Chương 614:
Sau đó hắn liếc nhìn chiếc điện thoại rơi trên mặt đất, cầm lên quan sát, điện thoại di động được trang bị cho những người thức tỉnh này đều là hàng mới, có thể thu được tín hiệu vệ tinh, còn có khả năng chống rơi rất tốt, rơi xuống đất mạnh như vậy mà cũng không có lấy một vết xước.
Lâm Đông lướt xem tin nhắn cá nhân của cô.
Hắn phát hiện ra bọn họ đến từ công ty Tek ở thành phố Vân Côn, tương đối gần chỗ này, cho nên có lẽ họ là những người đầu tiên đến đây để thiết lập tuyến phòng thủ.
Người tiếp đón bọn họ tên là Triệu Đồng, dù sao xung quanh cũng có vài thế lực zombie, cũng không phải là an toàn tuyệt đối, để tránh bọn họ ngộ nhập khu vực nguy hiểm thành ra phiền phức.
Mặc dù tất cả các công ty lớn của Tek đều có máy bay nhưng tất nhiên số lượng cũng có hạn, không thể vận chuyển toàn bộ người thức tỉnh đi được.
Hơn nữa mức năng lượng tiêu hao quá cao, cứ 100km lại tiêu hao một quả tinh hạch cấp B, công ty Tek làm ăn phát đạt cũng không nỡ tiêu hoang như thế. Người ta có câu, đạp xe đi bar là phí tiền...
Lâm Đông liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bóng dáng người dẫn đầu lúc này vừa hay đang đi ra khỏi biệt thự, có lẽ hắn chính là Triệu Đồng phụ trách tiếp đón.
“Suôn sẻ thật…”
Lâm Đông thầm thì trong lòng, thân hình biến mất ngay tại chỗ.
Triệu Đồng cúi đầu nhìn điện thoại di động, bước ra khỏi biệt thự, bước chân có vẻ vội vàng, bởi vì hắn vừa nhận được chỉ thị của lãnh đạo cấp trên, lại có một nhóm người thức tỉnh khác từ thành phố Vân Côn tới, lệnh cho hắn đi qua tiếp đón.
“Thôi được rồi! Chúng ta phải đi thôi!”
"Sao vừa tới đã phải đi rồi, đột ngột thế?" Một chàng trai từ phía sau bước ra hỏi.
“Bởi vì... Tôi làm công việc này, nào có giờ giấc cố định đâu, không biết lúc nào sẽ làm.” Vẻ mặt Triệu Đồng rất bất lực.
Chàng trai phía sau tỏ vẻ đồng cảm.
“Cảm giác bị gọi đi bất cứ lúc nào đúng là phiền thật, quá hao tâm tổn trí đi mà…”
“Đúng thế, chờ sau khi cản được lũ zombie xong, tôi phải xin nghỉ vài ngày, nghỉ ngơi cho thật tốt mới được.”
Triệu Đồng ngước mắt nhìn lên bầu trời, ánh mắt lộ ra một tia mong đợi.
Nhưng chẳng được bao lâu...
Hắn nhướng mày, nhận thấy điều gì đó không đúng lắm.
“Ơ? Mọi người đâu rồi? Sao vẫn chưa ra?”
Theo tiếng gọi của hắn, chỉ có ít ỏi mấy người đi ra, hơn mười người ban đầu, hiện giờ chỉ còn năm sáu người, bao gồm cả đôi anh em họ kia, lúc này cũng không thấy đâu.
“Kỳ lạ thật…” Triệu Đồng nhíu mày, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an.
Bởi vì người thức tỉnh có thính giác rất nhạy bén, không thể không nghe thấy.
Một người bên cạnh nói.
"Những người khác có phải bị chuyện gì trì hoãn rồi không?"
“Có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Khu biệt thự lớn bằng này, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy từ đầu đến cuối rồi, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng có thể nhìn thấy." Triệu Đồng nói.
“Đúng vậy!”
Mấy người khác liên tục gật đầu, cảm thấy rất có lý.
“Này! Chúng ta phải đi thôi! Mọi người mau ra ngoài nhanh đi!”
Sau đó, bọn họ lại hắng giọng, hô to.
Thanh âm của mọi người vang vọng khắp bầu trời thành phố, bao trùm toàn bộ khu biệt thự, thật lâu không dứt.
Nhưng làm cho bọn họ kinh hãi hơn chính là, họ hoàn toàn không nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Giống như tảng đá chìm dưới biển rộng.
“Cái này…”
Cảm giác bất an trong lòng mấy người họ càng lúc càng mãnh liệt.
“Anh Triệu, hay là chúng ta đi trước đi, đừng ở đây chờ nữa.”
“Được rồi, đi mau đi!”
Ôm ý nghĩ chỉ cần mình sống là được, bạn bè sống chết không quan trọng, Triệu Đồng liên tục gật đầu, đồng bạn mất tích sau này còn có thể tìm lại được, mạng sống của mình mới là quan trọng nhất.
Nhưng bọn họ vừa chuẩn bị rời đi, xung quanh khu biệt thự bỗng nhiên bắt đầu vang lên tiếng gào thét của zombie cùng tiếng bước chân hỗn độn, rõ ràng có một đám zombie đang tới gần.
“Thi Vương hùng mạnh đến rồi đây!” Tai Thính cao giọng quát.
Phía sau còn có Bắt Tôm, Đầu Tàu và Sương Mù, mỗi người đều dẫn theo một đám zombie tinh nhuệ. Dáng người bọn chúng cường tráng và hoạt bát, nhảy lên nhảy xuống, leo lên nóc biệt thự, nhanh chóng bao vây bọn họ.
Tuy thanh thế to lớn nhưng thực ra chẳng có tác dụng gì cả, chạy tới đây cũng chỉ để góp vui, tăng thêm một tầng vinh quang nữa vào kỷ lục huy hoàng 'Cạc cạc loạn sát’.
“Nhiều zombie quá!” Đám người Triệu Đồng nhíu mày.
Nhưng hắn cũng không quá hoảng sợ, bởi vì cầm đầu đám zombie trước mắt đều là cấp B, bên cạnh hắn lại toàn là người thức tỉnh cấp A.
Đám zombie trước mắt này chưa chắc là đối thủ của bọn họ.
“Đây là lũ zombie bị đuổi ra khỏi thành trước đó, thực lực của chúng rất yếu, không cần sợ đâu.”
“Ừ, chuẩn bị chiến đấu đi.”
Những người còn lại gật đầu, đã bày ra tư thế chiến đấu.
Bắt Tôm nghiêng đầu đánh giá.
“Anh Thính, hình như bọn họ đang nói anh là tên cầm đầu, còn nói thực lực rất yếu.”
“Hừ! Đám nhân loại này thì biết cái gì, lát nữa sẽ biết sợ thôi.” Tai Thính nói.
Triệu Đồng nhướng mày, sao một tên cầm đầu nhỏ bé cũng dám kiêu ngạo như thế, hơn nữa trên tai hắn còn đeo một cái "khuyên tai răng to", bộ dạng rất gợi đòn.
"Để ta xem, ngươi có vốn liếng gì mà cao ngạo như vậy!"
Vừa dứt lời, nguyên tố hệ năng lượng bắt đầu xao động xung quanh hắn, dự định bắt giặc trước bắt vua, trước mắt sẽ xử lý tên Tai Thính này trước.
Nhưng giây tiếp theo, một luồng áp lực càng mạnh hơn tràn tới, trong nháy mắt đã bao trùm lên mấy người bọn họ...
......
Sau khi Lâm Đông giết chết Dạ Sát, sức mạnh Thi Vực của hắn càng thêm hùng mạnh, đã được gọi là đỉnh của đỉnh, ngang ngửa với sức lực của mấy vạn quân gộp lại.
Hô hấp của đám người Triệu Đồng bắt đầu trì trệ, thân thể run lên lẩy bẩy, thậm chí có vài tên thực lực yếu đuối còn trực tiếp ngồi phịch ra đất.
"Đây... đây là cái gì?" Trong lòng bọn họ vô cùng kinh hãi.