Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 611

Chương 611:

schedule ~11 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 611:

"Cái gì? ??"

Ánh mắt Liễu Bạch Nguyệt lộ vẻ kinh ngạc. Nhẫn nại một chút? Làm sao mà nhẫn nại được?

Đi tới loại địa phương như thế này, tất cả đã không thể tránh khỏi. Thật ra trong lòng cô đã chuẩn bị tiếp nhận hết rồi.

Không ngờ là... Ngoài cửa còn có rất nhiều người vây xem, lại quay video nữa.

Chẳng lẽ muốn làm trước mặt công chúng...

Chuyện này cũng quá biến thái rồi hả?

Nhưng ngay khi Long Phi càng ngày càng đến gần, khí tức nam tính mãnh liệt ập tới, thậm chí ngửi thấy mùi mồ hôi thối trên người hắn...

"Nơi này là thành Hắc Hạt, cho dù ngươi phản kháng thế nào cũng chỉ là phí công, căn bản không thoát khỏi lòng bàn tay ta."

"Đồ cầm thú..."

Liễu Bạch Nguyệt nguyền rủa, nhưng càng giống như một loại thỏa hiệp, nội tâm đã hoàn toàn tuyệt vọng.

"Long Phi, ngươi bớt làm chuyện xấu đi một chút."

Ngay khi cô đã nản lòng thoái chí, bỗng từ cửa truyền tới một giọng nữ trong trẻo cắt đứt hành vi tàn bạo sắp được thực hiện của Long Phi.

"Hả?"

Liễu Bạch Nguyệt hơi tò mò. Ở trong thành Hắc Hạt còn có ai dám mở miệng trách mắng Long Phi? Cô không nén nổi sinh ra một tia hy vọng.

Đôi mắt sáng bừng lên nhìn theo tiếng nói. Chỉ thấy ở cửa vốn là đám thành viên Hắc Hạt đang hưng phấn, lúc này đều thành thật hẳn.

Hơn nữa bọn họ còn tự động tránh ra một con đường, có người cúi đầu xuống, giống như học sinh tiểu học bị phạt đứng tại chỗ, cung kính đứng đó.

Một bóng người phụ nữ đi ra, vóc người cao gầy, mái tóc dài cuộn sóng, đôi mắt đỏ rực, mang theo vẻ lạnh lùng.

Đây là một thủ lĩnh khác của Hắc Hạt, cũng là người duy nhất là nữ - Tống Văn Hi.

Trong thành Hắc Hạt tổng cộng có năm đại thủ lĩnh. Trước bị Lâm Đông giết chết một, hôm nay còn lại bốn vị.

Tuy bọn họ đồng thời là thủ lĩnh nhưng cũng có phân chia cao thấp. Tống Văn Hi ẩn hiện có xu thế đứng đầu năm đại thủ lĩnh.

Bởi vì bên trong tổ chức Hắc Hạt còn có một lãnh tụ tuyệt đối vô cùng thần bí, cho tới bây giờ chưa từng lộ diện.

Mặc dù phần đông thành viên Hắc Hạt cũng chỉ nghe nói, nhưng Tống Văn Hi lại là người duy nhất từng tiếp xúc với lãnh tụ tuyệt đối kia, cũng là người phát ngôn của hắn.

Cho nên quyền lên tiếng của cô rất nặng.

Long Phi quay đầu lại, còn hậm hực buông tay ra thật.

"Tống tỷ, làm gì vậy? Lại phá nhã hứng của ta!"

"Ngươi gọi đây là nhã hứng à?"

Vẻ mặt Tống Văn Hi rất nghiêm túc, nói: "Hiện giờ thi triều thành phố Giang Bắc đang tiến thẳng về phía tỉnh Hãn Giang. Chuyện này không thoát khỏi liên quan với việc ngươi đánh bị thương Thi Vương của bọn họ. Tình hình hiện tại càng ngày càng nguy hiểm, có thể nói là tai ương ngập đầu rồi, ngươi còn có tâm tình làm việc này?"

"Ồ, Thi Vương của Giang Bắc kia khôn khéo như vậy, sao có thể vì ta chém một cánh tay của đàn em hắn mà lại gây trận chiến lớn thế? Khẳng định là bởi vì có lợi cho hắn, hắn mới làm như vậy, lấy báo thù làm cái cớ thôi."

Long Phi phân tích.

"Đúng vậy."

Tống Văn Hi cũng không phủ nhận. Nếu thật sự chỉ vì tìm Long Phi báo thù thì Thi Vương kia trực tiếp giết hắn là được rồi, không cần phải tiến hành di chuyển với quy mô lớn.

