Chương 621:
Tống Văn Hi nói tiếp.
"Hiện tại Liễu Bạch Nguyệt đã là người của ta rồi, hy vọng tổng giám đốc Vương có thể mở một mắt lưới, sau này đừng làm khó cho cô ấy nữa."
"Được."
Vương Vinh gật gật đầu. Đối với Liễu Bạch Nguyệt, hắn cũng không quan tâm lắm, có thể tha cũng được.
"Nhưng... 09 của công ty chúng tôi đâu?"
"Cái gì 09? Đó là cái gì? Mã quét trúng thưởng sao? Ta không hiểu lắm."
Tống Văn Hi đáp lại.
Sắc mặt Vương Vinh sầm xuống. Bởi vì căn cứ vào báo cáo của Diệp Giản, người cải tạo đời thứ tư, 09 cũng bị bọn họ lừa chạy. Đây mới đúng là một đại sát khí.
Tống Văn Hi không thể không biết. Bây giờ xem ra... Cô ta mới là cao thủ giả vờ ngớ ngẩn.
Hơn nữa còn rất vô lại.
"Chuyện của Liễu Bạch Nguyệt, tạm thời ta có thể không tính toán. Nhưng ngươi nhất định phải trả 09 lại cho ta."
"Cái gì? Ngươi đang nói gì thế? Tín hiệu bên ta không tốt... Tắt máy trước nhé!"
Tống Văn Hi nói.
Vương Vinh: "......"
Bên tai đã truyền tới tiếng tút tút.
Đám người Hắc Hạt này đúng là hoàn toàn không nói tới đạo nghĩa, giống như du côn vô lại. Muốn đòi được lại, hơn phân nửa phải dùng vũ lực giải quyết rồi.
"Mã Cương."
"Dạ?"
Mã Cương đang lo lắng hồi hộp ở phía trước, nghe thấy gọi tên mình, lập tức đứng bật dậy.
"Tổng giám đốc Vương có lệnh gì?"
"Cấp dưới của anh làm lạc mất người rồi, anh cũng phải chịu trách nhiệm quản lý chứ?"
"Ặc... Vâng!"
Nội tâm Mã Cương buồn bã, còn hơi bối rối. Với tính cách của tổng giám đốc Vương, quả nhiên mình không tránh thoát được, bắt đầu bị truy cứu trách nhiệm.
"Nhưng chuyện này rất bất thường, thật ra cũng không thể trách ngươi cả."
"Đúng vậy, đúng vậy......"
Mã Cương mỉm cười, gật đầu lia lịa, nội tâm yên ổn hơn một chút. Tổng giám đốc Vương vẫn rất sáng suốt, hy vọng có thể bị xử phạt nhẹ một chút.
Vương Vinh suy tư trong chốc lát, từ tốn nói.
"Cho nên ngươi phải đi tìm người mất tích trở về đi."
"Cái gì? ??"
Lúc này, vẻ mặt Mã Cương kinh ngạc, sững sờ tại chỗ.
Đám người thức tỉnh của thành phố Vân Côn kia có tới hơn trăm người, thực lực mạnh mẽ, vũ khí hoàn mỹ, tuyệt đối thuộc về chiến lực hạch tâm.
Ngay cả một nhóm như vậy đều mất tích, để cho mình đi tìm...
Đây không phải là muốn lấy mạng già của mình sao! !
.........
"Tổng giám đốc Vương, ngươi cũng hiểu rõ thực lực của ta rồi, sợ rằng khó có thể đảm nhận nhiệm vụ quan trọng thế này được!"
Vẻ mặt Mã Cương đau khổ nói.
Tư chất bản thân của hắn cực kém, từ lúc tận thế tới này cũng chưa thức tỉnh được bất cứ năng lực gì, chỉ dựa vào thuốc men mới cưỡng ép trở thành được một người thức tỉnh não đan.
Vương Vinh gật gật đầu, cảm thấy đúng là hơi khó xử cho hắn.
"Ngươi đi kích hoạt 08, lại dẫn theo mấy đội ngũ tinh anh, cùng đi tìm người đi."
"Hả?"
Mã Cương nghe vậy, ánh mắt lóe sáng, vẻ mặt hơi ngạc nhiên.
Bởi vì 08 mà Vương Vinh nói hiển nhiên cũng là người cải tạo đời thứ tư, thực lực mạnh mẽ, giai đoạn trước mắt được coi là chiến lực đỉnh cao nhất của công ty Tek, tuyệt đối là đại sát khí.
Để mình chỉ huy 08 sao?
Mã Cương hơi mừng rỡ, hơn nữa còn gọi thêm mấy tiểu đội tinh anh, thế thì không phải là đi ngang khắp tỉnh Hãn Giang sao?
"Vâng, được. Có 08 rồi, tôi đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"
"Mau đi đi."
Vương Vinh nói.
......
Tại khu vực trung tâm của công ty Tek, một nhà kho bảo dưỡng mở cửa xoẹt một tiếng. Cửa khoang di chuyển qua hai bên, bên trong tỏa ra khí lạnh dày đặc.
Một thanh niên đầu trọc, trần truồng ngồi thẳng dậy, sau đó làn da chuyển động như chất lỏng, biến ảo ra một thân trang phục tác chiến của Tek.
Ở phía sau đầu hắn có khắc hai con số vô cùng nổi bật: 08.
Đôi mắt 08 chuyển động, trí tuệ nhân tạo bắt đầu vận chuyển, thay đổi trở nên linh động, hầu như không khác gì với người thật cả.
Hắn rời khỏi nhà kho bảo dưỡng, cất bước đi ra ngoài.
Bên ngoài phòng là mấy tiểu đội tinh anh của Tek, toàn bộ đều là người thức tỉnh tinh hạch, cũng trang bị súng ống tinh hạch.
Dẫn đầu là Mã Cương, bên cạnh còn có một phụ tá.
"Bát ca, chúng ta xuất phát thôi."
"Ừ, đi thôi."
08 gật đầu. Trong nháy mắt khi được kích hoạt, hắn cũng đã tiếp nhận được nhiệm vụ lần này.
Ngay sau đó, đám người bọn họ rời khỏi công ty Tek.
Sau đó, bọn chúng lái xe bọc thép, phía trên có tổ hợp máy bay không người lái đi cùng, trang bị quả thực là hoàn mỹ phi thường.
Mã Cương dẫn 08 và phụ tá ngồi trong xe bọc thép, những người thức tỉnh còn lại đi theo phía sau.
Phía trước còn có màn hình hiển thị, bên trên là hình ảnh theo dõi từ trên không trung của máy bay không người lái.
"Cương ca, chúng ta đi đâu tìm người bây giờ?"
Phụ tá bên cạnh hỏi.
"Ta không biết."
Mã Cương lắc lắc đầu, dường như chưa có đầu mối gì.
Phụ tá suy nghĩ một lúc rồi nói.
"Lần cuối cùng Triệu Đồng liên lạc là khi hắn ta ở thành phố Tường An. Hay là chúng ta tìm từ thành phố Tường An đi."
"Không thể nào. Lúc đó Triệu Đồng đã trả lời ta, cũng đi đón người thức tỉnh rồi, làm sao còn có thể ở thành phố Tường An."
Mã Cương lắc đầu, đáp.
Đôi mắt 09 nhìn lại, trầm giọng nói:
"Trả lời ngươi cũng chưa chắc đã là hắn."
"Ặc..."
Hai người Mã Cương lộ vẻ giật mình, ý thức được vấn đề này cũng không phải không có khả năng.
Nếu nói như thế... Triệu Đồng đã gặp chuyện ở thành phố Tường An sao?
Vậy thì người đi đón người thức tỉnh của thành phố Vân Côn là cái gì?
"Hít..."
Nghĩ đến đây, Mã Cương phải hít sâu một hơi, thân thể không rét mà run.
Trợ thủ bên cạnh vừa vặn nhớ tới một chuyện.
"Đúng rồi! Cương ca, mấy ngày trước trong thành phố Tường An lại xuất hiện sương đen, hơn nữa zombie do công ty bồi dưỡng cũng đều bị xử lý hết. Đám zombie từng bị xua đuổi đã trở về nội thành rồi."
"Nhưng Triệu Đồng lại không nói gì với ta chuyện gặp zombie cả!"
Mã Cương nhíu mày.
Phụ tá gật đầu như mổ thóc.
"Đúng vậy. Như vậy không phải càng nói rõ, Triệu Đồng ở thành phố Tường An đã gặp chuyện rồi à? Người nhắn tin trả lời ngươi căn bản không phải là hắn!"
Sắc mặt Mã Cương càng trở nên nghiêm trọng hơn, cảm giác khắp nơi trong chuyện này đều lộ vẻ quỷ dị.