Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 624

Chương 624:

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 624:

Không khí xung quanh yên tĩnh như thành phố chết. Ngoài trừ đám người Mã Cương ra, không có bất cứ âm thanh nào khác.

"Cương ca, chúng ta tới rồi."

Trợ thủ bên cạnh nói.

"Ừ."

Mã Cương gật đầu, cầm bộ đàm trong tay, bắt đầu truyền đạt mệnh lệnh.

"Thả mấy người kia vào dò đường. Bảo bọn chúng thành thật một chút, đừng giở trò với ta."

"Vâng!"

Người thức tỉnh bên ngoài nghe lệnh, lập tức buông đám người Tô Dao ra.

Vẻ mặt mấy người oán giận, đầu tiên là sửa sang lại quần áo lộn xộn đã.

"Nhu tỷ! Ngươi có sao không?"

"Ta không sao cả."

Lý Nhu bị Mã Cương tát mấy cái, mặt hơi sửng đỏ lên, sau đó lại nhìn về phía bạn trai mình.

"Ngươi thế nào rồi?"

"Đau..."

Sắc mặt thanh niên kia trắng bệch, yếu ớt vô cùng, hạ bộ chảy máu đã nhuộm đỏ cả ống quần.

Lý Nhu thấy tình trạng đó, đau lòng vô cùng.

"Vừa mới đầu sẽ rất đau. Ngươi cố nhịn thêm một chút sẽ tốt hơn."

"Ừ!"

Thanh niên gật đầu, bởi bị thương nên đi đường phải khuỳnh chân ra, hơn nữa chỉ dám bước nhỏ. Bởi vì bước đi lớn rất dễ dắt trứng...

Tư thế di chuyển của hắn nhìn cũng hơi buồn cười.

Một đám người bọn họ đi dọc theo đường quốc lộ, tiến thẳng vào thành phố.

Ánh mắt Tô Dao quét nhìn hoàn cảnh xung quanh, phát hiện ra nơi này hầu như không thay đổi gì so với lần trước cô tới đây, chỉ càng mục nát, rách rưới hơn.

"Trong thành phố này có gì nguy hiểm không?"

Lý Nhu tò mò hỏi.

"Không biết."

Tô Dao lắc đầu, nói: "Nhưng công ty Tek bắt chúng ta đi dò đường, nhất định là có thứ khiến bọn chúng e ngại, hơn nữa không biết."

"Hít..."

Mấy người đi phía sau hít sâu một hơi.

Kể cả công ty Tek cũng phải sợ hãi, thế thì đó là thứ gì? Chắc chắn là nguy hiểm cực độ rồi.

Một người trong đó đề nghị.

"Chị Tô Dao, dù sao hiện tại công ty Tek cũng không theo chúng ta, nhân cơ hội chúng ta chạy trốn thôi."

"Không được, trốn không thoát đâu. Trên bầu trời còn có máy bay không người lái theo dõi chúng ta đấy."

Tô Dao giải thích.

Trên bầu trời đỉnh đầu bọn họ đúng là có mấy điểm đen, kêu lên ong ong, luân phiên theo dõi mấy người.

Mà Mã Cương ngồi trong xe bọc thép, nhìn hình ảnh truyền về trước mắt, vô cùng nhàn nhã.

"Sao trong thành phố không có động tĩnh gì nhỉ? Chẳng lẽ không có zombie sao?"

Hai ngón tay hắn xoa cằm, thì thào tự nói.

"Chính mình chuẩn bị đầy đủ như vậy, không phải là đang đấu trí đấu dũng với không khí chứ?"

......

Trên con đường vào thành phố Tường An, mấy zombie Tai Thính đang đi dạo nghênh ngang xung quanh, tuần tra lãnh địa của mình.

"Ai bảo hiện tại chúng ta là chủ lực chứ."

Tai Thính cảm thán. Chẳng có cách nào, năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng lớn...

Trên lỗ tai to của hắn còn đang đeo "hoa tai răng to", lúc lắc theo bước đi của hắn.

Nhưng đột nhiên, thân thể Tai Thính sững lại.

Hắn đưa mắt nhìn về phía chân trời.

Tiếng máy bay không người lái vo ve đã truyền vào tai hắn.

"Còn tình huống!"

"Ừ? Lại có tình huống gì?"

Ánh mắt Bắt Tôm và Đầu Tàu lộ vẻ ngạc nhiên.

Chỉ thấy Tai Thính quỳ rạp luôn xuống mặt đất, vểnh mông lên, đặt lỗ tai dán sát đất. Thính giác siêu cấp phát động, tất cả âm thanh rất nhỏ thu hết vào trong tai.

"Có nhân loại tới xâm lấn!"

"Hả? Còn tới à?"

Bắt Tôm bĩu môi, nghĩ thầm có thể đợi một thời gian ngắn nữa hãy tới không? Mấy ngày nay mình đã ăn no rồi, ăn không hết... Căn bản là ăn không hết.

Tai Thính đứng lên, ý chí chiến đấu sôi sục.

"Đại quân phía đối diện đã áp sát, đây là giờ khắc kiến công lập nghiệp của chúng ta. Xung phong theo ta!"

"Xông lên luôn sao?"

Đầu Tàu phía sau kinh ngạc. Hôm nay sao Tai Thính dũng mãnh vậy?

"Phía đối diện có bao nhiêu người?"

"Năm người!"

......

Tai Thính nghe thấy có năm người vào thành phố, cảm thấy đó là đối thủ "mạnh mẽ", vì vậy lập tức gọi đàn zombie ra.

Đám đàn em như Sợ Hãi vội vàng tập kết.

Thành phố vốn yên tĩnh náo động trong nháy mắt.

Đám người Tô Dao phát hiện ra ngay. Chỉ nghe tiếng zombie gào thét không ngừng, từng bóng người mạnh mẽ chạy từ xa tới.

Bọn họ nhảy lên nhảy xuống, có người chạy như điên trên đường, có người leo cả lên vách tường, vây quanh năm người.

"Zombie xuất hiện rồi!"

"Đến rồi... Bọn chúng đến rồi!"

"......"

Năm người thấy thế đều kinh hãi, thầm nghĩ đến công ty Tek cũng phải cẩn thận như vậy, quả nhiên là có nguy hiểm.

Hơn nữa một giây sau, sương mù đen kịt phun trào ra như núi lửa, chỉ mấy hơi thở đã bao phủ toàn bộ khu vực này.

Trong thoáng chống, ban ngày biến thành ban đêm.

Đám người Tô Dao bị che hết tầm nhìn, rơi vào bóng tối. Nhưng cô cũng không hoảng loạn, trên khuôn mặt xinh đẹp ngược lại có một tia kích động.

"Sương Mù... Đây là Sương Mù. Đúng vậy! Chính là hắn! Hắn trở về rồi!"

"Sương Mù là cái gì?"

Sắc mặt ba gã thanh niên đều khó hiểu.

Mà Lý Nhu đứng cạnh thấy vậy cũng cảm khái. Bởi cô từng trải qua một hồi ly kỳ này. Lúc ấy bị tổ chức Hắc Hạt bắt đi, trên đường gặp được một Thi Vương.

Mà Thi Vương kia cũng không giết mình, ngược lại tàn sát công ty Tek và Hắc Hạt.

Trận chiến lúc ấy có hơn ngàn người thức tỉnh ngã xuống. Địa điểm chiến đấu chính là thành phố của nhân loại này!

"Sương Mù... tượng trưng cho giết chóc!"

.........

Đám người Mã Cương ngoài thành cũng trợn trừng mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình. Nhưng bởi vì sương đen bao phủ kín, máy bay không người lái mất đi hiệu quả giám sát.

Bọn họ chỉ có thể nhìn thấy sương đen ngập trời đang dâng lên, cuốn khắp thành phố, bao phủ hết đám người Tô Dao trong đó.

"Quả nhiên... Sương Mù ở thành phố Tường An lại dâng lên rồi!"

"Chẳng lẽ... Thi Vương kinh khủng kia đã trở về thật rồi?"

"Xem ra mồi nhử dò đường của chúng ta chắc phải chết trong sương mù."

"......"

Mà năm người Tô Dao ở trong sương mù đen kịt, quan sát xung quanh. Chỉ thấy từng con zombie hung hãn giống như ác quỷ đói khát đang muốn ập tới phía mình.

"Sương Mù! Là ta, mau dừng lại!"

Cô vội hô to.

Sau đó một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện. Đám zombie vốn hung hãn lại yên tĩnh hẳn, biến mất trong Sương Mù, giống như đang lặng lẽ rút lui.

"Hả? Đám zombie rút lui rồi?"

Ba người thanh niên phía sau lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng trong lòng cũng thầm mừng rỡ.

Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Dao vô cùng kích động, thậm chí còn hơi có nước mắt.

"Xem ra... Hắn còn nhớ rõ mình!"

.........

Làn sương mù đen dày đặc ban đầu đã dần dần mờ đi một chút, tầm nhìn chậm rãi phục hồi trở lại, phía trước cách đó không xa bắt đầu xuất hiện bóng dáng của vài con zombie.

Chính là đám 'Tứ đại bá chủ' Tai Thính, Bắt Tôm, xung quanh bốn người còn có hơn một trăm con zombie đang tụ tập.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay