Chương 662:
Trong lúc mọi người còn đang hoang mang, đột ngột có một tràng tiếng zombie rống lên, âm thanh rung trời rung đất.
Chỉ thấy hướng bên kia tràn ngập khói bụi, như có hàng nghìn quân đang phi nước đại về đây. Bóng dáng zombie hiện ra từ trong đó, chính là đội quân mấy chục nghìn con zombie đang ập tới.
Chúng ở khắp nơi trên núi non và đồng bằng, dày đặc giống như đại dương mênh mông, chỉ liếc mắt một cái sẽ không tài nào thấy được điểm cuối.
Trong đó có nhiều loại zombie khác nhau, bao gồm cả zombie thú lớn nhỏ, tất cả đều được thu thập trên đường đi.
Thân hình như trâu bò của Tanker vẫn đang không ngừng lao về phía trước.
“Sao các ngươi dám bao vây đại ca của chúng ta, Thi Vương phía Đông đến hộ giá đây!”
Thân ảnh Tiểu Bát nhanh chóng xuất hiện bên cạnh hắn.
“Này! Đã đến lúc này rồi, ngươi có thể đừng hô khẩu hiệu nữa được không?”
"Còn không phải do ta nhớ đại ca quá sao?" Tanker ngây ngô nói.
Phía sau hắn là hàng vạn zombie tinh nhuệ, giống như một cơn sóng thần cuồn cuộn, nhanh chân chạy như điên về phía trước.
Trong biển zombie điên cuồng, lại có một tràng tiếng đàn không ngừng vang dội.
Dường như nó đang báo hiệu, thời khắc sinh tử đã đến.
Bây giờ Thi Vương Cầm Âm cũng đã khác xưa rất nhiều, cô đang đứng trên một con voi zombie khổng lồ, thân hình nó cường tráng, cao tầm năm sáu mét, chiếc ngà dài nhe ra, cũng không biết là thú cưỡi được thu thập ở đâu mà ra.
Năm ngón tay Cầm Âm gảy thật nhanh trên phím, âm nhạc càng lúc càng sôi động.
Đám zombie xung quanh như thể bị phê thuốc, gầm rú điên cuồng, tốc độ chạy lại bắt đầu nhanh hơn.
Bên phải đội quân zombie bốc lên một tầng sương mù đen dày đặc, trong nháy mắt đã che khuất bầu trời, như thể một đám mây đen di động sắp nuốt chửng mọi thứ.
Hiển nhiên là Sương Mù đã gia nhập với đại bộ đội.
"Đến rồi... tất cả đều đến rồi..."
Đám người Trần Minh lộ vẻ chấn động, trong nháy mắt đã ý thức được chuyện gì đang xảy ra.
Đội quân zombie khủng bố của thành Giang Bắc, cuối cùng cũng đã tràn tới đây rồi.
Mà biểu cảm nghiêm trọng nhất lúc này đương nhiên là đám người Vương Vinh.
“Đám zombie đang tăng tốc sao…”
Bởi vì theo như dự tính của hắn, quân zombie còn cần một khoảng thời gian nữa mới có thể tới được đây.
Có lẽ là bởi vì Lâm Đông đang bị bao vây, hoặc cũng có thể vì lý do khác nữa.
Nhưng đám zombie đã chạy tới quá sớm.
Tất nhiên... Cũng không loại trừ khả năng mọi thứ đã được tính toán từ trước!
“Việc gì phải đến rồi sẽ đến, chuẩn bị chiến đấu đi." Vương Vinh trầm giọng nói.
Tuyến phòng thủ mạnh nhất mà hắn thiết lập cuối cùng cũng sẽ chạm trán đám zombie để rửa tội.
Nhưng mà bây giờ phe hắn còn có một ưu thế.
Đó là hiện tại Thi Vương và đội quân zombie đang bị tách ra, chỉ cần phòng tuyến mạnh nhất của mình ngăn cản được đội quân zombie bên này, còn bên kia đội ngũ hoàn hảo sẽ thuận lợi đánh chết Thi Vương, vậy thì trận chiến này vẫn có thể đạt được thắng lợi.
Mọi chuyện không tốt như mong đợi nhưng cũng không đến nỗi tệ.
Sau khi Vương Vinh ra lệnh.
Đám máy bay không người lái dày đặc trên bầu trời lập tức đổi hướng, kèm theo âm thanh xé gió, chúng bay loanh quanh phía trên đội quân zombie, định tiêu diệt bọn chúng trước.
Những máy bay không người lái này còn mang theo xăng, có thể phun lửa, thậm chí có một số còn mang theo vũ khí hạt nhân, lực sát thương cực kì mạnh.
Máy bay không người lái dày đặc như một bầy ong, cuồng oanh loạn tạc, cảnh tượng vô cùng chấn động.
Rất nhiều Zombie cấp thấp nháy mắt đã bị chôn vùi trong biển lửa, hóa thành tro tàn.
Nhưng trong màn sương đen, bỗng nhiên vang lên tràng tiếng kêu chói tai.
Đám quạ đen kịt, phát ra tiếng kêu cạc cạc quái dị, bay ra từ trong đó.
Từng con quạ đen mắt đỏ, thân hình giống như tên lửa, phát ra từng tiếng xé gió bất cứ nơi nào mà chúng bay qua, phi thẳng đến chỗ máy bay không người lái.
Rầm rầm rầm rầm!
Trên bầu trời lúc này bất ngờ có ánh lửa nổ tung, giống như một tràng pháo hoa rực rỡ.
“Đám zombie tới rồi! Tấn công!”
Trận địa sẵn sàng đón địch, lúc này đám thức tỉnh giả của công ty Tek cũng bắt đầu bóp cò súng, đủ loại pháo năng lượng bay múa, lần lượt đập về phía quân zombie.
Nhưng ngay khi bọn họ đang tận tình phát tiết, một tia xanh lóe lên và nhanh chóng lan rộng, vô số dây leo đột nhiên mọc lên trên vùng đất vốn khô cằn.
Thảo vực của Chậu Hoa đã phủ xuống.
Dây leo nhảy múa như những con rắn dài, bao trùm bầu trời và mặt đất, chặn lấy tầm nhìn rồi đâm xuyên qua cơ thể nhân loại.
Mà ở một bên khác còn có hàng dải đóa hoa kiều diễm nở rộ, trong chớp mắt đã tạo thành một biển hoa.
Người rơi vào đó đều bị hút cạn máu thịt.
Phấn hoa cũng bắt đầu phiêu tán, tràn vào xoang mũi bọn họ, làm tê liệt thần kinh, bắt đầu gây ảo giác.
Không ít thức tỉnh giả lũ lượt xoay họng súng vào đồng đội của mình, điên cuồng bóp cò súng.