Chương 638:
Ngoại trừ bị mài giũa một chút, cuộc sống cũng không tệ lắm....
"Bảo bối, ngươi dậy rồi à?"
Vóc người Tống Văn Hi yểu điệu, mặc áo ngủ lụa mỏng, đi từ xa tới, mặt cười cười quyến rũ.
"Ặc... Vâng!"
Đối với cách gọi thân mật của cô, Liễu Bạch Nguyệt cảm thấy vẫn chưa quen lắm.
Ý cười của Tống Văn Hi càng đậm.
"Muốn ăn gì? Ta gọi người đưa tới."
"Không có gì..."
Liễu Bạch Nguyệt lắc đầu, trong ánh mắt lộ một tia cô đơn.
Tuy rằng cuộc sống hiện tại không tệ nhưng đây cũng không phải thứ cô mong muốn.
Bởi vì dã tâm của cô còn chưa được thỏa mãn, bản thân chịu nhục, làm tất cả đều vì quay lại vị trí cũ!
Liễu Bạch Nguyệt cảm thấy chính mình giống một điển cố.
"Nằm gai nếm mật!"
"Chị Tống, ta nghe nói... Ngươi là người duy nhất trong thành Bọ Cạp Đen từng gặp lãnh tụ tuyệt đối của Bọ Cạp Đen à?"
"Hả?"
Tống Văn Hi lộ vẻ nghi hoặc: "Ngươi hỏi chuyện này làm gì?"
"Không... Không có gì. Chỉ hơi tò mò một chút. Ta cũng muốn gặp lãnh tụ tuyệt đối."
Liễu Bạch Nguyệt nói.
Bởi vì tổ chức Bọ Cạp Đen giống như công ty Tek, không chỉ có ở Long Quốc mà còn có tính chất toàn cầu.
Ngẫm lại, lãnh tụ tuyệt đối của Bọ Cạp Đen nhất định là một đại nhân vật rất không tầm thường, nếu như Tống Văn Hi giới thiệu giúp mình một chút, có lẽ càng có trợ giúp cho sự phát triển hơn.
"Người từng được gặp lãnh tụ tuyệt đối cũng không nhiều... Mà người sống sót trong đó lại càng ít. Ngươi xác định mình muốn gặp sao?"
Giọng Tống Văn Hi ngả ngớn, hỏi.
"Ặc... Vậy thì thôi đi."
Liễu Bạch Nguyệt liên tục lắc đầu.
"Ừ."
Tống Văn Hi đáp một tiếng, ngồi xuống giường, ôm cô vào lòng.
"Sau này ngươi biểu hiện thật tốt, nếu cơ hội chín muồi thì ngươi sẽ được gặp hắn."
"Được rồi."
Liễu Bạch Nguyệt gật đầu đồng ý.
Sau đó cô không nhắc tới chuyện này nữa, đổi đề tài, hỏi.
"Đúng rồi. Ta nghe Triệu Tiểu Xuân nói, Thi Vương Giang Bắc đã tới tỉnh Hãn Giang rồi à?"
"Ừ... đúng vậy, gần đây hắn đang săn giết người của công ty Tek. Nghe nói đã có không ít người mất mạng dưới tay Thi Vương rồi. Tổn thượng cực kỳ nặng nề."
"À..."
Nội tâm Liễu Bạch Nguyệt đủ các cảm xúc. Dù sao công ty Tek cũng từng là "ông chủ cũ" của cô, thế nào cũng có cảm giác hơi không tự nhiên.
Tống Văn Hi nói tiếp.
"Yên tâm đi. Nếu Thi Vương kia tìm tới ngươi, ta sẽ cố hết sức bảo vệ ngươi."
"Chị Tống... Ta cảm thấy hẳn là chúng ta nên chủ động xuất kích, không thể để Thi Vương tùy ý càn rỡ tiếp. Nếu chờ bọn chúng quét ngang công ty Tek rồi, vậy thì Bọ Cạp Đen chúng ta cũng không thể tồn tại tiếp được."
Liễu Bạch Nguyệt bắt đầu đề nghị.
Đương nhiên Tống Văn Hi biết đạo lý môi hở răng lạnh. Nhưng suy nghĩ ban đầu của cô là nếu không thể ngăn cản nổi thi triều Giang Bắc, vậy thì giải tán thành Bọ Cạp Đen luôn.
Nguyên nhân là nơi này thành lập sau. Ban đầu tổ chức Bọ Cạp Đen hai bàn tay trắng, cùng lắm thì trở lại lúc đó. Có câu chân trần không sợ mang giày, căn bản là chả sợ gì.
Liễu Bạch Nguyệt thấy cô do dự, tiếp tục khuyên nhủ:
"Chị Tống, nói thế nào thì nơi này cũng là cơ nghiệp của ngươi, có tâm huyết của ngươi. Chúng ta không thể trơ mắt nhìn nó bị hủy diệt chứ?"
"Ừ."
Tống Văn Hi gật gật đầu, bị những lời này nói trúng tim đen.
Liễu Bạch Nguyệt từng là lãnh đạo cấp cao của Tek, bản lĩnh thuyết phục, vẽ bánh tương đối thuần thục.
"Ta cảm thấy hẳn là chúng ta nên cố gắng phấn đấu một chút, cho dù thất bại thì cũng không hối hận. Đến lúc đó không chừng có thể mượn cơ hội này, lật đổ được Vương Vinh, trở thành bá chủ tỉnh Hãn Giang."
Tống Văn Hi nghe vậy, lâm vào trầm tư, cảm thấy xác suất xảy ra chuyện này đúng là cực kỳ bé nhỏ. Nhưng... Cũng không có nghĩa là không có.
"Vậy thì được, ta suy nghĩ lại xem."
.........
Trên bầu trời thành phố Tường An.
Mấy con quạ đen cắt ngang bầu trời, lướt nhanh từ xa xôi tới, miệng phát ra tiếng kêu hưng phấn.
Quác quác quác.
"Lão đại... Xin chào..."
Tiếng chim kêu đặc biệt vang lên bên tai Lâm Đông.
Dáng người mặc áo trắng của hắn đứng trên một con đường, ngước mắt lên nhìn mấy con quạ đang bay trên đỉnh đầu.
Đương nhiên đây chính là Nha huynh đến báo cáo tình hình của đám đàn em.
Theo lời Nha huynh, cơn sóng thần zombie ở thành phố Giang Bắc đã sắp tới biên giới tỉnh Hãn Giang.
Thi triều mười vạn vượt qua ngàn dặm, máu chảy thành sông. Ai dám phản kháng đều giết không tha, còn lại đều thuận theo, hợp nhất lại toàn bộ thành thành viên ngoại vi.
Cho nên thi triều mười vạn quân lúc trước giờ đã có không biết mấy chục vạn, số lượng cụ thể chưa cách nào thống kê được.
Tóm lại, những nơi thi triều đi qua đều là núi thây biển máu, mỗi khi tiếng đàn vang lên là biểu hiện thời khắc giết chóc đã tới, cuối cùng máu nhuốm trên mặt đất, từng bông hoa hồng nhỏ nở rộ.
............
Nhóm người Khương Dao trở lại thành phố Tường An xong, đi thẳng tới một khu nhà. Mã Cương vẫn đang bị trói vào ghế dài, đầu tóc tán loạn, khắp người đều là vết máu khô, đã bị hành hạ tới hấp hối.
"Vương Vinh đã giao hết tiền chuộc rồi."
"Hả?"
Mã Cương nghe thế, ngẩng đầu lên, đôi mắt uể oải lại phát sáng lấp lánh, nội tâm dâng lên một tia hy vọng.
"Vậy ngươi có thể thả tôi đi chưa?"