Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 618

Chương 618:

schedule ~11 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 618:

Mặt khác, công trình cải tạo của Tiến Sĩ sau này cũng cần có tinh hạch bổ sung, cho nên tinh hạch giờ lại vẫn rất khan hiếm.

Trong chiến trường, thi thể nhân loại lần lượt ngã xuống, chân tay đứt bắn tung, máu tươi phun trào.

Hai bên đã chém giết tới đỏ mắt rồi.

Điều này cũng không trách Lâm Đông châm ngòi thổi gió, chủ yếu là Tek và Hắc Hạt vốn có oán hận chồng chất, nhìn đã ngứa mắt rồi, cho nên mới dẫn tới cục diện này.

Tên đội trưởng Hắc Hạt kia cũng là người thức tỉnh hệ lực lượng, thực lực tương đối khá.

Hai người va chạm với nhau, trong thời gian ngắn khó phân thắng bại.

Nhưng trang bị vũ khí của thành viên Hắc Hạt thật sự quá kém. Độ kiên cố của binh khí Hắc Hạt kém xa so với người thức tỉnh Tek.

Trong lúc vung chém, binh khí Hắc Hạt bị chặt đứt liên tục.

Hơn nữa trang phục tác chiến nano của công ty Tek cũng có tác dụng phòng ngự, cộng thêm súng ống tinh hạch, có thể nghiền ép hoàn toàn.

Cho nên chưa tới chục phút, số lượng thành viên Hắc Hạt đã giảm xuống phân nửa.

"Hừ! Chỉ có thực lực thế này mà cũng dám tới chặn giết chúng ta à?"

"Cái gì?"

Tên đội trưởng chưa rõ nguyên nhân.

Rõ ràng là bọn họ tới gây sự, lại còn nói là bị mình chặn giết?

Hắn trốn thoát một đòn của Đường Quân, nhưng đỉnh đầu lại có hai viên pháo năng lượng bay đến. Hắn rất kinh hãi, vội vàng vắt chéo hai tay cản lại.

"Ầm ầm!"

Sau hai tiếng nổ, đội trưởng bị nổ bay xa mấy mét, đặt mông ngã ngồi xuống mặt đất, toàn thân đen kịt. Từng dòng máu chảy xuống, hắn đã bị thương một chút.

Nếu không phải là người thức tỉnh hệ lực lượng, thể lực mạnh mẽ thì sợ là hắn đã bị nổ nát rồi.

Chỉ nói riêng về thực lực cá nhân, hắn cũng không kém Đường Quân.

Nhưng trang bị phía đối diện thật sự quá mạnh. Quay đầu nhìn lại, hắn phát hiện ra đám đàn em của mình đã giảm tới hơn phân nửa, chỉ còn lại hai ba mươi người, còn đang chống đỡ đau khổ.

Nội tâm hắn uất ức, cảm giác còn oan hơn cả Đậu Nga, quả thực là tai bay vạ gió.

Mà lúc này, Đường Quân đã phi thân nhào về phía hắn, dường như muốn đẩy hắn vào chỗ chết.

Tên đội trưởng vội vàng xua tay.

"Chờ một chút... Ta đầu hàng! Tha mạng cho ta đi!"

"Ngươi sớm biết như vậy thì lúc trước cần gì làm thế. Hiện tại hối hận có phải đã quá muộn rồi không?"

Hiển nhiên Đường Quân cũng không có định bỏ qua cho hắn.

Mặt tên đội trưởng lo lắng, suýt nữa là khóc tới nơi.

"Ta làm cái gì đâu? Ta đang ngủ ở nhà, đột nhiên các người tấn công. Ta chẳng hề chặn giết các ngươi. Đây tuyệt đối là hiểu lầm!"

"Nói nhảm... Vậy tại sao ngươi lại xuất hiện trùng hợp ở đây?"

Đường Quân vẫn không tin.

"......" Tên đội trưởng không biết phải nói sao cho phải, cảm giác gặp phải chuyện này hoàn toàn không giải thích nổi.

"Đại ca, khu vực này là thành Hắc Hạt, ta không ở đây thì còn có thể ở đâu? ??"

"Thành Hắc Hạt?"

Đường Quân nhíu mày, cảm giác có gì đó không đúng.

Tên đội trưởng lại nói tiếp.

"Không phải các người muốn đi ngăn cản zombie sao? Công ty Tek của Vương Vinh ở phía kia, sao lại đi ngược hướng thế? Các ngươi tới đây làm gì?"

