Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 599

Chương 599:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 599:

Lúc này Trần Minh cũng có phản ứng. Quả thật có chuyện như vậy, lúc ấy còn khinh bỉ hắn là lười còn lấy cớ.

Không ngờ trong cõi u minh, hắn lại phát huy tác dụng lớn tới vậy.

Đúng là thế sự vô thường, chẳng ai nói trước được điều gì.

Tôn Tiểu Cường không đồng tình lắm.

"Ta đã nói trước rồi, thời khắc quan trọng còn phải dựa vào Tiểu Cường ta. Mặc kệ hắn là thất tộc bát tộc gì, là cao thủ từ đâu tới, ngâm nước tiểu ta sẽ khiến hắn bị ngăn lại..."

...............

Bất tử tộc kia bị kẹt trong khe hở không gian, muốn ra không ra được, giống như đi đại tiện lại ra được một nửa, khó chịu vô cùng.

Lâm Đông cũng không ngờ lại tạo thàn cục diện đau khổ như vậy, thấy cũng hơi không đành lòng.

"Để ta giúp ngươi đi."

Phiến đá trong tay hắn bừng sáng, sau đó tung người nhảy lên, lao thẳng tới bóng người đang ở trong không trung kia, đập mạnh. Lực lượng mạnh mẽ bộc phát như núi lửa, không khí không ngừng gào thét.

Bất tử tộc đang bị mắc kẹt, căn bản không thể tránh thoát, thấy thế trợn to đôi mắt hung ác, tràn ngập vẻ phẫn nộ và không cam lòng.

Phiến đá rơi xuống nặng nề, đập chính xác lên mặt hắn. Chỉ nghe một tiếng rầm trầm đục truyền ra.

Lập tức, mặt bất tử tộc máu thịt mơ hồ, xương sống mũi sụp đổ, xương gò má nát bấy, mấy cái răng nanh vỡ bay ra.

Cầm gạch đập vào mặt không bao giờ lỗi thời...

"Grào."

Bất tử tộc phát ra tiếng gầm thê lương. Dưới sự lôi kéo của lực lượng không gian, thân hình hắn càng ảm đạm hơn, cho tới khi biến mất hoàn toàn.

"Ta thề... nhất định sẽ tự tay giết chết ngươi!"

Giữa không trung chỉ còn tiếng rống hung ác của bất tử tộc.

Tuy nhiên Lâm Đông thấy đó chỉ là nổi khùng vô năng mà thôi...

Cùng lúc đó, toàn bộ đại trận đã sụp đổ hoàn toàn. Tất cả hoa văn xung quanh ảm đạm đi. Cột sáng tận trời biến mất, tầng mây cũng không bị khuấy động nữa.

Chỉ có hai viên tinh hạch rơi từ trên không trung xuống.

Lâm Đông vươn tay ra, nắm lấy.

Lúc này, tất cả dao động đã bình tĩnh lại. Trong thành phố tận thế, gió đêm nổi lên, không khí rơi vào yên tĩnh.

Một mình Lâm Đông đứng đó giữa trung tâm của sào huyệt zombie tỉnh lỵ.

Thi triều chục ngàn quân phía sau đều không phát ra tiếng động, lẳng lặng nhìn bậc vương giả của mình.

Điều này biểu thị, đại chiến có một không hai đã kết thúc.

Cách đó không xa, đá vụn trong phế tích sụp đổ lăn xuống, rung động ào ào. Dạ Sát ngồi dậy, toàn thân là máu đen, dính đầy bụi đất, dáng vẻ vô cùng chật vật.

Vốn tinh thần lực đã khô kiệt, lại bị một đòn nặng nề của bất tử tộc, hiện giờ hắn đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

Đôi mắt Dạ Sát quét qua, nhìn lãnh địa đã từng là của mình hiện giờ rách nát tan hoang, cả một vùng hỗn độn.

"Ngươi thắng rồi..."

Dạ Sát chậm rãi phun ra ba chữ, sắc mặt cực kỳ bình tĩnh, không có chút ảo não nào. Giống như giờ phút này, hắn đã được giải thoát hoàn toàn vậy.

Ánh mắt Lâm Đông nhìn chằm chằm vào hắn.

"Ngươi cũng rất mạnh, là kẻ địch nguy hiểm nhất mà ta từng gặp."

"......" Dạ Sát không biết nói gì. Cũng không biết đây là đối phương nói thật lòng hay cố tình trêu đùa mình.

"Giữa chúng ta vốn không có thù hận gì. Chiến đấu giữa chúng ta chỉ là con đường nhất định phải đi qua để lên tới đỉnh cao thế giới. Tất cả đều là vận mệnh sắp đặt."

"À, ta cũng không muốn đi lên tới đỉnh cao gì cả."

Lâm Đông suy nghĩ một lúc rồi nói.

Hai zombie bọn họ giống như bạn bè lâu năm đang trò chuyện.

Dạ Sát nghe thế, khóe miệng lộ nụ cười khổ, sau đó đưa mắt nhìn hắn chăm chú.

"Nhưng mà... Ngươi đã tới rồi..."

"..."

Dứt lời, không khí lại rơi vào yên tĩnh.

Lâm Đông chiến thắng Dạ Sát xong đã trở thành sào huyệt zombie mạnh nhất. Ít nhất là tại Long Quốc, đã ít có kẻ thù có thể chống lại được hắn.

Dạ Sát kéo thân thể trọng thương, thất tha thất thểu bò dậy.

Từ sau khi hắn tin tưởng vào trận pháp kia thì đã hình thành thế thất bại định sẵn.

"À, đúng rồi. Lão quỷ bất tử tộc kia từng nói, tổng cộng có bảy viên tinh hạch. Vị trí một viên còn lại rất có thể ở vùng biển của Úc."

"Ừ, tốt."

Lâm Đông thuận miệng đáp lại. Không ngờ được đối phương lại nói vị trí tinh hạch cho mình. Đây cũng coi là lời của zombie sắp chết đều là lời tốt đẹp.

Thật ra trong lòng Dạ Sát còn rất bội phục Lâm Đông. Có thể là kỳ phùng địch thủ, so đấu ngang ngửa với mình. Hơn nữa tất cả mọi thứ trên thế giới này sắp không còn liên quan gì với hắn nữa rồi.

"Còn phiến đá kia của ngươi nũa, cũng sử dụng thật cẩn thận đi."

Bởi vì hắn khắc họa ra trận pháp chỉ dùng hai viên tinh hạch đã khiến một quái vật đáng sợ như lão quỷ bất tử tộc kia đi ra rồi.

Mà trên phiến đá của Lâm Đông lại có mấy viên tinh hạch, hơn nữa hoa văn càng phức tạp, quái dị hơn. Nếu ghép lại hoàn chỉnh, rất khó có thể tưởng tượng sẽ xuất hiện cái gì...

"Cám ơn."

Lâm Đông nói một tiếng cảm ơn, chậm rãi đi về phía hắn.

Ánh mắt Dạ Sát vẫn bình tĩnh như trước, khóe miệng còn treo một nụ cười mỉm. Nhìn quét khắp thế giới một lần nữa. Hắn biết... Tất cả sắp kết thúc rồi.

Lâm Đông đi qua bên người hắn, năm ngón tay móc vào trong đầu hắn.

"Tạm biệt..."

Sau đó hắn hơi dùng sức, lấy tinh hạch ra. Một viên tinh hạch hệ tinh thần cấp SS, ẩn chứa năng lượng cực kỳ tinh khiết xuất hiện trên đầu ngón tay Lâm Đông.

Dạ Sát cũng hoàn toàn mất đi ý thức, thi thể ngã ngửa về phía sau, cuối cùng ngã ầm ầm xuống đất.

Một đời bá chủ ngã xuống như vậy!

"Grào!"

Thi triều chục ngàn quân phía sau Lâm Đông rống lên hung ác, tiếng động rung trời chuyển đất, biểu đạt cho tình cảm phấn khởi khi chiến đấu thắng lợi.

"Chúng ta thắng rồi!"

Tanker nắm chặt hai tay, kích động vô cùng.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay