Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 596

Chương 596:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 596:

Dáng người bọn chúng mạnh mẽ, động tác mau lẹ, đánh ngã từng con zombie xuống đất, răng sắc cắn xé điên cuồng.

Ở trên bầu trời, thân hình Chó Bay lướt nhanh tới. Trên người hắn đầy vết máu, cũng bị thương một chút, chẳng qua lúc này hơi mũi nhúc nhích khẽ.

"Hả? Mùi gì, sao cảm giác quen thuộc thế nhỉ?"

"Chó Bay, đừng ngây ra thế. Bọn chúng đuổi theo tới rồi. Chúng ta phải kéo dài thời gian cho lão đại."

Đóa Nhi vội vàng nhắc nhở.

"Được! Biết rồi!"

Chó Bay quay đầu nhìn lại, phát hiện ra ở chân trời xa xa có đàn quạ đen dày đặc bay tới, giống như một đám mây đen đang hướng tới thành phố này.

Phía dưới đàn quạ là thi triều vạn con đang vừa rống lên dữ dội vừa chạy như điên, như một trận nước lũ tràn vào trong tỉnh lỵ.

Đại quân áp sát ngay trước mắt, khí thế mênh mông cuồn cuộn.

Sắc mặt Đóa Nhi nghiêm trọng.

"Mau ngăn cản bọn chúng lại!"

Zombie bên ngoài cũng không rút lui nữa, rối rít quay người lại, liều chết xông lên, tiến hành lần chống cự cuối cùng.

Hai cơn sóng zombie chém giết một lần nữa.

Tuy nhiên thế cục hôm nay rất rõ ràng. Tàn binh bại tướng của tỉnh lỵ căn bản không phải là đối thủ của cơn sóng thần zombie từ thành phố Giang Bắc, bị nó bao phủ rất nhanh.

Ánh mắt Đóa Nhi lo lắng, vội vàng quay đầu nhìn lại, phát hiện ra tại trung tâm của sào huyệt zombie tỉnh lỵ có ánh sáng ẩn hiện bùng lên, tỏa ra một luồng năng lượng kỳ dị.

"Trận pháp sắp khởi động rồi à?"

"Có kịch vui rồi!"

Cô dùng hết sức, dùng đến phần năng lượng cuối cùng, vẫy tay lên. Những bông hoa hồng nhạt nhỏ bay ra từ trong sào huyệt zombie, phát triển nhanh chóng.

Rất nhanh sau đó, chúng đã nối liền thành một vùng, nở khắp trên đường phố, trên các tòa nhà.

Chó Bay phía trước cũng đang chiến đấu hăng hái hết sức. Dựa vào xương cốt biến dị cứng rắn, hắn chống lại công kích của Thi Vương đối phương, hoặc giang cánh xương ra, trốn đến giữa không trung.

Hai đại Thi Vương đều dốc hết sức, tranh thủ thời gian để khởi động trận pháp.

Lúc này... Trên nóc một tòa nhà bên cạnh đã xuất hiện mấy bóng nhân loại.

Đó là đám người Tôn Tiểu Cường, Trần Minh, còn có Trình Lạc Y và Trần Mục Ngôn vừa mới tập hợp.

Bọn họ nghe thấy tiếng chiến đấu, cũng không tìm kiếm vật tư nữa mà vội vàng chạy tới đây xem.

"Sao lại đánh tới đây rồi?"

"Không biết nữa..."

"Làm chậm trễ chuyện uống nước của ta rồi."

"..."

Tôn Tiểu Cường tự ôm bả vai mình, rầu rĩ không vui, ánh mắt quét nhìn giữa không trung, phát hiện ra một bóng Thi Vương đang nhanh chóng di chuyển, vô cùng mau lẹ.

"Hả? Đó không phải là con chó từng muốn cắn ta sao?"

......

Thi triều vạn con của thành phố Giang Bắc đột kích, Lâm Đông cũng ở bên trong đó. Xung quanh hắn là các Thi Vương Tanker, Tiến Sĩ, thế tiến như chẻ tre.

Mất đi Dạ Sát chống cự, càng không có zombie nào có thể ngăn cản bước chân của hắn.

Thi vực khủng bố tràn ngập ra, khiến vô số zombie bị ép nát, hóa thành thịt vụn nổ bay. Biển hoa màu hồng nhạt cũng bị nghiền ép thành bột mịn, tan nát hết.

Giữa không trung, thân hình Chó Bay lướt nhanh nhưng trong nháy mắt lại cảm thấy áp lực mênh mông thổi quét tới, thân thể nặng nệ hạ xuống.

Nội tâm Chó Bay kinh hãi, quay đầu nhìn lại, phát hiện ra Lâm Đông đang cầm phiến đá Tinh Đồ trong tay, đập về phía mình.

"Nguy rồi!"

Bị thi vực bao phủ, hắn muốn chạy trốn nhưng đã quá muộn.

Chỉ thấy Lâm Đông tung người nhảy lên, đi tới giữa không trung, giơ phiến đá Tinh Đồ lên, muốn đập nát đầu hắn.

Chó Bay tránh không thoát, chỉ có thể hốt hoảng chống cự.

"Rầm!"

Một tiếng trầm đục vang lên. Chó Bay bay ngược ra xa mấy trăm mét như diều đứt dây, thân hình nện xuống mặt đất như bao tải rách.

Mặc dù xương cốt biến dị của hắn cứng rắn nhưng còn kém xa phiến đá Tinh Đồ. Lần này xương cốt toàn thân bị chấn động nát bét, Chó Bay đã bị trọng thương, mất luôn sức chiến đấu.

Khắp người đau đớn kịch liệt, làm cho hắn không nén nổi kêu rên thành tiếng. Xương cốt đã vỡ vụn, lộ cả ra ngoài. Máu đen chảy xuống không ngừng.

"Đau quá..."

Chó Bay chỉ còn lại một ý nghĩ này.

Nhưng đúng lúc này, một mùi hôi thối quen thuộc làm cho hắn phẫn nộ cực độ lại ập tới từ khoảng không trước mặt.

"Hả?"

Lúc này Chó Bay cả kinh. Đây là ác mộng của hắn, cũng là bóng ma tâm lý. Liếc một cái, hắn phát hiện ra ánh mắt tinh ranh của Tôn Tiểu Cường cũng đã xuất hiện.

"He he he he."

Một tay Tôn Tiểu Cường bịt mũi, tay kia cầm cái bình thủy tinh, miệng phát ra tiếng cười vô cùng tà ác.

"Ta đã rót cho ngươi chút đồ uống rồi này."

"? ?? ??"

Mặt Chó Bay đầy dấu chấm hỏi.

Lại thấy một giây sau, Tôn Tiểu Cường đã đổ hết toàn bộ chất lỏng đen kịt trong bình ra. Mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn kia chảy theo đó, xối hết lên mặt Chó Bay.

"Ẳng ẳng ẳng ẳng."

Tiếng rú thê lương nổ vang phía chân trời.

Thậm chí Chó Bay đã quên mất cả đau đớn trên người, lăn lộn kịch liệt như cá chạch bị bỏ vào trong chảo dầu.

"Có chuyện gì vậy? ??"

Đám người Đóa Nhi nghe thấy tiếng kêu rên, vội vàng quay đầu lại, phát hiện ra tình trạng thê thảm của Chó Bay, lúc này mặt đều lộ vẻ kinh hãi.

"Chuyện này..."

"Thảm quá đi mất."

"......"

"Hy vọng lão đại có thể nhanh hơn một chút!"

Nội tâm Đóa Nhi thầm nghĩ, cảm thấy mình cũng sắp toi tới nơi rồi.

Bóng dáng Lâm Đông phía trước mang theo thi vực lực lượng kinh khủng ập tới như một hồi thiên tai.

Đóa Nhi cắn chặt hàm răng, con mắt lộ vẻ kiên định, sắc mặt vô cùng quyết liệt, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ duy nhất. Cho dù xảy ra chuyện gì, bản thân cũng không thể lùi lại!

Nhưng trong nháy mắt sau đó, cô bị thi vực bao phủ. Áp lực như núi Thái Sơn đè xuống khiến thân thể cô run rẩy.

Cả biển hoa hồng nhạt xung quanh cô cũng như bị cơn lốc thổi quét qua, lúc này đều bị bẻ gãy, cánh hoa tan nát bay theo gió.

Đóa Nhi ở trong đó vẫn cố gắng chống đỡ, tạo thành một bức tranh thê lương mà đẹp đẽ.

"Cả đời này, ngươi đã bao giờ liều mạng vì một zombie khác chưa?"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay