Chương 591:
Nhưng khi ánh mắt Trần Mục Ngôn nhìn lại hắn, ánh sao trong mắt ngưng tụ.
"Công lý... chấp hành!"
Lôi nhận trong tay hắn lóe lên, thân hình đột nhiên biến mất ngay tại chỗ, tựa như một tia chớp xẹt qua vùng đất hoang vắng.
Khoảnh khắc chạm trán với thành viên Bọ Cạp Đen, hắn liền vung đao chém ngang một cái.
Lưỡi dao sắc bén cứa qua cổ tên kia hệt như cắt đậu hủ, khiến hắn cứng đờ ngay tại chỗ.
“Ặc…”
Sắc mặt tên kia ngơ ngác, còn chưa kịp phản ứng lại, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ và không thể tin nổi. Sau đó cổ của hắn nghiêng một cái, cái đầu tuột xuống, máu nhuộm đỏ tại chỗ...
Một thi thể không đầu ngã rầm xuống đất.
“Chết rồi…”
Mấy người còn lại đều cả kinh, vừa rồi căn bản không ai thấy rõ cụ thể đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng khi nhìn thấy đồng bọn của mình tử vong, hơn nữa còn bị chặt đứt đầu chỉ bằng một đao này, trong lòng bọn hắn khó tránh khỏi hoảng sợ.
"Sao đột nhiên hắn lại mạnh như thế?"
"Là năng lực thức tỉnh sao?"
“Làm sao bây giờ?”
“....”
Nhưng Trần Mục Ngôn không cho bọn hắn cơ hội nữa, cơ thể hắn lại chuyển động, trong mắt thưởng chỉ còn lại dư ảnh, hệt như bóng ma dưới bầu trời đêm.
“Hắn lại tới kìa! Mau ngăn hắn lại!”
Người đàn ông tóc đuôi sam hoảng hốt, vội vàng hô lên.
Các thành viên bên cạnh hắn lập tức thi triển năng lực, quanh người bắt đầu khởi động năng lượng nguyên tố, tiến hóa thành những bức tường băng hoặc đất để ngăn cản.
Nhưng trường đao của Trần Mục Ngôn như nhảy múa trên không, liên tục vẽ ra mấy hình chữ Z, bức tường băng lúc này bị cắt thành mấy khối, những mảnh băng vỡ văng khắp nơi.
Hắn mạnh mẽ như mãnh hổ, quét ngang hết thảy trở ngại, lại lần nữa xuất hiện trước mặt bọn hắn.
Trường đao trong tay thuận thế quét ngang, chém đứt trán một tên trong đó, khiến quân số của bọn họ liên tục giảm đi.
Người đàn ông thắt bím tóc sợ hãi không thôi, chỉ cảm thấy được một luồng khí tức tử vong đang tới gần mình. Với sức mạnh của bọn họ hiện giờ, ngăn cản Trần Mục Ngôn là điều không thể.
“Mẹ nó! Tính sai rồi!”
Người đàn ông thắt bím tóc thầm chửi rủa trong lòng, nhưng trường đao mang theo từng trận tiếng sấm đã ở ngay trước mặt, ngày càng phóng lớn hơn trong con ngươi của hắn.
......
Trần Mục Ngôn tàn sát thành viên tinh anh của Bọ Cạp Đen hệt như giết chó vậy, khi màn đêm buông xuống, bọn họ căn bản không có cơ hội đánh trả.
Tầm mắt Long Phi quét qua nơi đó, hàm răng hắn cắn chặt, lông mày mạnh mẽ cau lại.
“Người của mình bị giết sạch rồi…”
"Đám người này… là sao vậy?"
Nhưng hắn không dám phân tâm quá nhiều, bởi vì người phụ nữ trước mắt này còn khủng bố hơn cả Trần Mục Ngôn.
Trình Lạc Y nhận ra ánh mắt của Long Phi, cũng thuận thế liếc qua một cái.
"Đừng nhìn, chỉ là giết vài người mà thôi, có gì đẹp mắt?"
"Người đàn bà điên..."
Long Phi thầm oán thán, thì ra người giết không phải người của cô. Lại nói đến chuyện này, thủ hạ mình mang đến đều là tinh anh của tổ chức, mỗi người đều có tiềm lực thăng cấp S.
Trình Lạc Y tiếp tục nói: “Nếu thích xem thế, vậy để tôi cho trải nghiệm một chút.”
Vừa dứt lời, cô cầm trường đao trong tay lao người nhào tới, lưỡi dao sắc bén xé rách không khí, một tay dùng lực bổ xuống.
Long Phi không dám khinh thường, vội vàng thi triển Khống Ảnh Thuật.
Nhưng thân hình Trình Lạc Y chỉ khựng lại một chút, rất nhanh đã thoát khỏi trói buộc của cái bóng, lưỡi dao sắc nhọn kia lại tiếp tục bổ xuống.
Long Phi lập tức kinh hãi, vội vàng giơ tay lên chặn ngang đao.
“Keng!”
Tiếng kim loại chói tai vang lên, hắn chỉ cảm thấy hợp cốc tê dại, đã rạn nứt, tràn ra vết máu nhè nhẹ.
"Tại sao thuật trói bóng của mình càng ngày càng yếu đi vậy?"
Long Phi tự hỏi trong lòng, nhưng rất nhanh sau đó hắn liền nghĩ đến một đáp án.
“Không! Không phải mình yếu đi, mà là thực lực của cô ta đang mạnh lên!”
Người phụ nữ trước mắt này, huyết khí rõ ràng mạnh mẽ hơn rất nhiều, loại năng lực này quả thực rất lợi hại.
Muốn đánh bại cô, phải vượt qua được giới hạn thể chất của cô.
Cũng không biết... mình có thể chịu đựng được không nữa!
Long Phi cầm lấy đoạn đao trong tay, phát hiện trên thân đao tàn tạ đã bị chém ra mấy lỗ thủng.
Chênh lệch vũ khí giữa hai bên cũng vô cùng lớn.
Trình Lạc Y không cho hắn cơ hội thở dốc, lại lần nữa phi thân nhảy lên, đổi thành hai tay cầm đao, toàn lực bổ xuống.
Long Phi không dám khinh thường, vội vàng vung đao ngăn cản.
Nhưng cú đánh quá mạnh, khiến đoạn đao vốn đã tàn tạ của Long Phi phát ra tiếng răng rắc giòn vang, trực tiếp bị bổ thành hai đoạn.
Lưỡi đao của Trình Lạc Y tiếp tục bổ xuống phía dưới, chỉ nghe 'roẹt' một tiếng, trực tiếp chém vào bả vai hắn.
“A…”
Long Phi nhất thời kêu thảm một tiếng, cảm thấy đau đớn vô cùng, thế là hắn rụt cổ lại, hai tay nắm chặt lấy lưỡi đao.
Máu tươi chảy ra đầm đìa, không ngừng tràn ra từ kẽ tay, bộ dáng vô cùng thê thảm.
"Cảm nhận nỗi đau đi..."
Trình Lạc Y nhẹ giọng lẩm bẩm, lập tức kích hoạt năng lượng, tinh hạch hệ lôi lóe ra, một luồng điện đột nhiên nhảy múa bên trên, trực tiếp truyền cho hắn một luồng điện trị liệu.
“Ách…”
Long Phi kêu lên thảm thiết, âm điệu lập tức tăng cao mấy bậc, trở nên vô cùng chói tai, dường như không phải âm thanh mà con người có thể phát ra.