Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 623

Chương 623:

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 623:

Kim loại va chạm với máu thịt, máu tươi bắn tung tóe, chi cụt bay lên, cả cánh tay gãy lìa.

Người phụ nữ ổn định thân thể, lộ ra khuôn mặt nghiêm trọng, chính là đồng đội Tô Dao của Lý Nhu.

Bởi tư chất của cô không tồi nên đã trưởng thành người thức tỉnh hệ tốc độ cấp A, xem như một trong những người có lực chiến đấu mạnh nhất trong đám người này.

"Các người đi trước đi. Ta cản bọn họ lại!"

"Tô Dao tỷ!"

Mấy người phía sau hơi lo lắng.

Trường đao của Tô Dao vung lên, chém xuống liên tiếp, ngăn cản binh khí của đám người thức tỉnh công ty Tek. Với thực lực của cô, mặc dù ở công ty Tek cũng được xem là một người mạnh.

Vào lúc này, không ai có thể lại gần được.

Lý Nhu nắm được cơ hội, vội vàng chạy về phía sau.

"Con mẹ nó!"

Mã Cương ngồi trong xe, nhìn thấy thế cũng nổi giận, không ngờ giữa đường lại giết ra một tên Trình Giảo Kim, còn chém bị thương đội viên của mình.

"Ngươi tự hủy rồi đấy, con nhãi!"

Tại hiện trường, đám người Lý Nhu đang liều mạng bỏ chạy, bỗng cảm thấy ở phía sau có một luồng khí tức mạnh mẽ truyền tới, hơn nữa còn tới gần rất nhanh.

Chỉ trong nháy mắt, một bóng người đầu trọc đẹp trai đã chắn trước mặt bọn họ.

Mã Cương không muốn mất thời gian nữa, vì thế phái ra đại sát khí của mình - 08.

"Đây là..."

Đám người Lý Nhu nhíu mày, sinh ra một dự cảm không lành.

Lúc này chỉ thấy quanh người 08 tỏa ra ánh sét dày đặc, năng lượng hệ nguyên tố bắt đầu bùng lên. Hắn cũng có được hai hệ dị năng, lần lượt là lôi và hỏa!

Lôi cầu hôi tụ mãnh liệt trong lòng bàn tay, ném thẳng về phía bốn người, giống như một tia chớp ập tới vậy.

"Ầm!"

Đám người Lý Nhu căn bản không kịp phản ứng đã bị đánh trúng. Năng lượng thuộc tính lôi dày đặc, lan tràn trên người, truyền tới cảm giác tê dại mãnh liệt.

Bọn họ như bị đánh thuốc mê, cả người tê liệt, đại tiểu tiện cũng không thể tự khống chế, xụi lơ xuống mặt đất, trong nháy mắt đã mất đi năng lực hành động.

"Á? Chuyện này... ?"

Tô Dao ở bên kia thấy thế, mắt lộ vẻ kinh hãi, vội vàng phi thân chém về hướng 08, muốn trợ giúp cho đồng đội.

Tuy rằng tốc độ của cô rất nhanh, nhưng trong mắt 08, từ khoảnh khắc cô hành động, hắn đã tìm được quỹ đạo động tác của cô.

Vì vậy, hắn tùy tiện giơ tay lên, bắt trường đao chuẩn xác.

Tay kia vươn ra đã nắm được cổ của Tô Dao.

Trong nháy mắt, cô cảm thấy hít thở không thông.

Ngay sau đó, năng lượng thuộc tính lôi của 08 tiếp tục phun trào, lan ra toàn thân cô.

"Á..."

Tô Dao phát ra tiếng kêu rên đau đớn, cũng bị khống chế luôn.

08 xử lý những người này giống như xử lý mấy con gà con vậy, nhẹ nhàng vô cùng, không cần tốn nhiều sức.

"Yes! Người anh em, giỏi quá..."

Mã Cương ngồi trong xe thiết giáp thấy tình hình đó rất kích động, cũng nhảy ra, dẫn theo phụ tá chạy thẳng về phía này.

Mấy người Tô Dao, Lý Nhu đều đã bị người thức tỉnh của công ty Tek ngăn lại, giờ động đậy cũng không động đậy nổi.

"Chỉ dựa vào mấy người các ngươi mà dám phản kháng ta à?"

Mã Cương vươn tay, vỗ vỗ lên khuôn mặt xinh xắn của Tô Dao.

Sau đó hắn nhìn về phía Lý Nhu, bàn tay lại xoa nắn trên người của cô một hồi.

"Chạy đi? Sao không chạy đi?"

"Ta khinh!"

Lý Nhu phun một miếng nước bọt lên mặt hắn.

"Ối chà?"

Mã Cương nổi giận bừng bừng, vung cánh tay tát một cái lên mặt cô.

"Chát!"

Nhưng hắn vẫn còn chưa cảm thấy hết giận, vì thế đánh thêm mấy cái nữa.

Mặt Lý Nhu bị đánh bôm bốp, miệng mũi chảy máu, đau đớn vô cùng.

"Nhu nhi!"

Một thanh niên bên cạnh thấy thế, đôi mắt đỏ bừng, giống như một con trâu đực phẫn nộ. Có thể bởi lửa giận tăng phúc, cho nên hắn tránh thoát được trói buộc của người thức tỉnh công ty Tek, vọt thẳng về hướng Mã Cương.

Thanh niên này chính là bạn trai mới của Lý Nhu sau Ngô Đản, thân thể cường tráng, còn có thể lo cuộc sống hạnh phúc cho cô.

Mà 08 đứng bên cạnh Mã Cương, tùy tiện vươn tay ra một cái liền túm cổ hắn luôn.

"Thả tao ra!"

Mặt thanh niên kia đỏ bừng lên, liều mạng vùng vẫy, hai bàn tay đập loạn lên người 08.

Nhưng mức độ chống cự này giống như gãi ngứa cho 08.

08 lập tức co đầu gối, thúc mạnh vào bụng thanh niên kia.

"Răng rắc!"

Một tiếng vang rõ truyền ra, giống như hai quả trứng bị đập lên miếng sắt vô cùng cứng rắn vậy.

"Grào"

Tiếng kêu lên thê lương thảm thiết của thanh niên kia nổ vang khắp nơi này.

Hắn ngã xuống mặt đất, đau đớn vặn vẹo, thân thể cong thành hình con tôm lớn, lăn qua lăn lại, lộ vẻ đau đớn tới vặn vẹo.

Hai người Lý Nhu và Tô Dao thấy thế cũng kinh hãi.

"Nát trứng rồi..."

Mã Cương thấy thế, khóe miệng cười khẽ.

"Nếu các người muốn sống thì thành thật nghe lời ta đi."

"Đừng có dùng lời mê hoặc chúng ta. Dù sao ta cũng sẽ không phối hợp với ngươi. Muốn giết muốn róc thịt tùy ngươi đi!"

Mặc dù mặt Lý Nhu đầy máu nhưng vẫn rất ương ngạnh.

Mã Cương lại nói tiếp.

"Yên tâm đi. Ta không giết các ngươi đâu. Hôm nay bắt các ngươi lại là muốn các người đi dò đường cho ta."

"Hả?"

Mấy người Lý Nhu nghe vậy, mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Bọn họ thấy mình bị bắt không phải để làm thí nghiệm, nếu muốn dò đường thì có lẽ thật sự còn có hy vọng sống.

"Ngươi muốn chúng ta đi đâu?"

Tô Dao trầm giọng hỏi.

Nghĩ đến nơi này công ty Tek cũng không dám đi, nhất định vô cùng nguy hiểm.

Nhưng Mã Cương trầm ngâm một lát, chậm rãi nói ba từ.

"Thành phố Tường An..."

......

"Thành phố Tường An?"

Nơi này gợi tới hồi ức trước kia của Tô Dao, đồng thời cũng thầm thấy kỳ quái.

Đó không phải là thành phố trống sao?

Có gì để dò xét đâu.

"Được, ta đi!"

"Ừ, thế còn được."

Mã Cương vô cùng hài lòng về việc này.

Nhưng ánh mắt Lý Nhu ở bên cạnh lại vẫn luôn nhìn chằm chằm vào hắn, tràn ngập vẻ oán độc, hận không thể cắn nát hắn.

"Rầm!"

Mã Cương vung tay, tung một đấm thật mạnh vào bụng cô.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Có năng lực thì cắn ta thử xem? Cắn mau cho ông!"

"Đáng giận!"

Lý Nhu cắn chặt răng, cố nén đau đớn, đè nén lửa giận trong lồng ngực. Rơi vào đường cùng, cô chỉ có thể phối hợp.

Ngay sau đó, Mã Cương cho đám người thức tỉnh công ty Tek áp giải Tô Dao chạy tới thành phố Tường An.

Trên đường đi, tất cả đều thuận lợi, cũng không xảy ra chuyện gì khác.

Khoảng hai giờ sau, bọn họ đã tới đích.

Bên ngoài thành phố Tường An là một vùng hoang phế. Trên con đường quốc lộ vào thành phố mọc đầy cỏ dại. Có rất nhiều xe cộ hỏng hóc, rỉ sét loang lổ, va chạm với nhau. Ở ghế lái còn có xương khô mục nát của nhân loại.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay