Chương 631:
"Cương... Cương... Là Cương ca!"
Trợ lý đứng bên cạnh trừng to đôi mắt, tiếng nói cũng biến thành cà lăm.
Tiếng chuông trong trẻo vang vọng trong phòng làm việc.
Nhưng hai người lại đứng đờ ra tại chỗ, liếc mắt nhìn nhau, đều thấy sự sợ hãi trong mắt người còn lại.
Vốn tưởng Mã Cương đã chết, hiện tại lại gọi video tới...
"Tổng giám đốc Vương, chúng ta nhận hay không đây?"
Trợ lý hỏi.
Vương Vinh hơi suy tư, sau đó gật đầu rất nhanh.
"Nhận chứ. Đương nhiên phải nhận! Chẳng may Cương Tử còn sống thì sao?"
"Đây... Có phải là Thi Vương kia không?"
Trong lòng trợ lý cũng hơi hoài nghi.
"Chắc không phải đâu."
Vương Vinh lắc lắc đầu. Hắn cảm thấy Thi Vương kia cũng không nói lời thừa, căn bản không tìm mình, hoặc là... Khinh thường không thèm liên hệ.
Hắn hít sâu một hơi, điều chỉnh tốt suy nghĩ, chuẩn bị đầy đủ mới mở cuộc gọi video lên, nhìn xem cuối cùng đầu bên kia là người hay quỷ.
Màn ảnh rộng trên vách tường lập tức truyền tới hình ảnh video.
Phía đối diện xuất hiện một người phụ nữ, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo nhưng sắc mặt lạnh lùng, chính là Khương Dao trong năm người.
"Xin chào, tổng giám đốc Vương, ta là người sống sót ở nơi tránh nạn, tên là Khương Dao. Rất cảm ơn ngươi đã nhận video call của ta."
"Hả?"
Vương Vinh nhíu mày, rõ ràng hơi bất ngờ. Không ngờ người gọi tới lại là người ở nơi tránh nạn. Tuy nhiên thấy cô không kiêu không nịnh, giọng điệu trầm ổn liền biết cô gái này không đơn giản rồi.
"Mã Cương đâu?"
"Hắn đang ở trong tay ta. Tuy nhiên nếu tổng giám đốc Vương muốn gặp hắn thì đầu tiên phải thể hiện chút lòng thành."
Khương Dao trầm giọng nói.
Lông mày Vương Vinh nhíu lại, sắc mặt trở nên âm trầm, lập tức hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của cô.
"Ngươi tống tiền ta?"
......
"Tổng giám đốc Vương nói quá lời rồi. Giữa chúng ta là giao dịch, sao có thể nói là tống tiền chứ?"
Tô Dao lạnh nhạt đáp lại.
Vương Vinh nghe thế, vô cùng căm tức.
"Ngươi không có tư cách bàn điều kiện với ta!"
"Ồ? Vậy sao?"
Giọng điệu Tô Dao ngả ngớn, sau đó chậm rãi điều chỉnh camera. Chỉ thấy cách đó không xa, toàn thân Mã Cương đầy máu, bị dây thừng trói chặt trên ghế, miệng bị nhét một cái quần lót, chỉ có thể phát ra tiếng ô ô.
Lúc này Lý Nhu đứng bên cạnh đi lên phía trước, cầm một thanh dao găm đột nhiên đâm thẳng vào đùi hắn.
"Ứ..."
Cổ họng Mã Cương phát ra tiếng rống đau đớn, khuôn mặt vặn vẹo, máu tươi phun ra đầm đìa.
Hắn trợn trừng đôi mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt tràn ngập cẩu khẩn, ý nói rằng... Tổng giám đốc Vương, cứu ta với!
Vương Vinh thấy thế, sắc mặt sầm xuống, nghĩ thầm hai con đàn bà này đúng là ác độc. Nhưng ngẫm lại, mình đường đường là công ty Tek, làm sao có thể bị nơi tránh nạn thấp kém kia tống tiền được?
"Hừ! Các ngươi đừng ra vẻ nữa. Mã Cương thực thi nhiệm vụ thất bại, nói rõ chính là một phế vật. Các người muốn giết thì giết đi. Chiêu này vô dụng với ta!"
"Cái gì? ??"
Mã Cương trợn trừng hai mắt, tràn đầy vẻ nghi ngờ, đồng thời trong lòng cũng chua xót, uất ức muốn khóc tới nơi rồi.
"Vậy thì xem ra ta chỉ có thể lấy làm tiếc nuối thôi." Tô Dao mở miệng nói, ý tứ đã rất rõ ràng, chuẩn bị giết con tin.
Lý Nhu lại giơ dao găm nhuốm máu lên, đặt lên cổ Mã Cương, dường như một giây sau sẽ cắt tiết hắn.
Vương Vinh thấy thế càng nghiêm túc hơn, nhìn chằm chằm vào màn ảnh. Khi thấy một giây tiếp theo, Mã Cương sẽ mất mạng trong tay người khác thì.
"Khoan đã!"
Đột nhiên hắn ngăn lại.
Khương Dao thấy thế, khóe miệng hơi hơi nhếch lên.
"Thế nào? Tổng giám đốc Vương không nỡ à?"
"Nói đi, ngươi muốn gì?"
Vương Vinh nghĩ đi nghĩ lại, vẫn định đàm phán với cô một chút. Dù sao chuyện này cũng có ảnh hưởng tới danh dự của mình. Không cứu thì về sau đàn em làm sao cố gắng bán mạng cho công ty nữa?
Khương Dao suy tư một lát rồi đáp.
"Ta cũng không cần nhiều. Mười viên tinh hạch cấp A, chỉ cần nhận được hàng ta sẽ thả người ngay."
"Ngươi điên rồi à?"
Vương Vinh càng tức giận hơn, cảm thấy cô tham lam quá đáng. Bắt một đàn em của mình mà lại còn đòi những mười viên tinh hạch cấp A.
"Sao ngươi không đi cướp đi?"
"Thế này không phải còn nhanh hơn cướp sao?"
Khương Dao nói rất thản nhiên.
Vương Vinh: "......"
Quả nhiên cô gái trước mặt này không đơn giản. Trầm ngâm một lát, hắn chậm rãi nói:
"Ngươi cho ta chút thời gian, để ta suy nghĩ một chút đi."
"Ừ, vậy được. Ta cho tổng giám đốc Vương thời gian ba ngày. Tuy nhiên... Trong ba ngày này, con tin có chết cũng không trách ta được."
Khương Dao nói xong là tắt máy.
Trong phòng làm việc của Vương Vinh lại khôi phục sự yên tĩnh. Sắc mặt hắn thay đổi liên tục, lửa giận bốc lên ngập trời.
Đánh không lại Thi Vương còn chưa tính, ngay cả người sống sót ở nơi tránh nạn nho nhỏ cũng dám tới bắt nạt ta?
Sản nghiệp của công ty Tek lớn như vậy, không chỉ xem thường đám Hắc Hạt nhà quê, càng xem thường nơi tránh nạn cằn cỗi.
Trợ lý bên cạnh hỏi vẻ tò mò.
"Tổng giám đốc Vương, ngươi thật sự định cho bọn chúng tinh hạch sao?"
"Nếu bọn chúng dám lấy, chúng ta dám cho!"
Ánh mắt Vương Vinh âm tàn, nói: "Hiện tại ngươi phái tiểu đội tinh anh ra, đi chặn giết người thức tỉnh ở nơi tránh nạn. Còn nữa... Cắt hình ảnh của hai người phụ nữ kia xuống, tra rõ lai lịch bọn họ, bắt hết những người có quan hệ với bọn họ lại!"
"Dám chơi kiểu này với ta à? Hai đứa nhãi con còn non lắm!"
"Vâng! Ta rõ rồi!"
Trợ lý đã hiểu rõ ý đồ của Vương Vinh, nội tâm không nén nổi cảm thán. Gừng càng già càng cay, đây là kế hoãn binh của tổng giám đốc Vương, trước tiên đồng ý giao tinh hạch cho các cô để ổn định bọn họ, sau đó có kế hoạch nhắm vào.
"Đúng rồi... Tổng giám đốc Vương, vậy đối phó với Thi Vương kia thế nào?" Trợ lý hỏi tiếp.
Đối với sự kiện này, Vương Vinh càng thấy đau đầu hơn. Bắt nạn đám nhân loại ở nơi tránh nạn là chuyện hắn rất giỏi. Nhưng đối mặt với Thi Vương mạnh mẽ, trong lòng hắn lại thấy khó khăn.