Lời này vừa nói ra, Đường Quân hoàn toàn ngẩn người.

Đi hướng trái ngược?

Hắn đã sớm cảm thấy đường đi tới có vẻ không đúng lắm, mặc dù Triệu Đồng nói là có thay đổi đường đi, nhưng sao có thể lệch tới vậy được?

Nội tâm Đường Quân thịch một tiếng, cuối cùng cũng có phản ứng.

Bị lừa rồi!

"Dừng tay!"

Lập tức hắn rống to một tiếng, ngăn cản trận chiến này lại.

Người thức tỉnh ở phía sau thở hổn hển, nhao nhao dừng động tác, không chém giết thành viên Hắc Hạt nữa, tò mò quay đầu nhìn lại.

"Xảy ra chuyện gì rồi?"

"Không phải muốn giết hết bọn chúng sao?"

"......"

Mà ánh mắt Đường Quân nghiêm trọng hẳn, nhìn về phía Triệu Đồng cách đó không xa, phát hiện sắc mặt đối phương lạnh nhạt, vẫn luôn đứng ở đó. Cả cuộc chiến, từ đầu tới cuối hắn không ra tay, giống như một khán giả vậy.

Trong lòng Đường Quân càng khẳng định.

Triệu Đồng này chắc chắn có vấn đề, hơn phân nữa là giả, căn bản không biết là người hay quỷ!

"Sao không đánh nữa rồi?"

Lâm Đông lạnh nhạt nói.

Vốn định dẫn bọn họ đánh xong cứ điểm này lại đi tới dạo chơi nơi khác, cho tới khi tiêu hao hết mới thôi. Hiện tại xem ra dường như không thể thực hiện được rồi.

Cổ họng Đường Quân nhúc nhích, nuốt nước bọt theo bản năng, giọng điệu kinh hãi, hỏi:

"Ngươi... Cuối cùng là ai?"

"Được rồi, nếu đã bị ngươi phát hiện thì dừng ở đây đi."

Triệu Đồng phía trước vừa nói, thân hình liền bắt đầu biến ảo, trước mắt bao người liền biến trở thành hình tượng Lâm Đông.

Khi đám người Đường Quân phát hiện ra sự thật cũng là lúc tới thời điểm tử vong.

"Chuyện này..."

Mọi người ở nơi đây thấy thế, hô hấp đều khựng lại, thậm chí thân thể lùi lại phía sau mấy bước theo bản năng. Nổi sợ hãi cực hạn bùng lên trong lòng bọn họ.

"Thi Vương thành phố Giang Bắc!"

"Không ngờ lại là hắn!"

"......"

Hình tượng trước mắt đã khắc sâu trong đầu mọi người từ lâu rồi. Người này chính là tồn tại thủ lĩnh của cuồng triều trăm ngàn zombie, bá chủ zombie mạnh nhất Long Quốc.

Nhất là Đường Quân giờ đã choáng váng hoàn toàn, cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Chính mình lại nghe Thi Vương gièm pha, dưới sự dẫn dắt của hắn, đi cùng một đường.

Thi Vương dẫn đường... Có thể tưởng tượng ra kinh khủng biết bao nhiêu!

.........

"Làm sao bây giờ?"

Trong lòng mọi người đều hiện lên một câu hỏi.

Trải qua trận chiến vừa rồi, quân số của bọn họ đã giảm một nửa, hơn nữa tiêu hao nghiêm trọng. Vậy mà bây giờ lại xuất hiện một Thi Vương mạnh mẽ.

Đường Quân quay đầu nhìn lướt qua, phát hiện ra còn có năm, sáu mươi đàn em, cũng không ít đi.

"Chẳng còn cách nào. Chỉ có thể liều mạng với hắn!"

"Liều mạng?"

Đám đàn em âm thầm kinh hãi.

"Chúng ta có thực lực liều mạng với Thi Vương sao?"

"Quân ca, căn cứ theo ghi chép của hồ sơ quỷ thi, công ty chúng ta từng phái ra vô số cao thủ nhưng cho tới nay chưa ai từng đụng được vào góc áo hắn."

"......" Lập tức Đường Quân cạn lời. Thi Vương trước mắt này đúng là mạnh tới thái quá.

"Vậy thì cũng chỉ có thể thử một lần. Chết trong chiến đấu với Thi Vương mạnh nhất, coi như là vinh dự của ta!"

"Được!"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay