Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 595

Chương 595:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 595:

Ực ực ực ực!

Lúc này, tại kho trung tâm của tỉnh lỵ, Tôn Tiểu Cường đang cầm một chai nước hoa quả, dốc đầy miệng mình.

"Khà, ực, ngọt thật đấy..."

Tôn Tiểu Cường chép chép miệng, khuôn mặt lộ vẻ thỏa mãn. Nước hoa quả thế này để được hai năm rưỡi, còn chưa hết hạn.

Trần Minh bên cạnh đang nhìn bảng thành phần.

"Thời gian bảo quản lâu như thế, chắc đều là chất bảo quản với đồ hóa học thôi."

"Vậy thì để ta gánh vác thay ngươi đi."

Tôn Tiểu Cường giật đồ uống từ tay ông ta.

Ở phía sau còn có Tôn Vũ Hàng, Ngô Đản, Lý Vân đang vận chuyển từng hòm vật tư, vô cùng bận rộn.

"Này, Tiểu Cường, mau tới làm việc đi. Ngươi đừng có lười biếng."

"À, được. Đến ngay đây!"

Tôn Tiểu Cường đáp lại rất sảng khoái, nhưng đi về phía trước hai bước, đột nhiên kẹp đùi, cọ qua cọ lại.

Lý Vân thấy thế thì lạ lắm.

"Ngươi làm sao vậy?"

"Ta buồn đi tiểu.

"......" Lý Vân nghe vậy đến cạn lời, trong lòng thầm nói, thật sự là đồ lười biếng, lý do lý trấu...

"Các người đừng uống trộm đồ uống của ta đó."

Tôn Tiểu Cường dặn dò một tiếng, đặt hai chai nước trái cây lên trên một cái thùng, xoay người ra khỏi kho chứa đồ.

Hắn đi thẳng ra bên ngoài. Trên đường bố bị tàn phá ngày tận thế, kiến trúc sụp đổ, vết rách rải đầy, khắp nơi đều mọc rêu xanh.

Bởi vì đã tận thế rồi, đi tiểu cũng chẳng phải tìm WC làm gì.

Tôn Tiểu Cường định giải quyết ngay trên đường.

"Hả? Đây là cái gì?"

Hắn cúi đầu nhìn lại, phát hiện ra trên đường phố có vết máu đan xen ngang dọc, vô cùng dày đặc, cũng tạo thành hoa văn kỳ lạ, lan tràn tới phương xa.

Tôn Tiểu Cường không nén nổi tò mò, đi về phía trước hai bước, vẫn không nhìn thấy điểm cuối.

"Không được, không được... Nhịn lâu quá rồi. Đợi nữa thì sẽ đái dầm mất."

Bởi vì uống quá nhiều đồ uống, giờ Tôn Tiểu Cường buồn lắm rồi, đứng luôn trên mặt đất, chọn chỗ vết máu dày đặc nhất mà cởi quần.

"Để ta vẽ thêm vài vệt nữa."

Rào rào rào rào rào.

Tôn Tiểu Cường mở cửa xả nước, hơn nữa còn lắc lư không ngừng, bắn phá liên tiếp.

Cảm giác căng trướng ở bàng quang dần dần biến mất. Hắn cảm thấy thoải mái vô cùng, sau khi giải phóng xong, thân thể run rẩy vài cái, vung vung nước tiểu.

"Phù, thoải mái thật."

Tôn Tiểu Cường xách quần lên, nhưng những hoa văn trên mặt đất dưới chân hắn sau khi bị nước tiểu tưới, dần dần trở nên ô nhiễm.

Có một số chỗ vốn nối liền giờ đứt đoạn, hoặc trống không, trở thành một vùng mơ hồ, quả thật đã xảy ra thay đổi.

Tôn Tiểu Cường đi tiểu xong lại nghênh ngang trở về.

Hắn định làm thêm hai chai đồ uống nữa, uống cho đã nghiền.

Nhưng ngay lúc này, mặt đất xung quanh chấn động, tiếng bước chân hỗn độn vang lên. Xa xa có tiếng zombie rống giận, chó dữ gào thét. Có đàn zombie dày đặc chạy vào trong thành phố, hơn nữa dáng vẻ vô cùng vội vã.

"Zombie đã trở về rồi?"

Tôn Tiểu Cường nhận thấy được đám zombie chó điên kia là đến từ sào huyệt zombie tỉnh lỵ.

Mà Thi Vương cầm đầu là bá chủ tuyệt đối của tỉnh lỵ, Dạ Sát!

Chẳng qua hắn đã không còn phong thái bá chủ nữa, ngược lại hoảng loạn vô cùng. Bởi vì hắn ngưng tụ ra bản thân, lừa gạt Lâm Đông đã là ảo giác cuối cùng rồi.

Tinh thần lực hiện giờ của hắn đã khô kiệt.

"Nhanh! Nhanh lên!"

Dạ Sát mang theo đàn zombie trốn về, chạy thẳng tới khu vực trung tâm của sào huyệt zombie, vô cùng lo lắng, vô cùng gấp gáp.

Nếu ở trạng thái mạnh nhất, nhất định hắn sẽ phát hiện ra sự tồn tại của Tôn Tiểu Cường. Nhưng hiện tại tinh thần lực hao tổn hết, lại đang sốt ruột, cho nên đi trên đường phố liền lướt qua.

"Đang làm gì thế nhỉ?"

Ánh mắt tinh quái của Tôn Tiểu Cường quét qua, suy nghĩ không ra.

Nhưng rất nhanh sau đó, hắn lắc lắc đầu, cũng không muốn nghĩ nhiều nữa.

"Quên đi, về uống nước hoa quả rồi nói."

......

Dạ Sát dùng ảo giác cuối cùng, thực hiện kế ve sầu thoát xác, dẫn đám đàn em trở về phòng ngự trong thành phố.

Lâm Đông mạnh mẽ là chuyện không thể nghi ngờ. Dạ Sát tự nhận không phải đối thủ của hắn, nhưng thân là bá chủ một phương, cũng không dễ dàng bỏ cuộc đơn giản được.

Chỗ dựa cuối cùng của hắn chính là trận pháp tại trung tâm thành phố.

Hắn căn cứ vào tín hiệu sóng điện từ truyền từ ngoài vũ trụ tới, vẽ từng nét một. Chẳng qua cần phải có hai viên tinh hạch mới có thể khởi động được nó. Mà bây giờ cuối cùng hắn đã gom đủ.

Đoạn tín hiệu sóng điện kia chỉ có zombie mới nghe hiểu được, phía trên còn nói, trận pháp này tên là Tinh Không Chi Môn.

Một khi được kích hoạt, có thể đạt được lực lượng mạnh mẽ.

Dạ Sát cũng không biết sẽ mạnh mẽ tới mức nào, tuy nhiên căn cứ vào tin tức từ tín hiệu kia thì lực lượng đó có thể đủ thống trị cả tinh cầu.

Đối với sự kiện này, Dạ Sát nửa tin nửa ngờ. Nhưng với thủ đoạn truyền tín hiệu tới được Địa Cầu thì hẳn là không sai được, hơn phân nửa là tới từ nền văn minh cao cấp hơn.

Cho dù không tốt thì cũng có thể chống lại Thi Vương Giang Bắc.

"Chờ ta khởi động trận pháp, có thể xoay chuyển lại cuộc chiến hôm nay."

"Lão đại, ngươi mau đi đi! Chúng ta sẽ liều chết yểm hộ cho ngươi."

Thi Vương Đóa Nhi nói rất quyết liệt.

"Ừ, tốt!"

Dạ Sát gật đầu, tốc độ lại nhanh hơn vài phần.

Mà Đóa Nhi dừng bước, dẫn theo một đám tinh nhuệ át chủ bài, tuy rằng vết thương chồng chất nhưng vẫn quay đầu nhìn về phía con đường đằng sau.

Đám zombie kia gào thét, đầy vẻ khát máu như trước. Mà thi triều Giang Bắc lại đã đuổi tới nơi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay