Chương 612:
Bọn họ là người thức tỉnh của công ty Tek, nhưng thật ra không thiếu vật tư, bình thường còn có thể ăn chút rau cải, hoa quả cho no bụng, biểu hiện hơi tốt, thậm chí còn có thể được chia thịt gà.
Nhưng mấy thứ như socola hiện giờ đã tuyệt tích rồi, cực kỳ hiếm thấy.
Hiển nhiên cô gái và đám thanh niên kia đều là người của chi nhánh công ty ở địa phương khác, vừa mới tới tỉnh Hãn Giang, chuẩn bị để chế tạo "tuyến phòng ngự mạnh nhất".
Mà bản thân Triệu ca để tiếp đã bọn họ, tận tình địa chủ nên mới dẫn bọn họ tới đây dạo chơi, coi như đi dạo phố tiêu khiển.
"Đi thôi."
Triệu ca vung tay. Những khu nhà dân ở bên ngoài này đều đã bị lục soát rồi. Cho nên bọn họ định đi vào khu vực ở bên trong.
Trên con đường bị tàn phá vô cùng yên tĩnh.
Có vài thi thể con chuột to đã bị cắn ngang, vứt ở một bên, máu bên trong đều bị hút sạch rồi.
"Kỳ lạ, không hợp lý...."
Lông mày cô gái đi phía trước nhíu chặt, đã phát hiện ra vấn đề bất thường.
"Triệu ca, không phải nói là không còn zombie sao? Sao chuột lại chết thế kia?"
"Không biết nữa. Chẳng lẽ zombie lại trở về rồi? Tuy nhiên ngươi yên tâm. Cho dù có zombie thì cũng chỉ là tàn binh bại tướng thôi. Kể cả Thi Vương mạnh một chút cũng không có đâu."
Triệu ca vội vàng an ủi.
"Ừ, vậy thì còn được."
Những người khác cũng đều gật đầu. Thấy trạng thái chết của con chuột kia, đúng là do zombie cấp thấp làm ra. Dù sao zombie mạnh mẽ như Thi Vương... Cũng không đi giết mấy thứ này.
Mà ở trên con đường cách đó không xa, Tai Thính đeo khuyên tai Răng To đang áp lỗ tai trên mặt đất, nghe rõ tất cả mọi âm thanh ở xung quanh vào tận bên trong tai.
Rất nhanh sau đó, đôi mắt hung hãn của hắn đã sáng lên, ngẩng đầu dậy.
"Có tình huống rồi!"
.........
Bắt Tôm và Sương Mù bên cạnh nghe vậy liền lập tức tỉnh táo lại.
"Tình hình thế nào rồi?"
"Có nhân loại tới, còn nói trong thành không có Thi Vương mạnh!" Tai Thính trả lời.
Bắt Tôm suy nghĩ một chút, "Xem ra bọn họ không biết chúng ta đang ở đây rồi.”
“Ừ, chúng ta phải đi tiêu diệt bọn họ thôi.” Tai Thính đưa ra quyết định.
Ba người còn lại nghe vậy, ánh mắt đột nhiên sáng lên, mặt lộ vẻ phấn khởi, toát ra khí tức cuồng bạo.
“Đi, mau đi báo cáo cho đại ca biết.”
........
Triệu Đồng mang theo một đám người thức tỉnh đi loanh quanh khu xa hoa, bên trong đều là biệt thự độc lập, còn có cả bể bơi. Chỉ là hiện giờ trong bể đã khô cạn, bên dưới còn chồng chất rác rưởi, xung quanh còn rải rác vài bộ xương khô, một khung cảnh hoàn toàn đổ nát.
“Chúng ta lục soát ở đây đi.”
Bọn họ đều xuất thân từ gia đình nghèo khổ, cho nên khá tò mò về cuộc sống của người giàu có. Tới đây không chỉ có thể thu thập vật tư mà còn có thể thăm dò chút chuyện riêng tư của người giàu, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bản thân họ.
Mấy người còn lại cũng rất hưng phấn, liên tục gật đầu đồng ý.
Bọn họ dự định chia nhau ra hành động, như vậy sẽ hiệu quả hơn mười người cùng đi. Thế là họ chia thành hai ba nhóm nhỏ đi vào trong một tòa biệt thự.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, cũng không có sinh vật nào khác ở đây, vì thế mọi người đều cảm thấy rất an toàn, liền hạ thấp cảnh giác.
Nhưng bọn họ lại không hề biết rằng, ở trên đỉnh một tòa biệt thự cao cao, có một bóng người đang đứng đó, dáng người cao ráo, vẻ mặt lãnh đạm, không phát ra bất kỳ tiếng động nào, giống như một bóng đòi mạng lặng lẽ, ánh mắt hờ hững nhìn chằm chằm vào đám người bên dưới.
Lâm Đông đã kích hoạt trạng thái tàng hình, có mấy người đi ngang qua chân hắn nhưng đều không nhìn thấy.
"Những người này là từ tỉnh khác tới sao?"
"Xem ra Tek đã lên kế hoạch rồi..."
Lâm Đông nghĩ thầm trong lòng, nếu muốn giết sạch những người này, đối với hắn mà nói chỉ dễ như trở bàn tay, thậm chí chỉ mất chưa đến một giây là xong việc.
Nhưng làm vậy cũng chẳng có nghĩa lý gì, lấy được chút thông tin nội bộ mới là quan trọng nhất. Chỉ có biết rõ kế hoạch của công ty Tek mới có thể đưa ra đúng cách giải quyết.
Lúc này, có một đôi nam nữ đi vào gara, phía trước có một chiếc xe thể thao Porsche đỗ lại, được bảo quản khá tốt, thân hình thon gọn cực kỳ ngầu, quả thực chính là tay đua kinh điển dành cho bọn con trai.
“Này em họ, chiếc xe này trông đỉnh thật đấy." Chàng trai cảm thán.
Nhưng cô gái bên cạnh không có hứng thú với xe, thậm chí ngay cả biển số xe cũng xem không hiểu.
"Xe này thì có gì hay, khung gầm thấp quá, chắc em không lái được đâu."
“Em không hiểu đâu, nếu anh có kiếp nạn nào đó xảy đến trong đời, chỉ hy vọng đó là một chiếc Porsche thôi.” Chàng trai hưng phấn xoa xoa tay.
“À, vậy anh ở đây xem xe đi, em đi chỗ khác xem.” Nói rồi em họ trực tiếp đi vào biệt thự bên cạnh.
Chàng trai đi một vòng quanh chiếc xe thể thao ngắm nghía, sau đó mở cửa xe ngồi vào bên trong, cảm thụ sự thoải mái của chiếc xe sang trọng.
Nhưng khi sờ vào khoảng trống giữa hai ghế, dường như hắn đã chạm vào một thứ gì đó, khi rút ra thì phát hiện đó là một đôi tất đen, trông có vẻ đã bị mòn.
“Sao lại để thứ này vào xe?”
Chàng trai cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, vẫn cất nó đi.
Mang về cho em họ mặc, để phòng khi giãn tĩnh mạch...
Sau đó, hắn lại lục lọi trong xe, cũng không tìm được thứ gì khác hữu dụng, chỉ tìm được một hộp kẹo cao su, hạn sử dụng chín tháng, vừa hết hạn nhưng vẫn có thể ăn được.
Thế là hắn lấy ra vài miếng rồi cho vào miệng nhai.
Đường của kẹo cao su hoà tan trong miệng, tỏa ra vị ngọt, có thể coi là đỉnh cao của sự hưởng thụ trong ngày tận thế.
Chàng trai mở cửa rồi đi xuống xe, định tiếp tục đi tìm vật tư khác.
Nhưng khóe mắt phát hiện ở cách đó không xa, mơ hồ xuất hiện một bóng người.
Hắn nhất thời giật mình, vội vàng quay đầu nhìn lại, phát hiện đó là một cô gái, lại còn là em họ của mình.
"Hừ, dọa anh giật cả mình, không phải em vào trong biệt thự rồi sao? Sao lại quay lại?”
“Em... sợ, em thấy không an toàn.” Cô gái mở miệng nói.