Chương 592:
Bởi vì luồng điện nhảy nhót trên trường đao trực tiếp xuyên qua vết thương của hắn, loại cảm giác này vô cùng sảng khoái.
“Đau, đau quá…”
Dưới cú sốc điện của tinh hạch hệ lôi, khói xanh bốc lên từ vết thương của Long Phi, tỏa ra mùi cháy khét, thậm chí còn có mùi thịt nướng.
Mắt thấy Trình Lạc Y sắp lật đao, chuẩn bị chém đầu hắn.
Liễu Bạch Nguyệt ở xa thấy vậy liền nhíu mày, mặt lộ vẻ ưu sầu.
"Long Phi sắp chết rồi..."
“Nhưng hiện tại hắn chưa thể chết được.”
"Phải làm sao bây giờ?"
“....”
Đầu óc Liễu Bạch Nguyệt nảy số rất nhanh, không ngừng suy tư.
Đám thành viên Bọ Cạp Đen bên kia gần như đã sắp bị Trần Mục Ngôn giết sạch, nằm cả ra đất, căn bản không ai có thể tới trợ giúp.
Nhưng rất nhanh, cô liền chú ý tới thân ảnh của Triệu Tiểu Xuân, cô ấy đang mờ mịt quan sát tất cả, đứng ngẩn người tại chỗ, dường như có chút không yên lòng.
“Triệu Tiểu Xuân, tới hỗ trợ đi!” Liễu Bạch Nguyệt lập tức hô lên.
“Ặc…”
Triệu Tiểu Xuân sửng sốt một chút, hơi lấy lại tinh thần, bởi vì trong lòng cô vẫn chưa tiếp nhận được sự thật rằng bản thân đã gia nhập tổ chức Bọ Cạp Đen.
Nếu như bây giờ giúp đám người Long Phi, vậy sau này có thể sẽ gặp rắc rối...
“Tôi... tôi…”
“Đừng bỏ rơi hắn!”
Liễu Bạch Nguyệt thấy cô vẫn đang do dự, trực tiếp tính toán nói: "Nếu bây giờ không hỗ trợ, tất cả mọi người sẽ chết. Muốn sinh tồn ở tận thế, nhất định phải làm việc quyết đoán, mạnh mẽ vang dội, không có thời gian lề mề đâu, nhanh lên đi!"
“.... À, vậy được rồi!”
Triệu Tiểu Xuân cảm thấy cô nói cũng có lý, thế là hạ quyết tâm, xông lên phía trước.
Cô vốn là người thức tỉnh tốc độ cấp S, cho nên động tác cực kỳ nhanh nhẹn, gần như trong nháy mắt đã đi tới bên cạnh Trình Lạc Y và Long Phi.
Cô lập tức rút đao lên, hất trường đao đang xuyên vào người Long Phi ra.
“Hô…”
Hắn lập tức một hít hơi, thoát khỏi dòng điện kia, cảm giác đau đớn cũng chợt giảm bớt.
Nhưng Trình Lạc Y đã quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô gái mới tới.
“Hỗ trợ đúng không?”
Trình Lạc Y vung đao quét ngang, chém thẳng vào cổ Triệu Tiểu Xuân. Ánh đao sắc bén xé gió, dường như giây tiếp theo sẽ thấy máu bắn ra.
Triệu Tiểu Xuân vội vàng giơ đao chắn ngang. Hai binh khí va vào nhau, phát ra tiếng va chạm chói tai.
Chất lượng vũ khí của công ty Tek cũng không tồi, nhưng Triệu Tiểu Xuân là người thức tỉnh hệ tốc độ, lực lượng quá yếu kém, chỉ cảm thấy lực lượng rất mạnh đập tới, chấn động khiến cổ tay cô tê dại, trường đao cũng suýt nữa là rơi khỏi tay.
Mà lúc này Long Phi đã bị thương, máu tươi đỏ sẫm chảy xuống, nhuộm đỏ cả nửa người, vừa mới đi dạo qua Quỷ môn quan một lần, nội tâm bối rối mười phần, sợ tới dựng hết lông tóc lên rồi.
Hiện tại hắn vô cùng kiêng dè là Trình Lạc Y, sắp bị cô dọa tới chết.
Người phụ nữ điên trước mặt này ra tay thật ác độc.
Cho dù là thân thể hay tâm linh của Long Phi đều bị đả kích, chiến ý trong nháy mắt hoàn toàn không còn, không muốn ở lại chỗ này một giây nào nữa.
Thế là hắn không quan tâm gì nữa, xoay người chạy về phía thiết bị bay.
"Hả? Chuyện này..."
Triệu Tiểu Xuân thấy vậy ngẩn ra. Mình tới trợ giúp hắn, còn cứu hắn một mạng, kết quả là sau khi thoát nguy, hắn lại tự chạy trước, để lại một mình mình đối mặt với Trình Lạc Y.
"Quá vô đạo đức rồi nhỉ?"
Nhưng cô cũng phản ứng lại rất nhanh. Hiện tại mình đã là thành viên Hắc Hạt, đạo lý sinh tồn đã thay đổi rồi.
Vậy thì mình cũng chạy...
Vừa nghĩ tới đây, Triệu Tiểu Xuân nhanh chóng lui về phía sau. Người thức tỉnh hệ tốc độ cấp S chạy trốn lại là thế mạnh, rất nhanh đã vượt qua Long Phi.
Trình Lạc Y nghiêng đầu đánh giá, nhìn hai người tranh nhau chạy trốn.
"Đúng là chẳng có ý chí gì..."
Lập tức, cô cũng cầm đao đuổi theo, tốc độ thật ra cực nhanh, đã xuất hiện từng bóng mờ.
Bởi Long Phi bị thương, các loại cơ năng trong cơ thể đã giảm xuống, thế nên sắp bị đuổi kịp đến nơi rồi.
Đợi tới khi Trình Lạc Y chỉ còn cách hai ba mét, trường đao trong tay cô đâm ra, thẳng về phía sau trái tim hắn.
Tóc gáy Long Phi lập tức dựng đứng lên, da lưng truyền tới cảm giác đau đớn như kim châm, dù không quay đầu lại cũng biết sắp xảy ra chuyện gì rồi.
"Chẳng lẽ... Mình thật sự phải chết ở đây sao?
Cảm giác không cam tâm cực độ bùng lên trong lòng hắn. Vốn chỉ nhận được liên lạc của Liễu Bạch Nguyệt, nghĩ tới đây xem một lần thôi. Dù sao hắn cũng rất tò mò với việc lãnh đạo Tek đầu hàng.
Ai ngờ lại rơi vào nguy hiểm thế này.
Quả nhiên... Hồng nhan họa thủy mà.
Cảm giác đau đớn phía sau lưng càng lúc càng mãnh liệt, giống như không khí đều đã ngưng đọng lại.
"Không! Ta không muốn chết!"
Long Phi rống to một tiếng, liều chết chạy như bay.
Nhưng thật sự giống như lời kêu gọi của hắn đã được nữ thần may mắn để ý, ngay khi trường đao của Trình Lạc Y sắp xuyên thủng sau lưng hắn, bỗng một luồng khí lạnh lan tràn ra. Nhiệt độ xung quanh đột nhiên hạ xuống, giống như sắp tới thời điểm đóng băng vậy.
Động tác của Trình Lạc Y cứng đờ theo, càng ngày càng chậm, cuối cùng dừng lại. Bên cạnh cô có vô số băng đá đọng lại, sau đó đóng băng cô.
Bên trong băng đá cứng rắn, vẻ mặt Trình Lạc Y trông rất sống động, còn duy trì tư thế đâm về phía trước, giống như một bức tượng băng.
"Chuyện này..."
Long Phi không kìm nổi, quay đầu nhìn lại "tượng băng" Trình Lạc Y ở phía sau. Có một thanh niên đầu trọc đang nhanh chóng lao tới, là người cải tạo 09.
"Năng lượng của ta sắp hết rồi. Mau rời khỏi nơi này."
"Ừ ừ ừ! Mau đi thôi!"
Long Phi gật đầu như gà mổ thóc. Vốn hắn cũng không muốn dừng lại ở đây một giây nào nữa rồi.