Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 617

Chương 617:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 617:

"Nhiều người vậy?"

Các thành viên của Bọ Cạp Đen đều có vẻ ngạc nhiên, thấy bọn họ võ trang đầy đủ, ánh mắt cảnh giác, đang tìm kiếm cái gì đó xung quanh.

"Bọn họ... không phải tới tìm chúng ta đấy chứ?"

“Không thể nào!”

"Gần đây chúng ta cũng không có thù oán gì với công ty Tek mà..."

“...”

Thành viên Bọ Cạp Đen nghị luận, nhưng trong lòng vẫn rất căng thẳng.

Trong ngày tận thế, không cần quá nhiều lý do để giết người, có thể là cướp vật tư, thậm chí chỉ vì tinh hạch và não đan trong đầu.

“Chúng ta qua đó hỏi xem thế nào.”

Một người trong số họ đề nghị, bởi vì trong lòng thực sự bất an.

Tên cầm đầu bên cạnh gật đầu một cái.

"Được, gọi tất cả anh em tới đây rồi cùng ra ngoài nhìn xem, đám người kia có chuyện gì?"

“Được!”

Sau đó, các thành viên Bọ Cạp Đen trong cứ điểm vội vàng báo tin cho nhau, đều chạy ra khỏi phòng, tụ tập lại một chỗ, đi ra ngoài thôn làng.

Đám người Đường Quân ở xa lập tức chú ý tới sự hiện diện của bọn họ, hơn nữa số lượng cũng không ít, cũng có trên trăm người.

Các thành viên của Bọ Cạp Đen rất lưu manh, ánh mắt cực kỳ hung ác, chỉ cần nhìn thoáng qua đã cho thấy họ tràn đầy ác ý, khiến người ta có cảm giác như họ chỉ biết làm việc xấu...

“Bọn họ đây rồi! Đúng là thành viên Bọ Cạp Đen thật!” Vẻ mặt Đường Quân nghiêm túc nói.

Đám đội viên phía sau cũng nhíu mày theo.

“Tin tức của bọn họ linh thông thật, dù chúng ta đã sửa lại lộ tuyến cũng có thể tới chặn đường.”

"Cảm giác như họ đã chờ đợi quá lâu rồi..."

“...”

Sắc mặt Đường Quân càng lúc càng âm trầm, hắn luôn cảm giác có chỗ nào đó không đúng, Toàn bộ mọi thứ dường như tràn ngập sự vô lý và kỳ lạ.

Hắn chợt nảy ra một ý tưởng và dường như đã nghĩ ra điều gì đó.

"Tôi biết chuyện gì xảy ra rồi!"

“Hả?”

Lâm Đông liếc hắn một cái, nghĩ thầm chẳng lẽ kế hoạch của mình bị nhìn thấu rồi sao? Cảm giác hắn cũng đâu thông minh đến vậy...

Những người thức tỉnh khác cũng đều nhìn về phía Đường quân, chờ đợi lời nói tiếp theo của hắn.

Quân Đường chậm rãi mở miệng nói, "Trong đội chúng ta có nội gián, lén báo tin cho bọn Bọ Cạp Đen rồi!"

Các thành viên trong đội đều ngơ ngác nhìn nhau.

Cuối cùng gật đầu đồng ý, “Ừ, có lý!”

Nhưng vào lúc này, hắn cũng không để ý nhiều đến chuyện đó, phía trước có một đám thành viên Bọ Cạp Đen nhanh chóng đi tới trước mặt bọn họ.

Tên dẫn đầu cởi trần, mập mạp và cơ bắp, khuôn mặt đầy da thịt, nhìn tướng mạo khiến người ta cảm thấy rất bất thiện.

"Các người tới đây làm gì?"

“Chúng ta tới đây làm gì sao?”

Đường Quân trừng mắt, vượt núi vượt sông đến Hàn Giang tỉnh hỗ trợ, đương nhiên là xây dựng tuyến phòng ngự mạnh nhất.

Không ngờ những thành viên Bọ Cạp Đen này còn trả đũa, chất vấn chính mình.

"Chúng tôi đi ngăn cản zombie, các người tới đây làm gì?"

"Chúng tôi... chúng tôi vốn sống ở đây!"

