Chương 607:
Nhưng tên cầm đầu kia là quân tinh nhuệ, vượt xa đám bình thường, khoảng cách giữa hai bên càng ngày càng gần.
Mắt thấy đã sắp bị đuổi kịp.
Phía trước xuất hiện một mảnh núi rừng nhỏ, trong đó cỏ cây tươi tốt, ánh sáng lờ mờ, có từng con zombie đứng lên từ trong đám cỏ dại dày đặc.
Tên zombie cầm đầu còn đeo một chiếc vòng cỏ trên đầu để che chắn.
"Nhất định phải đuổi cùng giết tuyệt thế sao?"
Tên zombie lộ vẻ phẫn hận, thấy hắn truy đuổi đàn em của mình liền xông tới giơ nắm đấm đánh thẳng vào tên cầm đầu kia.
“Hả? Là ai?”
Tên cầm đầu phản ứng cũng không chậm, vội vàng khoanh tay chắn ngang.
Chỉ nghe 'rầm' một tiếng trầm đục, hắn bị đánh lui ra sau mấy mét, lảo đảo ổn định lại cơ thể.
Con zombie đeo vòng cỏ trên đầu cứ đứng ở đó, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào hắn, trong mắt lộ ra sự kiên trì, dường như đang muốn quyết đấu một trận tử chiến với hắn!
“Tên Thi Vương sợ sệt kia, mau đến đây ứng chiến đi!”
“Cái gì cơ?”
Tên cầm đầu kia lộ vẻ tò mò, cũng nhìn hắn mà đánh giá.
"Sợ?... Sợ ngươi tới ứng chiến hay gì?"
"......" Sợ Hãi tức không nói nổi.
"Ta không phải sợ! Mà tên ta là Sợ Hãi."
"Cái tên này của ngươi... Cũng kỳ quái nhỉ."
Tên đội trưởng cảm thấy kỳ lạ, nhưng lại trở nên hung hãn rất nhanh, nói: "Hôm nay ta sẽ đánh cho ngươi sợ hãi thì thôi!"
Dứt lời, hắn đã phi thân xông lên phía trước, đánh Sợ Hãi bổ nhào xuống đất, mở cái miệng to như chậu máu ra cắn tới.
Nội tâm Sợ Hãi lúc này sợ thật, vội vàng đưa hai tay lên chống đầu hắn.
Hai người vật lộn trên mặt đất, đánh nhau vô cùng kịch liệt.
Tên đội trưởng kia đã từng tiêm virus Z và virus Q, thể lực mạnh mẽ, hơn nữa năng lực hồi phục rất mạnh.
Hiển nhiên Sợ Hãi không phải là đối thủ của hắn. Nếu lực chiến đấu của Sợ Hãi là 3, thì đối phương phải đạt tới 4, áp chế hắn hoàn toàn.
Đám zombie vây quanh cũng vọt tới, cào xé, cắn, gào thét liên tục, không ngừng rống lên khát máu.
"Hừ! Ngươi quá yếu!"
Tên đội trưởng kia cưỡi lên người Sợ Hãi, hai tay vung lên đấm xuống.
Sợ Hãi vội vàng giơ hai tay ngăn lại, nhưng vẫn phải chịu đấm mạnh mấy lần, đầu bị đánh rung động ong ong.
Dựa váo đám zombie bọn họ đương nhiên không đánh lại đối thủ được công ty Tek nâng đỡ.
Mà đám đàn em của hắn cũng đang rơi vào tình thế giảm quân số.
Điều này khiến quần thể zombie vốn ít ỏi lại càng yếu ớt hơn.
Sợ Hãi nhớ tới Sương Mù, nhớ tới Lâm Đông, nhớ rằng mình từng hứa với bọn họ sẽ dẫn dắt đàn zombie phát triển lớn mạnh. Kết quả là hôm nay chắc phải nuốt lời rồi.
"Ta... Rất xin lỗi..."
"Hả?"
Tên đội trưởng thấy thế còn tò mò. Xin lỗi ai thế?
Chẳng lẽ bị minh đánh cho nói năng linh tinh rồi?
"Ngươi chết đi!"
Tên đội trưởng càng hăng máu, hai tay túm chặt đầu hắn, dùng sức mạnh muốn vặn gãy cổ hắn.
"Grào!"
Sợ Hãi rống lên một tiếng hung ác, nội tâm tràn ngập vẻ không cam lòng.
"Ta không muốn chết! Lão đại nói sẽ tới đây đón ta!"
Có thể là bởi niềm tin trong lòng làm chỗ dựa khiến Sợ Hãi lại bộc phát ra được lực lượng mạnh mẽ hơn, ra sức chống cự.
"Hả? Còn cố chấp à?"
Tên đội trưởng vận sức tiếp.
Mà lực lượng của Sợ Hãi cuối cùng cũng không địch nổi tinh nhuệ át chủ bài, xương cổ kêu lên răng rắc, sắp sửa toi đời tới nơi rồi...
"Ta xem ai có thể tới đón ngươi!"
Tên đội trưởng bộc phát ra tất cả sự tàn nhẫn của mình.
Nhưng vừa dứt lời, phía chân trời bỗng nhiên có sương mù dày đặc cuồn cuộn, giống như một mảng mây đen lớn ập tới, trong nháy mắt đã che phủ cả bầu trời.
Tựa như ban ngày trong nháy mắt tiến vào đêm tối vậy.
Trời tối đen...
Bóng tối đen kịt như mực nước bao phủ tên đội trưởng rất nhanh.
Lúc này nội tâm hắn rất kinh hãi.
"Hả? Xảy ra chuyện gì rồi?"
Mà Sợ Hãi ở phía dưới, hai mắt lại sáng ngời. Sương đen quen thuộc này, cảm giác quen thuộc này. Dường như tất cả đã trở lại trước kia.
"Là hắn đến rồi... Hắn đã trở về rồi!"
Chỉ thấy trong sương mù bốc lên kia có bốn bóng người đi ra.
Đó chính là tứ đại bá chủ đám Tai Thính, Bắt Tôm.
"Có gan dám bắt nạt đàn em của ta. Muốn chết!"
Sương Mù quá to.
Tai Thính tập trung nhìn lại, phát hiện ra thực lực của tên đội trưởng "Rất mạnh", là đối thủ của mình.
"Các anh em, xử hắn!"
Bốn zombie lập tức ập tới, kéo tên đội trưởng xuống, có người ôm chân, có ôm đầu, có vặn cổ.
Trải qua một trận đại chiến, bốn zombie phối hợp phi thường ăn ý.
Hơn nữa thực lực của bọn họ càng vượt qua tên đội trưởng một bậc. Nếu đối phương được 4 thì lực chiến đấu của đám Tai Thính đạt tới 5.
Chẳng bao lâu sau, chỉ nghe thấy tiếng rắc giòn vang. Bốn zombie hợp lực đã vặn gãy cổ đối phương.
Tên đội trưởng chết rồi.
Lúc này bọn họ lại đập đám zombie còn lại.
Đối với chiến đấu cấp bậc này, xác thực đám Tai Thính có thể coi là chủ lực, cả một đường đánh cho đám zombie đối diện lăn lộn.
Hơn nữa đám đàn em trước kia của Sương Mù khi thấy làn sương đen ngập trời này, giống như được tiêm thuốc kích thích, càng bộc phát ra hung mãnh hơn.
Chỉ chốc lát sau, mấy người đã đánh cho đám đối diện hoa rơi nước chảy, không tập hợp lại nổi. Trừ dăm ba con trốn mất, tất cả đều mất mạng trong trận này.
"Vừa tới đã lại tham gia một trận đại chiến. Chắc chắn chúng ta sẽ dựng nên uy danh tại tỉnh Hãn Giang này!"
Tai Thính nói rất hăng hái.
Bắt Tôm gật đầu lia lịa.
"Bỗng nhiên ta cảm thấy Hãn Giang mới là nơi chúng ta thể hiện hết mình đấy."
"Ừ, đúng vậy."
Tai Thính gật đầu tán đồng.
Nguyên nhân chủ yếu là thành phố Giang Bắc và đám zombie xung quanh quá mạnh mẽ, bốn người bọn họ chỉ có tham gia cho có mặt.
Mà zombie nơi này tương đối yếu, cho nên bọn họ tìm lại được tự tin...
"Vụ ca!"