Chương 594:
Có chuyện gì vậy?
Thật sự bản thân càng sợ thứ gì thì... lại càng dễ xảy ra.
Mặc dù hai người đồng thời thuộc hồ sơ quỷ thi, nhưng thực lực của Lâm Đông hiển nhiên mạnh hơn hắn. Tuy rằng không thể nghiền ép hắn trong nháy mắt, nhưng cũng đủ đánh bại hắn rồi.
Tay Lâm Đông xách phiến đá, thân hình lướt nhanh về phía trước, xen lẫn lực lượng thi vực khủng bố, tràn ngập uy áp, giống như thiên tai ập tới.
"Lại tới rồi..."
Dạ Sát thấy tình trạng đó thì vô cùng sợ hãi, vội vàng ngưng tụ tinh thần lực.
Ở trước người hắn lúc này diễn hóa ra mười mấy bóng quỷ, đột ngột mọc lên từ mặt đất.
Bóng quỷ che trời, vô cùng đen đúa, mỗi con đều cao mấy chục mét, giống như người khổng lồ chọc trời, gào thét dữ tợn rồi vung vẩy móng vuốt, xông tới chộp vào Lâm Đông.
Lâm Đông tung người nhảy lên, di chuyển trong vô số móng vuốt, né tránh chuẩn xác hoặc vung phiến đá Tinh Đồ lên, đập nó tan thành từng đốm sáng.
Hắn lướt đi thế như chẻ tre, lĩnh vực huyễn linh căn bản không thể ngăn cản được.
"Không xong rồi!"
Lông mày Dạ Sát nhíu chặt lại, tỏ vẻ vô cùng nghiêm trọng. Vừa rồi ngưng tụ ra bóng quỷ ngập trời đã tiêu tốn không ít thể lực, dùng tới tám phần năng lượng của hắn. Hiện giờ chỉ còn hai phần!
"Hay là rút lui trước đi..."
Dạ Sát quyết định tạm tránh đi mũi nhọn, bảo tồn lại một chút thực lực. Bởi vì nếu hao tổn hết năng lượng thì chắc chắn là để mặc đối phương xâu xé rồi.
Đám Thi Vương Chó Bay và Đóa Nhi cũng dẫn theo đám đàn em tổn thương nặng nề co rút về phía sau, chỉ còn tư thế phòng ngự.
Thế thua đã quá rõ ràng rồi.
Mà cơn sóng thầm zombie thành phố Giang Bắc vẫn đẩy mạnh đại quân, bộc phát hung hãn, tiếp tục xung phong không sợ.
Dạ Sát đang muốn xoay người rút lui về phía sau, nhưng lại chỉ nghe thấy mặt đất sau lưng chấn động ầm ầm, sau đó sụp đổ toàn bộ. Một luồng lực lượng vô cùng mạnh mẽ đã ập tới, hơn nữa còn bao phủ hắn rất nhanh.
"Bắt được ngươi rồi."
Sau đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Dạ Sát vội vàng quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy Lâm Đông đã phá hủy hết mấy bóng quỷ chặn đường kia, lúc này nhảy lên thật cao, hai tay cầm phiến đá đập từ trên không xuống, thế đánh như Lực phách Hoa Sơn!
"Mạnh quá..."
Nội tâm Dạ Sát kinh hãi vạn phần, cảm nhận được một luồng áp lực cực lớn, giống như một ngôi sao khổng lồ từ chân rời giáng xuống.
Tại thời điểm nguy cơ này, hắn cũng không dám giữ lại, tinh thần lực phát ra như thủy triều, vội vàng ngưng tụ lại thành một tấm chắn, ngăn cản trước người.
Lá chắn tinh thần lực cấp S vô cùng kiên cố, dày như vách tường.
Ầm ầm!
Trong lúc hai người va chạm, phát ra tiếng nổ vang. Dao động năng lượng kinh khủng tràn ra bốn phía. Những nơi đi qua, mặt đất sụp đổ, vỡ nát.
Sóng xung kích từ chiến đấu giữa hai đại bá chủ có thể đánh chết cả người mạnh cấp S.
Phiến đá Tinh Đồ của Lâm Đông cực kỳ cứng rắn, đến giờ còn chưa gặp được vật nào không đập vỡ được.
Lá chắn tinh thần của Dạ Sát giờ rung chuyển không ngừng, giống như một quả dưa hấu bị chùy sắt đập xuống, nổ tung ra bốn phía.
Toàn thân hắn chấn động mạnh, bay ngược về phía sau. Ước chừng lui lại mấy chục mét, cuối cùng một tay hắn chống xuống mặt đất, miễn cưỡng ngừng lại được.
Hắn lập tức nhìn về phía trước, thấy thân hình Lâm Đông đứng sừng sững ở đó, áo sơ mi trắng bóc vẫn không nhuốm một hạt bụi.
"Người này..."
Thậm chí Dạ Sát bắt đầu hoài nghi, đến giờ căn bản hắn vẫn chưa dùng hết sức.
Mà khuôn mặt hờ hững của Lâm Đông giờ đã có vẻ hơi nghiêm trọng.
"Quá nguy hiểm rồi..."
"Hả? ??"
Dạ Sát âm thầm khó hiểu.
Thân hình Lâm Đông nhoáng lên, đột nhiên biến mất tại chỗ, vung phiến đá Tinh Đồ lên, lại đánh về phía đối phương.
Hiện giờ tinh thần lực của Dạ Sát đã không còn nổi một phần mười.
Hắn căn bản không thể tiếp tục đón đỡ hữu hiệu nữa.
Hơn nữa tốc độ của hắn cũng không bằng Lâm Đông, dưới uy áp kinh khủng của thi vực, căn bản không thể trốn thoát được.
Thế là Dạ Sát chỉ còn cách bắt chéo hai cánh tay, ngăn cản lại trước người.
Lâm Đông tấn công hung hãn, động tác vô cùng mau lẹ, phiến đá trong tay đột nhiên nện xuống. Chỉ nghe một tiếng chấn động ầm ầm.
Máu đen liền phun trào ngay trước mắt, thịt nát bắn tung tóe.
Hai cánh tay Dạ Sát đã bị đập nát hoàn toàn, thân thể bị đánh bay, cuối cùng rơi xuống đất nặng nề như một bao tải rách.
"Lão đại sắp thắng rồi!"
"Không hổ là lão đại. Thực lực mạnh thật!"
"Chiến đấu sắp kết thúc rồi sao?"
"Con đường bá chủ của ta, không con zombie nào ngăn cản được."
"Giết!"
"......"
Đám Tanker và Tai Thính thấy tình hình đó, lập tức bùng lên khí thế. Chiến thắng đang trong tầm tay, trong lòng bọn họ càng phấn khởi.
Mà thi triều tỉnh lỵ dường như không còn tâm trạng chiến đấu, vẫn không ngừng lùi lại phía sau.
Vốn trong lòng bàn tay Dạ Sát còn đang nắm tinh hạch Kim Cương mang về, nhưng hiện tại hai tay đã bị đánh nát, tinh hạch tỏa ra ánh sáng, bay lên không trung luôn.
Nhưng ngay trên đường nó rơi xuống, một bàn tay thon dài đã bắt lấy rất chính xác.
Lâm Đông cầm tinh hạch, ánh mắt đánh giá. Vốn đây là chuyện vui vẻ, nhưng lông mày hắn lại hơi nhíu lại, dường như nhận ra điều bất thường.
"Ta không thể không thừa nhận, ngươi rất mạnh..."
Xa xa, thân thể Dạ Sát đã cụt tay, ngồi dậy từ mặt đất, người đầy bụi bặm, có vẻ vô cùng chật vật, nhưng sắc mặt lại rất bình tĩnh, không có chút vẻ hoảng hốt nào.
"Hả?"
Lâm Đông nhướng mày, càng ngày càng xác định điều gì.
Khóe miệng Dạ Sát nhếch lên.
"Nhưng thực lực mạnh cũng chưa chắc đã đạt được thắng lợi. Trò hay chân chính giờ mới bắt đầu."
Dứt lời, ngay trong tầm mắt Lâm Đông, Dạ Sát dần dần mờ đi, cuối cùng hóa thành từng điểm sáng, tan đi trong bầu trời đêm đen kịt.
Hình ảnh trước mắt tiêu tan giống như ảo giác vừa rồi Lâm Đông đập vỡ.
Cùng Dạ Sát biến mất còn có tinh hạch lấp lánh trên ngón tay hắn.
Lâm Đông nhận ra vấn đề rất nhanh.
"Giả..."
"......"
Hiển nhiên Dạ Sát ý thức được mình sắp thua, dùng kế ve sầu thoát xác, vận dụng ảo giác cuối cùng, hóa ra bản thân tới ngăn cản Lâm Đông.
Mà bản thể của hắn đã đi đâu không biết.
Quỷ thi cấp SS quả là không dễ giết.
Lâm Đông đưa mắt nhìn lại, phát hiện ra tàn binh bại tướng của tỉnh lỵ vẫn đang ở trạng thái co đầu rút cổ, thậm chí một bộ phận đã lùi về trong thành phố.
Hắn vừa nghĩ liền đoán ra ngay mục đích của Dạ Sát.
"Quả nhiên rất nguy hiểm..."