Tên cầm đầu không hiểu chuyện gì, thấy bọn họ vũ khí tinh vị lại có nhân số đông đảo, cũng không muốn xảy ra xung đột.

“Thối lắm!”

Quân Đường nguyền rủa một tiếng, vốn là người thức tỉnh hệ lực lượng, tính tình tương đối nóng nảy, nghĩ thầm nào có sự trùng hợp như vậy? Lại vừa hay sống ngay trên đường đi của mình?

Chắc hẳn chúng đã lên kế hoạch từ trước để làm tê liệt bản thân trước, sau đó bí mật tấn công.

“Còn tôi lại thấy rằng các ngươi đang cố ý muốn tới chặn giết chúng tôi đấy. Các anh em, lên đi!”

“Cái gì?”

Tên cầm đầu nhất thời lâm vào mù mịt.

Đám người thức tỉnh của công ty Tek ở phía sau đã vọt về phía hắn, rút trường đao hợp kim ra, vung lên chém xuống. Lưỡi đao xé gió giáng thẳng lên đầu hắn.

Một chiêu này cực kỳ độc ác, hiển nhiên là muốn lấy mạng hắn.

"Mẹ nó!"

Tên đội trưởng mắng thầm, vội vàng trốn về phía sau.

Lưỡi đao xẹt qua trán hắn, nguy hiểm vô cùng.

Tính tình thành viên Hắc Hạt thô bạo, cũng đều không phải người tốt, lúc này đã đánh tới nổi máu lên rồi.

"Chết đi cho ta!"

Tên đội trưởng vung một cú móc phải, đánh thẳng vào đầu người thức tỉnh Tek. Chỉ nghe tiếng kêu răng rắc, đầu lõm xuống, toàn thân kẻ kia bay tung ra, nhìn là biết không sống nổi rồi.

Đám thành viên Hắc Hạt còn lại thấy đã đánh nhau cũng không để ý gì nữa, nhao nhao rút binh khí ra, bắt đầu tham gia chiến đấu.

Bọn chúng là cố ý tới gây sự, chém giết bọn họ!

Một đám người xông vào chém giết, thành viên Hắc Hạt ra tay tàn bạo, không nương tay chút nào, đánh ngã người thức tỉnh Tek liên tiếp.

Nhưng năng lượng nguyên tố phía sau bắt đầu khởi động. Nhóm người thức tỉnh cầm súng trong tay, tinh hạch trong đó lóe lên, không ngờ đã bắt đầu nổ súng.

Các loại pháo năng lượng bắn ra như mưa, rơi xuống điên cuồng.

Đám thành viên Hắc Hạt giờ đã bị bao phủ, có người ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không phát ra nổi đã bị nổ tan xương nát thịt.

Trong khoảng khắc, nơi này hỗn loạn hẳn lên. Đại chiến càng không thể nào vãn hồi được. Tiếng người gào thét, tiếng rít gào không ngừng, xen lẫn là tiếng năng lượng nổ tung. Trận chiến vô cùng thảm thiết.

Mà Lâm Đông đứng cách đó không xa, lẳng lặng quan sát.

Hình ảnh trước mắt không khỏi khiến hắn hồi tưởng lại thời điểm từng ở trong cô nhi viện. Lúc ấy trong rừng cây phía sau nhà có rất nhiều tổ kiến đen.

Lâm Đông thường xuyên bắt một ít kiến đỏ, thả vào tổ kiến đen, khiến hai nhóm kiến đánh nhau, thú vị vô cùng.

Lâm Đông cũng xem thật lâu, không hề biết mệt...

Cảnh tượng trước mắt cũng rất giống nhau.

"Đánh hay lắm."

Không chỉ tóm được người thức tỉnh của Tek, còn có thể tiêu diệt được cứ điểm của Hắc Hạt, một công đôi việc, đồ ăn bên ngoài tăng gấp đôi, tiết kiệm thời gian, tiết kiệm sức lực...

Mặc dù tinh hạch của đám người này cũng gia tăng không lớn với hắn, nhưng bổ sung làm năng lượng cho vũ khí tinh hạch cũng được.

Trận chiến lần trước với Dạ Sát đã đánh hết cả một nghìn viên tinh hạch cấp B, tiêu hao rất lớn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay