiện giờ có ai không biết tới hình tượng Thi Vương Giang Bắc chứ?
Lúc này bọn họ nhận ra ngay, bước chân vốn dồn dập đều dừng lại, mặt lộ vẻ nghiêm trọng.
"Không ngờ lại là hắn!"
"Sao hắn lại ở đây?"
"Chúa ơi..."
"..."
Ngay sau đó, mọi người kêu to sợ hãi, dáng vẻ như gặp đại địch, nội tâm lo lắng tới cực hạn.
Chỗ Lâm Đông đứng hình thành một khoảng trống không. Tuy rằng gần trăm người thức tỉnh xuất hiện, nhưng không ai dám tới gần. Có thể thấy, cảm giác áp bách của hắn rất mạnh.
Bạch Tề nói rất hung tợn.
"Lại dám tới núi Đông Nhạc chúng ta một mình, quả thực là muốn chết! Mọi người cùng xông lên xử lý hắn!"
"Hả?"
Nhưng vẻ mặt mọi người xung quanh chần chờ, hai mắt nhìn nhau, cũng không ai dám ra tay trước.
Bạch Tề ra vẻ tiếc không thể bảo ban nổi đám người.
"Các người sợ cái gì? Chỉ có mỗi mình Thi Vương hắn, mà trên núi Đông Nhạc chúng ta có hơn chục ngàn người thức tỉnh, hắn đánh cũng mệt chết. Chỉ cần xử lý Thi Vương Giang Bắc là có thể làm rạng rỡ tổ tông, tên tuổi ghi vào sử dách. Các người còn chần chờ gì nữa?"
"Chúng ta..."
Mọi người nắm chặt nắm tay, mu bàn tay nổi gồ gân xanh, cắn răng, hiển nhiên nội tâm đang vô cùng giãy dụa.
Lâm Đông chỉ lẳng lặng nhìn bọn họ, mặc dù bị vây ở giữa nhưng sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, xem bọn họ ai dám ra tay?
Cảm giác áp bách của Thi Vương thật sự quá mạnh mẽ.
Mọi người nhìn hắn chằm chằm, thậm chí đã đỏ cả mắt. Không khí vô cùng nặng nề, giống như đại chiến sắp nổ ra tới nơi rồi.
Nhưng đúng lúc này, một nhân viên nghiên cứu khoa học trẻ tuổi nói.
"Căn cứ theo giám sát của máy bay không người lái, có thi triều đang lao nhanh tới núi Đông Nhạc! !!"
Trên màn hình trước mặt hiện lên hình ảnh máy bay không người lái truyền về.
Từ góc nhìn trên bầu trời, mặt đất hoang vu phía dưới có vô số zombie xuất hiện dày đặc khắp núi đồi.
Trong đó có đủ chủng loại Thi Vương, thú zombie thể hình khổng lồ, cả chục ngàn zombie tinh nhuệ lao như điên, dáng người mạnh mẽ. Chục ngàn zombie át chủ bài hung khí ngập trời.
Từng khuôn mặt ghê sợ gào thét điên cuồng, hội tụ thành một dòng nước lũ. Những nơi chúng đi qua không còn một ngọn cỏ.
Hiển nhiên thi triều Giang Bắc lại tiếp tục hành trình, mở ra con đường Bắc phạt.
Hai mắt Bạch Tề trợn trừng trừng.
"Ngươi nói không phải tới chém giết mà?"
"Thi triều này chỉ đi ngang qua thôi. Nhưng nếu chư vị muốn ra tay thì bọn chúng cũng không ngại leo núi đâu."
Giọng Lâm Đông rất bình tĩnh, nói ra lời đáng sợ nhất.
Núi Đông Nhạc tuy rằng nguy nga, địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công nhưng chắc chắn cả chục ngàn át chủ bài kia bò lên được.
Hơn nữa đại bộ phận núi Đông Nhạc đều là người sống sót bình thường, rất dễ lây nhiễm. Một khi virus zombie khuếch tán ra, tuyệt đối sẽ là tai họa diệt vong.
"Đừng... Chúng ta không muốn ra tay. Xin ngươi tha cho chúng ta."
"Một nhà già trẻ của chúng ta đều ở núi Đông Nhạc. Ta không muốn bọn họ phải chết! !!"
"Vâng, cầu ngươi tha cho chúng ta đi."
"..."