Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 670

Chương 670:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 670:

Chỉ thấy khói bụi tiêu tan, có một bóng người dần dần hiện ra. Dáng người hắn cao ngất, giống như một cây tùng xanh đứng sừng sững trên mặt đất hỗn độn.

Đám người thấy thế, đôi mắt trừng lớn, đều lộ vẻ khó tin.

Bởi vì đó chính là dáng người của Lâm Đông.

Nhưng lúc này hắn cực kỳ yên tĩnh, chỉ cúi đầu, nhìn chăm chú vào ngực mình, đứng yên không nhúc nhích, giống như một pho tượng.

Trong lòng mọi người nghi hoặc.

"Hắn... Sao hắn vẫn còn sống được?"

............

Trên chiếc áo sơ mi trắng của Lâm Đông xuất hiện một vết xước thật dài, vết máu đỏ sẫm, không ngừng lan tràn ra, đỏ rực như mẫu đơn, từ từ nở rộ trên chiếc áo sơ mi trắng.

Hai mắt Lâm Đông kinh ngạc nhìn chằm chằm, đồng tử chậm rãi co lại như mũi kim. Giờ phút này, thời gian dường như chậm lại mấy lần.

"Bẩn quần áo rồi..."

Ngay sau đó, một luồng hung khí ngang ngược tràn ra, bao phủ toàn bộ nơi này trong nháy mắt.

Hô hấp của mọi người trong sân đều khựng lại, cảm giác sợ hãi mãnh liệt tự nhiên sinh ra.

"Chuyện này... Là thế nào?"

"Chưa giết được Thi Vương!"

"Hắn cũng không chết sao?"

"Vậy thì không phải là..."

"......"

Đám người thức tỉnh Tek cuối cùng mới ý thức được chiến đấu chưa kết thúc, mà giết chóc chính thức giờ mới bắt đầu.

Ngay cả người thức tỉnh cấp SS Sa Dã giờ đã thấy mồ hôi chảy ướt lưng. Quần áo bị mồ hôi lạnh ẩm ướt hết, mặt lộ vẻ kinh ngạc.

"Sao có thể như thế được?"

Mặc dù hắn tập hợp toàn bộ lực lượng cũng không cách nào đánh chết được Thi Vương, thậm chí còn không xác định được hắn có bị thương hay không!

Một đao kia của Huyết Cơ có khả năng chém vào thân thể Lâm Đông. Nhưng miệng vết thương của hắn khép lại trong nháy mắt, cũng có thể là... Chỉ cắt rách quần áo.

Sa Dã không dám tưởng tượng.

Thi Vương này thật sự quá kinh khủng.

Hơn nữa khí tức mà hắn phát ra hiện giờ càng mạnh mẽ hơn vừa rồi, mạnh mẽ đến mức khiến người ta sinh lòng tuyệt vọng, giống như một ngọn núi nguy nga, căn bản không cách nào vượt qua được.

Lâm Đông chậm rãi vươn tay, nắm lên quần áo mình, sau đó đột nhiên kéo mạnh, xé hẳn quần áo vừa bị rách xuống.

Hắn lộ ra thân trên khỏe khoắn, cơ bắp hình giọt nước, cũng không nổi gồ, ngược lại mỗi bó cơ đều vừa vặn, tựa như hàng mỹ nghệ được tạo hình tỉ mỉ, hoàn mỹ không tỳ vết.

Mọi người kinh ngạc nhìn cảnh này, đều câm như hến, không dám cả thở mạnh.

Chỉ có đám người Trần Minh lộ vẻ vui mừng.

"Xem ra Lâm Đông muốn động tay động chân thật rồi. Tek và Hắc Hạt xong đời!"

Mà Lý Nhu nhìn vóc người hoàn mỹ của Lâm Đông, hai mắt lấp lánh ánh sao, nước miếng cũng chảy ra.

"Đẹp trai quá. Ta muốn... Khóa chặt thắt lưng của hắn."

"........." Những người khác đều cạn lời.

"Nhu tỷ, đến lúc này rồi, đừng lái xe nữa được không?" Tôn Vũ Hàng nói.

Trần Minh bên cạnh gật đầu lia lịa.

"Đúng vậy. Ngươi có nhu cầu gì, có gan xông về phía ta đi!"

......

Tương phản với bầu không khí vui sướng của mấy người, bên trận địa của công ty Tek vô cùng căng thẳng, mặt ai nấy đều âm trầm vô cùng, giống như sắp chảy nước tới nơi.

"Tổng giám đốc Vương, hình như kế hoạch tiểu đội hoàn mỹ của ngươi sắp đi săn thất bại rồi!" Trợ lý kinh hồn bạt vía, nói.

Ánh mắt Vương Vinh nhìn chằm chằm, yết hầu động đậy, nước một ngụm nước bọt.

"Đừng hoảng hốt! Thi Vương kia đã là nỏ mạnh hết đà. Hắn đang ra vẻ thôi, thật ra có thể ngã xuống bất cứ lúc nào."

"Thật sao?"

Đám người thầm nghi hoặc.

Nhưng ở hiện trường, đôi mắt lạnh lùng của Lâm Đông quét qua, sát ý ngưng tụ thành thực chất, khí tức càng ngày càng trở nên hung hãn.

"Nếu đã như vậy... Vậy thì tạo ra một thế giới mà quần áo dơ bẩn hết đi."

"Ngươi ra vẻ ít thôi!"

Huyết Cơ cắn chặt hàm răng, đứng dậy từ mặt đất, giơ đao Vẫn Tinh lên, chém về hướng hắn một lần nữa.

Cô ta thiêu đốt toàn bộ tinh huyết, lúc này còn một tia sức lực cuối cùng, tốc độ chạy ngược lại càng lúc càng nhanh.

Lưỡi đao cắt qua không khí, phát ra chuỗi âm thanh như bài ca cuối cùng của nó.

Mà Lâm Đông cũng chẳng thèm trốn, giơ tay chộp về phía lưỡi đao.

"Rầm!"

Đao Vẫn Tinh của Huyết Cơ đột nhiên dừng lại, cảm giác như chém vào một bức tường đồng, cũng không cách nào tiến thêm được nổi một tấc.

"Chuyện này..."

Đám người Trần Minh thấy ngạc nhiên quá, luôn cảm thấy có chỗ nào không ổn.

"Hắn... Không ngờ hắn lại dùng tay không bắt đao."

"Đúng vậy. Từ trước tới nay hắn chưa bao giờ chiến đấu theo phương thức này."

"Không ngại bẩn sao?"

"......"

Đôi mắt Trình Lạc Y sáng lên, nhìn chăm chú, im lặng không lên tiếng. Chỉ trong lòng cô mới hiểu rõ, bệnh thích sạch sẽ của Lâm Đông cũng không nghiêm trọng, chỉ thích sạch hơn người bình thường mà thôi.

Dù sao lúc ở cô nhi viên cũng đã từng hái anh đào, làm sủi cảo...

Huyết Cơ dùng hết sức lực toàn thân, muốn rút đao Vẫn Tinh về. Nhưng tay Lâm Đông như kìm sắt, mặc cho cô ta giãy dụa thế nào cũng đều không làm được gì.

Trong nháy mắt tiếp theo, Lâm Đông vung mạnh phiến đá Tinh Đồ lên, đập thẳng vào đầu đối phương.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay