Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 640

Chương 640:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 640:

Nhưng vị trí trung tâm thứ hai của "Tiểu đội hoàn mỹ" là một cô gái, nhìn từ ảnh chụp có mái tóc nâu đen, dường như là con lai, ánh mắt lóe lên ánh sáng tươi đẹp, khiến người ta cảm thấy ngọt ngào và yên tĩnh.

Nhưng biệt hiệu của cô lại là "Huyết Cơ", cũng thức tỉnh năng lực đặc thù "Huyết Tế" có thể thông qua hiến tế máu tươi, đạt được chiến lực siêu cường!

"Quá mạnh mẽ..."

Trái tim Vương Vinh rất lâu không thể bình tĩnh lại.

Cường giả cao cấp nhất nhân loại và người cải tạo đời bốn, khoa học kỹ thuật đỉnh cao nhất, bây giờ tổ hợp lại, chỉ nhằm vào một Thi Vương.

Thử hỏi ai có thể địch lại?

"Phù..."

Vương Vinh hít sâu một hơi, cố gắng bình phục tâm trạng của mình.

Ngày tháng càn rỡ của Thi Vương cuối cùng cũng sắp chấm dứt. Nhất định lần nảy phải xả hết nỗi giận này, tạo lại uy danh của công ty Tek một lần nữa.

Lập tức, hắn kích động run rẩy, tuyên bố một tin tức bên trong mạng nội bộ của công ty.

"Thông báo cho các chi nhánh lớn khác, giải trừ tình trạng phòng thủ. Tiếp tục kế hoạch phòng thủ mạnh nhất..."

......

Bên trong thành phố Tường An.

Nha huynh vừa mới báo tin, sóng thần zombie mấy chục vạn quân đã sắp tới biên giới tỉnh Hãn Giang.

Đám Tai Thính vô cùng kích động.

Trận chiến thật sự vừa mới mở màn.

"Cá Sấu nhỏ, đi theo ta đi. Chúng ta đi ra ngoài dạo chơi." Tai Thính gọi.

Vốn đang bơi lội bên trong hồ nhân tạo, nghe thấy thế, Cá Sấu vội nhảy lên bờ.

"Nhĩ ca, đi đâu thế?"

"Hiện tại thi triều của Giang Bắc đã tập hợp tới một trăm ngàn rồi. Ta là đại tướng đầu tiên dưới trướng lão đại, có phải nên ra mặt không?"

"Ừ, có lý!"

Ngạc Bác gật đầu, tán đồng.

Tai Thính nói tiếp.

"Cho nên chúng ta cũng phải đi ra ngoài lăn lộn một chút."

.............

"Lăn kiểu gì?" Ngạc Bá vô cùng tò mò.

"Đại quân sắp giết tới, chúng ta là tiên phong chủ lực, đương nhiên phải thống nhất thế lực bản thổ, thu thêm mấy tiểu đệ!"

Tai Thính nói.

Chủ yếu là gần đây cũng không có ai từ công ty Tek tới, đám zombie Ngạc Bá lại là thế lực không yếu thuộc tỉnh Hãn Giang, cho nên Tai Thính cảm thấy không thể nhận không tên đàn em này, đương nhiên phải dẫn hắn ra ngoài đi dạo, diễu võ dương oai một vòng, ra vẻ trước mặt Thi Vương khác.

"Vâng vâng, vậy thì đi thôi."

Ngạc Bá gật đầu đồng ý, thầm nghĩ không hổ là Tai Thính, tâm tư kín đáo, có thể nói là tận tâm tận lực, toàn bộ vì sào huyệt zombie.

Sau đó hắn mang theo bốn năm tên đàn em tâm phúc, cùng Tai Thính rời khỏi thành phố Trường An.

Bên trong tỉnh Hãn Giang, Ngạc Bá cũng hơi quen thuộc, cho nên dọc đường đi an toàn phi thường, không gặp phải thế lực của nhân loại.

Có vài zombie cấp thấp gặp Ngạc Bá đã hoảng sợ chạy trốn hoặc thần phục luôn.

"Ừ... Không tồi!"

Tai Thính rất hài lòng về việc này. Không ngờ một Thi Vương biên giới thành phố Giang Bắc như mình lại có thể lăn lộn tới hoàn cảnh hôm nay.

Một lát sau, bọn họ đi tới bên cạnh một thành thị. Nhìn từ phía xa xa, phát hiện ra trên bầu trời thành phố có mấy con chim biến dị lớn đang bay vòng vòng.

Sải cánh của đám chim có thể đạt tới năm sáu mét, mỗi sợi lông vũ đều sắc bén như lưỡi dao.

"Xem ra nơi này có một sào huyệt zombie rồi!"

Tai Thính ngóng nhìn, nói.

Ngạc Bá gật đầu liên tục.

"Đúng vậy, Nhĩ ca. Nội thành này bị Thi Vương chiếm cứ, đại khái có thực lực cấp A, dưới trướng có thi triều khoảng năm ngàn."

"À à."

Tai Thính gật gật đầu, cảm thấy đó là một thế lực nhỏ.

"Đi. Đi vào nói chuyện với Thi Vương, thu hắn làm đàn em."

"Nhĩ ca, con Thi Vương dung hợp trong thành tuy thực lực không quá mạnh nhưng nó lại biết bay, vô cùng khó giải quyết."

Ngạc Bá giải thích.

Hiện giờ có thể sống sót ở tỉnh Hãn Giang phổ biến đều có chút tài năng. Bởi vì thực lực yếu đều đã bị công ty Tek và Bọ Cạp Đen xử lý rồi. Còn lại đều là xương cứng.

Thi Vương biết bay à?

Dung hợp với bồ câu sao?

Tai Thính cảm thấy cũng không có gì. Thật sự không ổn thì hắn sẽ nhắc tới danh hiệu của lão đại. Đến lúc đó sóng thần zombie Giang Bắc chạy tới, chỉ sợ đối phương cũng không có cơ hội cầu xin tha thứ nữa.

Hơn nữa nếu không thu phục được, đi tới ra vẻ cũng tốt.

"Dưới vương tọa nhất định dày đặc xương trắng. Cho dù khó giải quyết, chúng ta cũng phải đi. Bằng không chờ bánh rơi từ trên trời xuống sao?"

"Vâng vâng, đúng đúng!"

Ngạc Bá cảm thấy có lý, liên tục gật đầu đồng tình.

Nhưng đúng lúc này, lại có mấy điểm đen rời xuống từ bầu trời. Theo khoảng cách càng ngày càng gần mặt đất, có thể thấy rõ đó là thi thể của đám chim biến dị.

Rầm rầm rầm!

Xác chim rơi trên đường phố hoặc mái nhà rách nát, sau đó lăn mấy vòng, rơi xuống đất, làm bụi mù bốc lên bốn phía.

"Hả? ??"

Tai Thính và Ngạc Bá đều kinh ngạc.

"Rơi thật rồi à?"

"Đi, qua đó xem một chút!"

"......"

Bọn họ đi từ ngoài vào nội thành, chạy về phía địa điểm thi thể chim rơi xuống, sau đó leo lên đỉnh một tòa nhà cao tầng, nấp vào đám rêu xanh và cỏ dại mọc ra, ánh mắt quét nhìn xuống phía dưới.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay