Chương 677:
Cả tòa lâu đài cổ rộng lớn đều là da người!
"Á... !"
Liễu Bạch Nguyệt nghĩ tới đây, không nén nổi hét lên kinh hãi.
"Đừng giết ta... Đừng giết ta... Đừng, ta quy thuận ngài!"
Toàn thân cô ta run rẩy, mồ hôi lạnh ròng ròng trên trán, đầu óc trống rỗng, chỉ biết không ngừng cầu xin tha thứ.
Đây cũng không phải bởi vì sợ, mà đối phương mang tới cảm giác quá áp bách.
Thậm chí quản gia bên cạnh còn thầm khen ngợi sự gan dạ của cô. Bởi vì trước mặt Bá tước, rất ít nhân loại còn có năng lực biểu đạt ngôn ngữ.
Ánh mắt Bá tước nhìn cô chằm chằm.
"Nói đi. Bên trong Long Quốc đã xảy ra chuyện gì rồi?"
.........
"Tống... Tống Văn Hi đã chết. Thành Bọ Cạp Đen đã bị Thi Vương công phá. Tất cả thành viên đều giải tán."
Liễu Bạch Nguyệt đáp lại, gần như chỉ dựa vào bản năng.
"Thi Vương?"
Đối với Bá tước mà nói, thành phố Bọ Cạp Đen căn bản không đáng gì. Bởi vì thế lực của hắn trải rộng khắp toàn cầu, ngược lại chỉ thoáng hơi có hứng thú với Thi Vương của Long Quốc.
"Hắn là Thi Vương mạnh nhất trong Long Quốc sao?"
"Vâng... Vâng ạ. Hồ sơ quỷ thi cũng từng ghi chép lại, cơ bản không có đối thủ ở Long Quốc!"
Liễu Bạch Nguyệt thành thật đáp lời.
Sắc mặt Huyết hồng bá tước vẫn lạnh nhạt như trước, cũng không quan tâm đối với Hồ sơ quỷ thi. Bởi vì trên đó có thực lực mạnh yếu khác nhau, hơn nữa nó thành lập vì mình, ghi chép về sau đều thuộc về cấp bậc "đời sau".
Có lẽ thời điểm chính mình hô mưa gọi gió, những quỷ thi khác còn chưa được khai hóa đấy...
"Tuy nhiên xem ra tư chất của hắn không tồi, nếu thần phục ta, có thể tha cho hắn một con đường sống."
"Chuyện này..."
Đôi mắt đẹp của Liễu Bạch Nguyệt trợn tròn lên. Cô ta giao tiếp với Lâm Đông không ít, biết rõ bản tính của hắn.
"Không có khả năng. Với hiểu biết của ta đối với Thi Vương kia, tuyệt đối không có khả năng hắn thần phục."
"Thế thì cũng hơi tiếc..."
Bá tước có vẻ tiếc nuối.
Bởi hắn đang định hợp nhất Thi Vương các nước, thống ngự thi triều cả tỷ quân, đứng trên đỉnh thế giới, trở thành bá chủ toàn cầu chân chính.
Đến lúc đó đẩy ngang đối thủ một mất một còn của mình, trụ sở tổng công ty Tek quốc tế!
Liễu Bạch Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn, không ngờ có một ngày mình lại đứng trước mặt Huyết hồng bá tước.
Thi Vương trước mắt này có thực lực sâu không lường được, mặc dù là Thi Vương Giang Bắc hung danh hiển hách, nhưng đối với hắn mà nói vẫn còn kém xa.
Bởi vì các sào huyệt zombie khác đều trưởng thành trong giết chóc, lớn mạnh không ngừng, cuối cùng trở thành bá chủ một phương.
Nhưng Huyết hồng bá tước lại lợi dụng ác ý trong lòng nhân loại.
Hắn nắm trọn toàn bộ tổ chức Bọ Cạp Đen, hấp thu nhân loại sa đọa. Cái ác của nhân loại bành trướng không ngừng, tổ chức của hắn cũng lớn mạnh lên theo đó.
Cho đến cuối cùng, lây lan khắp thế giới như virus...
Mà thành viên tổ chức Bọ Cạp Đen vẫn luôn nuôi ngược lại Thi Vương. Bọn chúng bắt cóc người sống sốt khắp nơi, cung cấp máu thịt và các loại tài nguyên khác không ngừng.
"Thảo nào, Bọ Cạp Đen bắt cóc người tránh nạn ở khắp nơi, cuối cùng đều sống không thấy người, chết không thấy xác...."
Liễu Bạch Nguyệt thầm nói.
Rất khó có thể tưởng tượng được, một loạt quá trình này tiếp diễn, Huyết hồng bá tước đã mạnh tới mức nào rồi. Toàn bộ quá trình phát triển thế lực của hắn, ngoài thực lực ra còn có đầy đủ kỳ ngộ và vận may!
Hơn nữa, lúc mới sáng lập ra Hồ sơ quỷ thi, Liễu Bạch Nguyệt còn từng nghe nói một tin tức nho nhỏ.
Nghe nói trước khi mạt thế giáng xuống, Huyết hồng bá tước cũng không phải là nhân loại bình thường. Dường như hắn nhiễm một loại bệnh tật nào đó, sợ ánh sáng, uống máu mà sống.
Hắn là một quái thai nổi danh ở địa phương, bị không ít người khinh bỉ và ghét bỏ.
Cũng có người nói, hắn chính là một con quỷ hút máu, là điềm xấu, cần phải hỏa thiêu hắn, vì dân trừ hại.
Thậm chí hắn từng bị người trói vào giàn hỏa thiêu, dùng lửa thiêu đốt.
Kết quả sau khi thiêu đước một nửa, đội chấp pháp tại địa phương chạy tới kịp, dập tắt lửa, cứu hắn xuống.
Ngay lúc đó, toàn thân Huyết hồng bá tước bị bỏng nặng, chín mươi phần trăm da thịt thối rữa, đã hấp hối.
Sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
Có rất nhiều tin đồn rằng hắn đã chết.
Nhưng cho tới khi mạt thế giáng xuống, Huyết hồng bá tước lại xuất hiện lần nữa, cũng trở thành điềm xấu thật sự của địa phương, đồ sát hầu như toàn bộ nhân loại trong khu vực, cho dù là công ty Tek hay nơi tránh nạn, hơn nữa còn dùng phương thức cực kỳ tanh máu.
Bá tước mỉm cười.
"Nếu như Thi Vương Long Quốc không chịu thần phục, vậy thì giết chết luôn đi."
"Nhưng mà... Thực lực Thi Vương kia rất mạnh. Trụ sở tổng công ty Tek ở Long Quốc cũng đều bị hắn tiêu diệt rồi. Căn bản không ai có thể ngăn cản nổi hắn!"
Nỗi hận trong lòng Liễu Bạch Nguyệt dâng lên. Ngược lại cô rất muốn giết chết Lâm Đông. Dù sao cũng bởi vì hắn, bản thân mới lưu lạc tới tình trạng như ngày hôm nay.
Bá tước nhanh chóng phát hiện ra ngọn lửa hận thù trong mắt cô, và rất hài lòng với điều đó. Hắn loáng thoáng thấy được bóng dáng ban đầu của mình.
"Ngươi muốn trở nên mạnh mẽ không?"
"Ta... Muốn chứ."
Liễu Bạch Nguyệt nói vẻ chần chừ. Trên đường tới đây cô đã có ý nghĩ đó, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình.
Bá tước từ từ đứng lên, bước từng bước tới.