"Nhưng khẳng định hắn sẽ không bỏ qua cho ngươi. Nhanh đi chuẩn bị, ngẫm đối phó thế nào đi!"

"Vậy thì được."

Long Phi buông tay ra. Bị cô cắt ngang như vậy, hắn cũng không còn hứng thú, xoay người rời khỏi phòng.

Mà các thành viên Hắc Hạt khác đứng ở cửa cũng thất vọng từ cảm giác chờ mong, chuyện trong tưởng tượng cũng không xả ra, cho nên quyến luyến đứng tại chỗ chưa rời đi.

"Các ngươi còn ngẩn ra ở đó làm gì? Còn không đi làm việc cẩn thận đi?" Tống Văn Hi thúc giục.

"Ặc... Vâng vâng vâng vâng!"

Đám đàn em vội vàng vâng dạ, sau đó tản đi rất nhanh.

Trong căn phòng to như vậy đã yên tĩnh trở lại. Chẳng qua mặt đất Liễu Bạch Nguyệt vừa mới lau sạch giờ bị dẫm ra một đống vết chân. Giống như tâm tình đang hoảng loạn của cô, không tránh khỏi hơi tủi hổ.

Nhưng tin tức tốt là thoát được khỏi bàn tay ác độc của Long Phi rồi. Đôi mắt đẹp của cô nhìn về phía Tống Văn Hi. Bởi vì cùng là phụ nữ, cô lại nắm cả Hắc Hạt, có thể thấy năng lực mạnh mẽ tới đâu.

"Cám ơn..."

Liễu Bạch Nguyệt nói lời cảm tạ, trong lòng cảm kích thật sự. Nếu rơi vào tay Long Phi, kết cục nhất định vô cùng thê thảm.

Gặp được quý nhân rồi...

Nhưng cô không ngờ là Tống Văn Hi lại chậm rãi bước tới, sau đó vươn một ngón tay ra, nâng cầm Liễu Bạch Nguyệt lên.

Ánh mắt cũng đồng thời tràn ngập tính xâm lược, giống Long Phi như đúc.

"Ta cũng rất thích một người phụ nữ như ngươi."

"? ?? ?" Đôi mắt Liễu Bạch Nguyệt trợn trừng, trong nháy mắt đã ý thức đang điều gì, trong lòng không khỏi mắng thầm một câu.

"Đại biến thái!"

......

Hiện giờ, hai thế lực lớn là Hắc Hạt và Tek đều yên lặng chuẩn bị, ứng đối với con sóng thần zombie đang ập tới.

Mấy ngày này, trên bầu trời tỉnh Hãn Giang thường xuyên có điểm sáng lóe lên, hóa thành cầu vồng lướt nhanh, chính là từng thiết bị phi hành hội tụ về nơi này.

Hoạt động của nhân loại càng ngày càng thường xuyên...

Mà Lâm Đông ở tại thành phố Tường An, cuối cùng cũng gặp được nhóm "người may mắn" đầu tiên.

Có một đám người thức tỉnh đi từ xa tới, tiến vào bên trong thành.

Gió thu xào xạc thổi quát là khô vàng rụng xuống, thổi qua dưới chân bọn họ. Xác thối trên mặt đất tỏa ra mùi hôi thối. Từng con ruồi to bằng ngón tay cái lượn lờ bay quanh.

"Nơi này hoang vu quá..." Một thanh niên trong đó cảm thán.

Người dẫn đầu bên cạnh mỉm cười khẽ, khoe khoang tài văn chương.

"Xưa nay thu đến lặng buồn dâng, Ta bảo ngày thu hơn sớm xuân!"

"Hay quá, hay quá!"

Thanh niên vội vàng tán thưởng.

Đôi mắt một cô gái ở phía sau tỏa sáng, tò mò hỏi.

"Triệu ca, trong thành này thật sự không có zombie sao?"

"Ừ, các ngươi vừa tới tỉnh Hãn Giang, còn chưa tìm hiểu tình hình. Zombie trong thành phố Tường An đã bị đuổi sạch từ lâu rồi, hoàn toàn làm tòa thành trống. Nếu như may mắn có thể tìm được một chút vật tư. Lần trước ta tới còn tìm được một hộp socola lớn đấy."

Người đội trưởng họ Triệu này giải thích.

"Ồ, vậy thì không tồi đâu. Chúng ta mau đi tìm kiếm thôi!"

Ánh mắt cô gái lộ vẻ hưng phấn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay