Chương 606:
Có điều, sáu tên trong đó đều không ở Long quốc, còn một trong ba tên còn lại, Dạ Sát đã bị Lâm Đông hạ giết.
Cho nên hiện tại ở Long Quốc, ngoại trừ Lâm Đông ra, chỉ còn lại một cái tên được công ty Tek ghi lại.
Mà Thi Vương này lại ở phía tây Long Quốc, ở khu vực thị trấn Lưu Sa vô cùng xa xôi, cho nên trước mắt không cần để ý tới.
Hơn nữa, trình độ của Dạ Sát đã là rất đỉnh cao, có thể nói Thi Vương kia có mạnh đến đâu đi nữa thì cùng lắm cũng chỉ ngang hàng với hắn, khó mà hơn được, có lẽ cũng chẳng phải là đối thủ của Lâm Đông.
Lâm Đông vẫn còn khá lo ngại về những Thi Vương hùng mạnh này.
Bởi vì hắn cần tinh hạch cao cấp mới có thể đột phá đến cấp độ SSS.
Sau khi hấp thụ tinh hạch của Dạ Sát, tinh thần lực của hắn tăng lên nhanh chóng, không những thế hắn còn có thêm năng lực tạo ra ảo ảnh, nếu nuốt chửng những tinh hạch khác, không chừng còn có thể có năng lực khác nữa.
Nếu không, nó cũng có thể giúp hắn tăng thêm sức mạnh, để ngưng tụ ra ảo giác, cũng có tính công kích.
Lúc này, máy bay biến thành cầu vồng, lướt nhanh trên không trung. Khoảng hai giờ sau, bọn họ đã tới ranh giới tỉnh Hãn Giang.
Lâm Đông dự định trước tiên sẽ lấy một ít tinh hạch cao cấp từ công ty Tek hoặc thành Bọ Cạp Đen, dù sao cũng đã quen đường cũ, rất cảm tạ sự này tài trợ này...
Tốc độ máy bay bắt đầu chậm lại, độ cao dần dần giảm xuống.
Qua cửa sổ, đã có thể nhìn thấy thành phố đổ nát bên dưới. Trong ngày tận thế, đi đâu cũng có thể nhìn thấy những tòa cao ốc sụp đổ, khắp nơi hỗn loạn.
“Chúng ta tới rồi! Thấy không, phía dưới chính là lãnh địa cũ của ta." Sương Mù hoa chân múa tay vui sướng nói.
“Ồ? Thật đúng là không nhỏ!” Tai Thính ngóng nhìn nói.
Bắt Tôm không khỏi lộ vẻ chờ mong, "Có tôm không?"
“..." Đầu óc Sương Mù mù mịt," Chỗ này cũng không gần biển, tôm ở đâu ra?”
“Vậy thì không ổn rồi.” Bắt Tôm lắc đầu.
Máy bay càng hạ xuống, cảnh tượng trên đường phố càng ngày càng rõ ràng, nhưng lúc này lại vắng tanh, không thấy bóng dáng con zombie nào.
"Ơ? Đàn em của ta đâu? Sao lại biến mất cả rồi?" Sương Mù cảm thấy có gì đó không ổn lắm.
“Không phải đều bị nhân loại giết sạch rồi đấy chứ?” Bắt Tôm thản nhiên nói.
Sương Mù nghe vậy trong lòng lại 'cộp' một tiếng, ngẫm lại thì đúng là rất có thể thật.
Bởi vì lần trước công ty Tek và tổ chức Bọ Cạp Đen đã phái hàng ngàn tinh nhuệ trong thị trấn nhỏ này để bao vây và trấn áp Lâm Đông.
Đợi đến khi Lâm Đông rời đi, không chừng thẹn quá hóa giận, tàn sát toàn bộ zombie trong thành phố!
“Đại ca, toàn bộ anh em của ta, đều bị giết hết rồi sao?" Sương Mù lo lắng hỏi.
Lâm Đông đưa mắt nhìn xung quanh, trên đường phố vắng tanh, không có chút khí tức nào của zombie, cũng không cách nào xác định.
“Không biết, chúng ta tìm xem sao.”
“Ừ ừ, được!”
Sương Mù vội vàng gật đầu đáp ứng, ánh mắt dán chặt vào cảnh tượng ngoài cửa sổ, mong chờ xem chuyện gì đang xảy ra.
Thế là, máy bay không có vội hạ cánh, mà là rà soát, tìm kiếm trong thành phố và các khu vực lân cận.
Nhưng đường phố trong thành phố vẫn luôn yên tĩnh, thậm chí còn có từng đàn chuột kêu ré lên kỳ lạ, chạy khắp nơi tìm thức ăn.
Có chuột nghênh ngang xuất hiện, chứng minh rằng khu vực này đã rất lâu rồi không có zombie hoạt động.
"Kết thúc rồi! Vô dụng thôi!"
Sương Mù thấy thế trong lòng tuyệt vọng, cảm thấy đám đàn em của mình chắc là đã...
"Chắc là do công ty Tek làm!"
"Sương Mù, ngươi đừng nóng vội, chúng ta là tiếu đội bá chủ, nhất định sẽ báo thù cho ngươi. Đợi lát nữa bốn người chúng ta sẽ đi đè bẹp bọn công ty Tek!" Tai Thính nói.
“Ặc…”
Vẻ mặt Sương Mù ngẩn ra, bỗng nhiên cảm thấy... không cần báo thù cũng được.
Mà Lâm Đông lại âm thầm phân tích, cho dù đám đàn em của hắn không chết thì nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, dù sao bọn họ cũng không có ở trong thành.
Thế là hắn điều khiển máy bay tới vùng hoang dã bên ngoài thành phố.
Sau khi rà soát cuối cùng cũng phát hiện ra bóng dáng của đám zombie, hơn nữa số lượng cũng không ít, có đến hàng trăm con, tụ tập thành một đám, gầm rú dữ dội, đang đuổi theo thứ gì đó.
Phía trước đám zombie kia có vài bóng dáng mấy zombie khác đang nhanh chóng tẩu thoát, dáng người nhanh nhẹn, động tác mạnh mẽ, bỏ xa hàng trăm con zombie lại phía sau.
Tai Thính mơ hồ nhìn ra mùi "người nhà" từ tư thế chạy trốn oai hùng của bọn họ.
“Đó có phải là đàn em của ngươi không?”
“Ừ! Không sai! Chính là bọn họ!”
Quả nhiên, Sương Mù liên tục gật đầu, vẻ mặt phấn khích.
Xem ra không phải các đàn em đều chết sạch, mà là đang sống rất khốn khổ, toàn bị truy đuổi bởi đám zombie khác.
Trong đám zombie kia còn có một tên cầm đầu cấp B, ánh mắt bốc lên vẻ hung hãn, vô cùng bạo lực.
“Đuổi theo! Hôm nay chúng ta phải tiêu diệt chúng!"
“Gầm!”
Đám zombie phía sau rống lên, điên cuồng chạy như bay.
Tên cầm đầu kia có tốc độ nhanh nhất, dẫn đầu lao thẳng về phía mấy zombie kia, vô cùng nhanh nhẹn.
Nhìn tư thế và cơ thể hắn, rõ ràng đã trải qua cải tạo, hẳn là đã được tiêm virus Z và virus Q.
“Sản phẩm của Tek?” Ánh mắt Lâm Đông quan sát.
Mà mấy zombie đang chạy phía trước thấy tên cầm đầu hung mãnh đuổi theo, lúc này trong lòng vô cùng hoảng hốt.
"Ôi trời, nhanh thế?"
“Tên này được tiêm qua thuốc tiến hóa rồi, chúng ta chạy không lại hắn đâu!”
“Nếu có anh Sương Mù ở đây thì tốt rồi!”
"Đừng nghĩ đến nữa, kiên trì lên, quân của chúng ta ở ngay phía trước rồi, cùng lắm thì liều mạng với bọn hắn thôi!"
“...”
Tốc độ mấy con zombie nhanh hơn một chút.