Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 593

Chương 593:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 593:

Sau đó bọn họ cùng chạy thẳng về phía thiết bị bay.

Mà Liễu Bạch Nguyệt đúng là khống chế thế cục chiến trường rất "chuẩn xác", thấy thế cục hiện giờ, tất cả mọi người đều rút lui rồi, bản thân cũng không thể ở lại đây nữa.

Thế là cô xoay người, đi vào thiết bị bay đầu tiên.

"Con mụ này chỉ có mỗi tài chỉ huy chiến đấu, lúc đánh thua chỉ còn biết chạy trốn..."

Trong lòng Long Phi âm thầm khinh bỉ.

Lập tức hắn cùng 09 và Triệu Tiểu Xuân tiến vào trong thiết bị bay.

Bọn họ cũng không đợi chờ gì nữa, vội vàng bấm nút khởi động. Thiết bị bay chấn động, phun đuôi lửa lên, bay đi rất vội vàng.

Nhưng cũng may là cuối cùng thuận lợi, thiết bị bay vọt lên từ mặt đất như sao băng, biến mất ở đường chân trời trong nháy mắt.

Chẳng qua ở bên dưới còn có hai thành viên Hắc Hạt đang chiến đấu với Trần Mục Ngôn. Nói là chiến đấu, thực ra là đang đợi bị hắn đồ sát.

Lúc này lại nghe thấy tiếng ầm ầm trên đỉnh đầu, sau đó thiết bị bay bay lên trời cao.

"Sao thiết bị bay lại bay đi rồi?"

"Mẹ kiếp!"

Đôi mắt tên còn lại trợn trừng lên, nội tâm vô cùng lo lắng.

"Chờ một chút... Tôi còn chưa lên xe đây!"

Tuy nhiên một giây sau, trường đao của Trần Mục Ngôn đã chém tới, hai cái đầu bị chém bay lên.

Mà trong tích tắc khi thiết bị bay khởi động, gần như đồng thời, quanh thân thể Trình Lạc Y chấn động, tiếng vang ầm ầm. Toàn bộ băng trên người cô vỡ tung ra.

Cô cầm trường đao trong tay, đứng tại chỗ, đôi mắt nhìn lên bầu trời.

"Chạy rồi à?"

"Tiểu Trình, cô sao rồi? Không sao chứ?"

Ánh mắt Trần Mục Ngôn lóe sáng, đi tới hỏi thăm.

"Tôi không sao."

Trình Lạc Y đáp.

Nhìn theo ánh mắt cô, Trần Mục Ngôn cũng nhìn lên bầu trời.

"Đáng tiếc thật... Để cho lãnh tụ Hắc Hạt chạy mất, đúng là hơi tiếc."

"Không sao cả. Chạy được hòa thượng không chạy được miếu. Sau này chúng ta lại gặp."

Trình Lạc Y có thể nghĩ tới, hôm nay khẳng định Liễu Bạch Nguyệt không thể trở về công ty Tek nữa. Cô ta và Triệu Tiểu Xuân chỉ có thể đi theo Phi Long đến tổ chức Hắc Hạt thôi.

Mà "miếu" của tổ chức Hắc Hạt ở ngay thành phố Hắc Hạt ở tỉnh Hãn Giang.

Trận chiến giữa trật tự và hỗn loạn này đến đây kết thúc bằng kết cục là thủ lĩnh Hắc Hạt bị trọng thương.

Trình Lạc Y nhìn về phía chiến trường xa xa. Dao động năng lượng trong đó đang chấn động rất mạnh, gần như có thể hình dung bằng từ hủy diệt trời đất.

Hai đại Thi Vương Lâm Đông và Dạ Sát vẫn đang chiến đấu.

Đối với trận chiến của hai đại quỷ thi này, cho dù Trình Lạc Y cũng không muốn tham gia.

"Đi thôi. Chúng ta đi tới tỉnh lỵ tìm đám người Tôn Tiểu Cường, xem bọn họ thu thập vật tư thế nào rồi."

......

Tại khu vực kịch liệt nhất của chiến trường, thi vực của Lâm Đông đã triển khai tới cực hạn. Dưới áp lực rất lớn, mặt đất trong vòng trăm mét sụp đổ theo.

Lâm Đông cầm phiến đá trong tay, đứng sừng sững ở giữa, giống như chiến thần bất hủ.

Mà lúc này Dạ Sát cũng đã bộc lộ hết sức lực, lĩnh vực huyễn linh được thúc dục ra, không ngừng va chạm, ma sát với thi vực của Lâm Đông, chấn động ầm ầm.

Tinh thần lực mênh mông tỏa ra, chế tạo ra các loại ảo ảnh đã tới sát với sự thật, lần lượt hiện hóa ra.

Ý nghĩ của Dạ Sát vừa xuất hiện, tinh thần lực biến ảo, ngưng tụ thành một viên tinh cầu lớn giáng từ trên trời xuống.

Trên bầu trời, gió mây lập tức cuộn lên, ánh lửa bùng cháy, tỏa sáng khắp bầu trời đêm.

Có một ngôi sao khổng lồ, xuyên qua tầng mây, đập thẳng về phía Lâm Đông, khí thế rất mạnh mẽ, mang theo uy lực như diệt thế.

"Dọa zombie thế nhỉ..."

Lâm Đông ngửa đầu lên nhìn, âm thầm líu lưỡi, trong lòng lại hiểu rất rõ, tất cả chỉ là cảnh giả.

Tinh thần lực của Dạ Sát công kích tuy mạnh nhưng không thể có uy lực như sao chổi diệt thế thật.

Thế nên hai chân hắn cong lại, đột nhiên nhảy bật lên. Dưới phản lực quá lớn, mặt đất nứt toác ra không ngừng.

Chỉ thấy một thân áo trắng của Lâm Đông lao thẳng về phía ngôi sao đang giáng xuống. Hình thể hai bên chênh lệch vô cùng lớn, hình thành sự đối lập quá lớn, giống như thiêu thân lao vào lửa.

Nhưng phiến đá trong tay Lâm Đông vung lên, tỏa ra uy thế cực mạnh.

"Ầm ầm ầm."

Vừa nhìn lại, toàn bộ cả ngôi sao đã bị Lâm Đông đánh tan, hóa thành từng điểm sáng tản đi. Cảnh tượng cực kỳ rung động!

............

Vốn khuôn mặt tái nhợt của Dạ Sát lộ ra vẻ mệt mỏi. Liên tục chế tạo ra ảo giác khổng lồ cũng rất tiêu hao thể lực.

Mà nhìn Lâm Đông phía đối diện vẫn khỏe khoắn như cũ.

"Chẳng lẽ tên này không biết mệt à?"

Dạ Sát thầm nói.

Thi vực kinh khủng của Lâm Đông không suy thoái chút nào, ngược lại càng diễn biến càng mạnh, tỏa ra uy thế mênh mông.

Mà lĩnh vực huyễn linh của hắn lại bắt đầu co lại, công kích tinh thần lực đã không còn mạnh mẽ như vậy nữa.

Thật ra trận chiến đấu này là một lần mà Lâm Đông tiêu hao nhiều nhất. Hắn đã dùng bốn phần mười năng lượng, sắp tới một nửa rồi.

"Không được, tiêu hao thật sự quá lớn... Cứ tiếp tục như vậy quá nguy hiểm."

Lâm Đông thầm nói. Cảm giác hiện tại rất không an toàn.

Trong chớp mắt tiếp theo, thi vực của hắn triển khai ra tới cực hạn, biến thành càng mạnh mẽ hơn, cuồn cuộn như biển máu, tràn ngập đất trời, nhanh chóng quét về phía trước.

Vốn lĩnh vực huyễn linh của Dạ Sát đã bị co lại, giờ liền bị nghiền ép, ầm ầm chấn động rồi tán loạn đi.

"Hả? Mạnh hơn rồi?"

Khuôn mặt Dạ Sát ngẩn ra.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay