Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 646

Chương 646:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 646:

Ánh mắt Lâm Đông nhìn tới, không ngờ nhận ra khí tức của nhân loại, hơn nữa số lượng không ít, chừng trên trăm người.

Có thể chiếm cứ ở đây, hiển nhiên chính là tổ chức Bọ Cạp Đen.

"Xem ra bắt đầu vào việc được rồi."

Trình Lạc Y nói nhỏ, tiếp tục cùng mọi người đi về phía núi trọc.

Đúng như Lâm Đông phân tích, bên trong lòng núi trọc đã bị đào rỗng, hình thành một không gian to lớn. Có không ít thành viên Bọ Cạp Đen tập trung ở đó, hình thành một nhóm nhỏ.

Bởi vì gần đây cướp bóc được không ít vật tư, lúc này bọn chúng đang tụ tập nâng cốc vui vẻ.

Đội trưởng của cứ điểm này tên là Chu Nguyên, dáng người mập mạp, đầu béo tai to, lúc này đang cầm một cái đùi gà, gặm tới miệng chảy đầy dầu.

Trên bãi đất trống phía trước có mấy cô gái bị bắt tới, đang nhảy múa gợi cảm, dáng người yểu điệu, ăn mặc mát mẻ, thậm chí quần áo rách rưới, khiến người ta nhìn mà máu nóng bừng bừng.

Trước tận thế, Chu Nguyên là một tên mập toàn ở nhà, thích nhất lên mạng xem gái đẹp livestream nhảy, thỉnh thoảng còn có thể khen thưởng một chút. Hắn vừa nghe tiếng gọi ca ca thân mật phía đối diện, nội tâm cảm thấy thỏa mãn cực kỳ.

Lúc đó hắn còn ảo tưởng sẽ có một ngày mình phát đạt, nhất định phải mời mấy mỹ nữ chuyên livestream vào phòng, khiêu vũ trước mặt mình.

Kết quả sau khi mạt thế lại trùng hợp được thực hiện...

Hắn trở thành một người thức tỉnh, cũng trở thành đội trưởng của Bọ Cạp Đen, sống như hoàng đế nhỏ ở chỗ này.

"Nào nào nào, uống rượu, uống rượu!"

Chu Nguyên vui vẻ hét to, giống như Sơn đại vương trong Tây Du Ký vậy.

Đám đàn em phía dưới nhao nhao hưởng ứng.

Bên ngoài cứ điểm đương nhiên có người canh gác.

Lúc này có hai gã lính canh Bọ Cạp Đen đang dựa vào sau tảng đá.

Trong khi bọn chúng quan sát, phát hiện ra xa xa ở đường chân trời xuất hiện một đám người.

"Hắc! Hình như lại có người qua đây rồi."

"Ở đâu?"

Một gã lính canh khác tò mò, tập trung nhìn lại, quả thật thấy một nhóm người.

"Nhìn trang phục bọn họ mặc thì hình như là người của nơi tị nạn."

"Nhưng mà... Vì sao lại đi về hướng thành Bọ Cạp Đen chúng ta nhỉ?"

"Chắc là tụt lại phía sau nên lạc đường. Ngươi xem, bọn họ cũng không đông người."

Hai tên lính gác âm thầm phân tích.

Bọn họ thấy đám Trình Lạc Y chỉ có hơn mười người, suy đoán có khả năng bọn họ bị mất phương hướng.

"Đừng nói nữa! Mặc dù không nhiều người nhưng lại có không ít người đẹp!"

"Ừ ừ."

Tên lính canh còn lại gật đầu liên tục, thấy đám người Trình Lạc Y, Khương Dao đều là đại mỹ nữ khó gặp, xem như là nhân loại chất lượng cao.

"Chậc chậc chậc. Đám người này thật sự quá ngu xuẩn. Lạc đường còn không nói, lại còn đi về hướng thành Bọ Cạp Đen chúng ta. Đây không phải là chủ động đưa tới cửa à?"

"Ừ, chúng ta phải cứu vớt đám cừu non lạc đường này. Chu ca thích nhất là mỹ nữ. Đợi lát nữa phải bắt các cô ấy vào nhà nhảy!"

......

Hai tên lính gác hưng phấn xoa xoa tay, vô cùng chờ mong với việc này.

Thế là bọn họ vội vàng trở về trong lòng núi, báo cáo việc này cho Chu Nguyên biết.

Chu Nguyên biết chuyện, lập tức phấn khởi.

"Còn có người chủ động đưa tới cửa sao?"

"Vậy thì ta phải tự đi xem một chút."

Hắn dẫn theo một đám người, thân hình mập mạp bò từ lòng núi ra, cũng ghé vào phía sau tảng đá, đôi mắt tam giác quan sát phía ngoài.

Phát hiện ra Trình Lạc Y đã đi tới gần hơn, còn không đến một trăm mét.

"Ừ! Không tồi, quả nhiên là đại mỹ nữ!"

Chu Nguyên phát hiện ra mấy người đúng là rất đẹp. Đương nhiên cũng có mấy người rất phá hoại phong cảnh. Ví dụ như Trần Minh, Ngô Đản.

Thái quá nhất chính là Tôn Tiểu Cường, một đôi mắt tinh quái, thoạt nhìn lại không thông minh lắm. Nhưng hắn đang ôm một quả táo lớn, gặm tới quên cả trời đất.

Ở giai đoạn tận thế này, táo chính là vật tư hiếm có.

"Dạo này kẻ ngốc đều ăn táo à?"

Mắt Chu Nguyên lộ vẻ thán phục, đồng thời cảm thấy bọn họ giàu tới chảy mỡ, có vẻ đầy ngập vật tư.

"Không tệ, là một miếng thịt béo!"

"Nói cho đám anh em chuẩn bị tốt, đợi lát nữa sẽ bắt bọn chúng lại!"

"Vâng, Chu ca yên tâm!"

Đám đàn em gật đầu liên tục đồng ý, hơn nữa mai phục ở phía sau tảng đá, chờ đợi con mồi tới gần.

Chẳng qua một loạt động tác này của bọn chúng đã bị nhóm người Trình Lạc Y cảm nhận được từ lâu.

"Cứ điểm này nhỏ mà có không ít người. Đáng tiếc là Long Phi không có ở đây."

"Thế thì làm sao bây giờ?"

Trần Minh lên tiếng hỏi. Không biết bọn họ đã thanh trừ bao nhiêu cứ điểm nhỏ như vậy rồi, cũng không có lợi nhuận gì quá lớn. Mục tiêu săn giết chủ yếu vẫn là thủ lĩnh Long Phi của Bọ Cạp Đen.

"Nếu như chúng ta tiêu diệt cứ điểm này, có thể đánh rắn động cỏ không? Sau khi Long Phi biết lại càng không dễ dàng xuất hiện."

"Ừ, có khả năng."

Trình Lạc Y suy nghĩ một chút, cũng không có biện pháp gì tốt cả.

Chẳng lẽ... Phải giống như lần trước, len lén lẻn vào thành Bọ Cạp Đen.

Lâm Đông bên cạnh lại nói.

"Ngốc! Bắt tên đội trưởng bên trong, để hắn gọi Long Phi ra không được à?"

"Hả?"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay