Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 608

Chương 608:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 608:

Khắp người Sợ Hãi là vết thương, giọng nói vô cùng kích động.

Sương Mù vỗ vỗ bả vai hắn.

"Người anh em tốt! Vất vả rồi!"

"Không vất vả gì cả..."

Sợ Hãi cắn răng nói.

Nhưng lúc này, sương mù nồng đậm đã lặng lẽ tản đi. Ở bên trong đó xuất hiện một bóng một mặc áo trắng, khuôn mặt đẹp trai, vẻ mặt lạnh nhạt.

"Lão đại!"

Sợ Hãi vừa nhìn thấy Lâm Đông đã hoàn toàn không chịu được nữa, giống như một đứa trẻ bị bắt nạt, cuối cùng cũng nhìn thấy người thân.

"Hu hu hu hu... Lão đại... Ngươi đến đón ta thật rồi. Hu hu hu hu..."

Sợ Hãi chạy tới trước mặt Lâm Đông, gào khóc lên, bi thương vô cùng, quả thực khiến người ta nghe mà rơi lệ, xót xa.

Vẻ mặt Lâm Đông hơi kinh ngạc. Bởi vì Sợ Hãi là một zombie có thể tiến hóa ra cảm xúc "khóc" ít có ở cấp thấp như vậy. Trước kia chỉ có mỗi mình Tiểu Bát.

Điều này nói rõ tiềm lực tiến hóa của hắn rất lớn.

"Nhìn đứa nhỏ bị oan ức kìa. Đừng khóc nữa." Lâm Đông nói

"Vâng vâng."

Sợ Hãi gật đầu liên tục, ngừng khóc.

Tai Thính đi tới, nói.

"Người anh em, rốt cục người gặp chuyện gì vậy? Bị đám zombie khác đuổi giết sao? Mau nói với Nhĩ ca, Nhĩ ca sẽ trả thù cho ngươi."

"Là công ty Tek..."

Sợ Hãi lên tiếng, kể hết mọi chuyện.

Từ lần trước Lâm Đông tiêu diệt đội ngũ tinh anh của công ty Tek và Hắc Hạt, Vương Vinh giận tím mặt vì chuyện này, đương nhiên không thể nuốt trôi cục tức đó.

Hắn lại phái ra không ít tiểu đội tới đây điều tra.

Mới đầu còn không dám có hành động gì quá lớn, nhưng sau đó lại phát hiện ra Lâm Đông đã rời đi, thế là chậm rãi làm càn.

Mấu chốt chính là hắn còn để lại một đám đàn em zombie.

Đám zombie như Sợ Hãi tất nhiên trở thành đối tượng để bọn họ trút giận, thường xuyên lọt vào vây quét của người thức tỉnh, trốn đông trốn tây khắp xung quanh.

Nếu không phải Sương Mù đã huấn luyện rất kỹ "cẩu đạo pháp tắc", bản thân lại lĩnh ngộ được bản lĩnh chạy trốn thì chắc hắn đã bị giết từ sớm rồi.

Mặc dù là như vậy, bọn họ vẫn bị đuổi khỏi thành phố, trốn vào một khu rừng rậm gần đó, nhờ vào ăn chút côn trùng, kiến để sống tạm, cuộc sống vô cùng ảm đạm.

Nhưng mà công ty Tek vẫn không định bỏ qua cho bọn họ, lại phái ra đám zombie tinh nhuệ được bồi dưỡng ra, hội tụ thành cả bầy, đi tới săn giết trong khu rừng này.

"Công ty Tek... Muốn đuổi tận, giết tuyệt chúng ta." Sương Mù nói.

Tai Thính hơi suy nghĩ. Tất cả không nằm ngoài dự đoán của hắn, đều là do công ty Tek gây họa.

"Chẳng lẽ thật sự ép ta phải phá tan chúng?"

"Hả?"

Vẻ mặt Sợ Hãi kinh ngạc. Người này có thực lực mạnh như vậy sao? Cảm thấy lợi hại quá...

Tai Thính tiếp tục an ủi.

"Đừng sợ. Cuộc sống khổ cực trước đây đã trôi qua rồi. Hiện tại có ta... À, lão đại chúng ta tới rồi. Đã có chỗ dựa rồi!"

......

"Đi thôi. Chúng ta trở về lãnh địa trong thành đã." Lâm Đông nói.

Dù sao đó cũng xem như là địa bàn của mình, không thể tùy ý vứt bỏ được.

Đám zombie Sợ Hãi nghe thế cũng rất phấn chấn.

Cuộc sống chạy trốn... Cuối cùng cũng kết thúc rồi.

Bọn họ có thể trở về bên trong sào huyệt rồi.

Ngay lập tức, Lâm Đông dẫn "tứ đại bá chủ" và đám đàn em Sợ Hãi trở về trong thành phố.

Trước tận thế, đây là một thành phố nhỏ, tên là Tường An, ngụ ý cát tường bình an.

Nhưng hôm nay đã rách nát vô cùng rồi, khắp nơi đều là kiến trúc sụp đổ, phía trên mọc đầy rêu xanh.

Có rất nhiều xương khô, xác thối nằm lộ ra trong phế tích.

Hơn nữa Lâm Đông còn phát hiện ra có dấu vết hoạt động của con người, ví dụ như dấu chân, túi bóng chứa đồ ăn dở, xúc xích hun khói...

"Có nhân loại đến rồi à?"

"Vâng vâng."

Sợ Hãi gật đầu liên tục, nói: "Sau khi công ty Tek đuổi chúng ta đi, nơi này trở thành một tòa thành trống. Có không ít nhân loại tới đây tìm vật tư."

"Một số siêu thị lớn, kho chứa đồ... Đã được chuyển đi từ lâu. Nhưng trong nhà người dân vẫn còn thực phẩm còn thời gian sử dụng hai năm rưỡi và một số đồ có ích. Thường có người tới khám phá, tìm kiếm, coi đó là niềm vui."

"Ừ, quả thật cũng rất thú vị."

Lâm Đông gật đầu. Đối mặt với một tòa thành trống, có thể đi vào bất cứ gian nhà nào cũng có niềm vui đi tìm kho báu.

Sương Mù nói tiếp.

"Những con người đó đều là người của công ty Tek. Chúng không cho người của những khu tránh nạn xung quanh hay thành viên Hắc Hạt đến đây, nói là địa bàn này bọn chúng chiến đấu mới giành được."

"Nhân loại... Đã hai tháng rồi ta chưa giết người."

Lâm Đông dừng bước, ngẩng đầu nhìn bầu trời, thì thào lẩm bẩm.

Đối với một Thi Vương mà nói, khoảng thời gian này quả thật hơi dài.

"Cũng không biết nhóm người may mắn tiếp theo là ai?"

.........

Sau khi Lâm Đông đi tới tỉnh Hãn Giang, đặt chân vào thành phố Tường An, dự định báo thù cho bọn họ, cũng chờ nhóm con mồi đầu tiên của mình mắc câu.

Nhưng ở trong công ty Tek, bầu không khí bây giờ đã trở nên nghiêm trọng.

Zombie thành phố Giang Bắc điên cuồng rời ổ, tiến thẳng tới tỉnh Hãn Giang làm cho mỗi người trong bọn họ đều rất bất an, giống như có một tảng đá lớn treo trong lòng, sợ hãi vạn phần.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay