Chương 600:
Tai Thính đang cầm trong tay một hàm răng to bằng quân bài.
"Nhất tướng công thành vạn cốt khô. Thấy không, đây chính là huân chương vinh quang của ta."
"Nhĩ ca, đó không phải là răng cửa cửa Răng To sao? Sao lại thành huân chương rồi?"
Bắt Tôm bên cạnh nói.
"Ngươi không hiểu đâu."
Tai Thính lười giải thích với hắn, hơn nữa quyết định sau khi trở về sẽ đục lỗ xuyên qua hàm răng kia, xuyên thành khuyên tai đeo lên, là chứng cứ chứng minh mình đã chiến đấu hăng hái, đẫm máu.
Sương Mù bên cạnh nó.
"Trận chiến này ta mới là công thần, cùng lão đại chém giết khắp nơi."
"Ừ, đương nhiên công lao của ngươi không nhỏ."
Tai Thính gật gật đầu, nói: "Dù sao cũng là người của tiểu đội bá chủ chúng ta, thiếu một người cũng không được mà..."
.........
Đám zombie hoan hô, vẻ mặt phấn khởi.
Nhưng có một nhóm nhân loại nhảy từ trên mái nhà xuống, đi thẳng tới trước mặt Lâm Đông. Đó chính là đám người Trình Lạc Y.
"Chúc mừng, chúc mừng."
"Có gì đáng chúc mừng đâu. Ta cũng bất đắc dĩ thôi."
Lâm Đông nói vẻ thản nhiên.
Trình Lạc Y bĩu môi, cảm thấy hắn được lợi còn ra vẻ, sau đó đôi mắt đẹp nhìn về phía phiến đá trong tay hắn.
"Vật kia ngươi dùng cẩn thận một chút. Chẳng may xuất hiện thứ gì kinh khủng, đến lúc đó toàn bộ trách nhiệm thuộc về ngươi, biết phải làm sao?"
"À, vậy thì ta sẽ phải ra tay hết sức thôi."
Lâm Đông cảm thấy không có gì, đáp lại.
"......" Trình Lạc Y chẳng biết nói sao. "Được rồi, không có thời gian tán phét với ngươi nữa. Chúng ta còn phải mang đồ uống cho Tiểu Cường."
"Ừ, đi thôi."
Lâm Đông tỏ vẻ không tiễn.
Nhưng đúng lúc này, phía sau thi triều hưng phấn truyền tới tràng tiếng khóc hú hú như ác quỷ tru lên, lộ vẻ vô cùng bi thương.
Tiếng khóc đau đớn muốn chết này hoàn toàn không hợp với sự hưng phấn của thi triều.
"Hả? Chuyện gì thế?"
Lâm Đông phát hiện ra ngay, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Đám Thi Vương Tanker và Tiến Sĩ, bao gồm mấy zombie tinh nhuệ tự đồng tránh sang một bên, tạo thành một con đường.
Ánh mắt Lâm Đông nhìn lại, thấy một bóng người mảnh khảnh đang dựa vào góc tường, úp mặt vào đầu gối, bả vai rung động không ngừng, khóc cực kỳ thương tâm.
Đó chính là Tiểu Bát. Cô vốn luôn luôn hung tàn, giờ chỉ còn một cánh tay.
.........
Trận chiến này xem như lần đàn em của Lâm Đông bị thương nhiều nhất. Hiện giờ còn có bả vai Tiểu Hắc bị một chém một đao, lỗ tai của Tai Thính cũng bị cắn thủng hai lỗ lớn.
Nhưng bọn họ đều không đáng ngại. Chỉ có Tiểu Bát là nghiêm trọng nhất.
Lâm Đông chậm rãi đi về phía cô.
Trong đầu hắn không kìm nổi hiện lên từng hình ảnh, nhớ tới lần đầu tiên Tiểu Bát khóc vẫn là thời điểm mới đi theo mình, bởi đói khát, sau đó cho cô ăn thi thể tên côn đồ kia.
Hắn đi tới trước mặt cô, nghe tiếng khóc bi thương kia, rất lâu không nói gì. Trầm ngâm một lúc, sau đó Lâm Đông chậm rãi hỏi ba chữ: "Kẻ nào làm?"
"Là lãnh tụ của Hắc Hạt, Long Phi."
Trình Lạc Y đứng phía sau nói: "Bọn chúng có người cải tạo cấp S, còn có hai người thức tỉnh cấp S. Cuối cùng bọn chúng chạy thoát mất."
"Ồ..."
Chẳng qua Lâm Đông chỉ lên tiếng như vậy, sắc mặt vẫn bình tĩnh, không biết nội tâm nghĩ gì.
Trình Lạc Y thấy thế, nhớ lại vẻ mặt dữ tợn xấu xí của Long Phi, trên trán còn có một chữ "nguy" thật lớn.
Chắc thằng cha đó sắp thảm rồi...
Đám Thi Vương Tanker ở xung quanh cũng vô cùng tức giận.
"Lão đại, chúng ta phải báo thù cho Tiểu Bát!"
"Đúng, nhất định phải báo thù. Chờ chúng ta chỉnh đốn lại một chút, chuẩn bị ép thẳng tới thành Hắc Hạt!"
Lâm Đông ngóng nhìn về phương xa, nói.
Các Thi Vương xung quanh nghe vậy đều hưng phấn. Không hổ là lão đại, chưa bao giờ khiến zombie thất vọng.
Mối thù chặt tay này nhất định phải dùng máu để rửa sạch, nhất định khiến gã đàn ông nhân loại kia phải trả giá rất đắt!
"Nhưng mà... Cánh tay của Bát tỷ gãy rồi, giờ phải làm sao đây?"
Nấm Nhỏ hỏi rất ngây ngô.
Mất một cánh tay quá ảnh hưởng tới sức chiến đấu.
"Không biết nữa..."
Lâm Đông lắc dầu. Trước mắt hắn chưa có ý định gì. Tuy rằng thực lực của hắn rất mạnh, nhưng cũng không có năng lực khiến tay chân gãy mọc lại.
Có lẽ chỉ chờ tới sau này, từ từ tìm kiếm phương pháp khôi phục lại thân thể cho Tiểu Bát thôi.
Ngay lúc bọn họ còn đang chưa có giải pháp thì Tiến Sĩ từ từ đi tới, đôi mắt sáng ngời, trong suốt cực kỳ.
"Thật ra ta có một phương pháp."
"Hả?"
Ánh mắt Lâm Đông lộ vẻ kinh ngạc. Cả đám Thi Vương Tanker cũng đều nhìn chằm chằm vào hắn.
"Phương pháp gì?"
Tiến Sĩ không vội trả lời mà đưa ngón tay chỉ về phía con đường bên phải. Nơi đó có một tòa kiến trúc to lớn.
Trên đỉnh của kiến trúc cao nhất có một chữ T màu đỏ rất lớn. Đó là công ty Tek cấp tỉnh mà Dạ Sát đã công phá.
"Có muốn... Cải tạo một chút không?"
Tiến Sĩ trầm giọng hỏi.
"..."
Lâm Đông và đám Thi Vương nghe vậy, sắc mặt ngẩn ra. Ngược lại bọn họ cũng chưa bao giờ từng suy nghĩ theo hướng đó.
Tuy nhiên nghĩ lại, ngay cả người mà công ty Tek còn có thể cải tạo được, mà sinh mệnh lực của zombie tràn đầy như thế, tính dung hợp càng mạnh hơn.
Zombie cơ giới... Có ghê gớm quá không?
Tiểu Bát ở góc tường cũng không khóc nữa, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi chần chừ.
"Thật sự có thể sao?"
"Thử đi..."
Tiến Sĩ nói vẻ suy tư.