Chương 587:
Thanh âm khàn khàn trầm thấp vang lên, chỉ thấy một bóng dáng Thi Vương đứng dậy từ bãi cỏ cách đó không xa, đỉnh đầu hắn xanh biếc, chậm rãi đi tới.
“Gầm!”
Tiếng hổ gầm lên, một zombie Hổ xuất hiện, trên mặt và răng nanh của Bạch Hổ dính đầy máu của zombie chó, tràn ngập hung khí.
Hiển nhiên, bọn họ đang lũ lượt tới đây trợ giúp.
Ngoài ra còn có rất nhiều zombie tinh nhuệ cũng tới, thậm chí là tinh nhuệ át chủ bài.
Trong trận chiến với sào huyệt của tỉnh lỵ, họ đã giải quyết được kha khá quân địch, hơn nữa thuộc hạ của Dạ Sát cũng giảm đi quá nửa, cho dù không tiếp tục giết chóc, họ cũng không thể gây thêm rắc rối gì
Hiện giờ nhân loại đang xông vào tấn công Tiểu Bát, thế là lần lượt vây quanh cô.
“Không xong rồi, toàn bộ zombie bị hấp dẫn tới rồi.” Triệu Tiểu Xuân cau mày.
Những người còn lại cũng ngưng trọng mặt mày, ra ngoài săn giết Thi Vương, ngay từ đầu vốn đã là một việc có độ rủi ro cao.
Một thanh niên suy nghĩ một lúc rồi nói.
"Việc này khó hơn chúng ta tưởng nhiều, xem ra... còn không bằng nghe Diệp tổng đâu..."
“Câm miệng đi!” Triệu Tiểu Xuân nhanh chóng ngắt lời.
Cũng may, người cải tạo số 09 lúc này đã đứng dậy khỏi mặt đất, chậm rãi bước tới, chắn trước mặt mọi người.
Hình tượng đầu trọc này chính là tâm phúc của bọn họ.
“Tôi sẽ che chở cho mọi người.”
“Cái này... Thật sự có thể sao?” Triệu Tiểu Xuân lẩm bẩm trong lòng.
Kỳ thật tình huống trước mắt này, bọn họ xem như đang chiếm tiện nghi, bởi vì Tiểu Bát ngày càng tệ hơn, mà những nhân loại này còn chưa xảy ra chuyện gì.
Tất nhiên... tất cả đều là dưới điều kiện có thể rút lui.
“Rút lui!”
Triệu Tiểu Xuân ra lệnh một tiếng, thuận thế vung trường đao trong tay lên, chặt đứt dây leo trên mắt cá chân, xoay người rời đi.
Cô bước chân nhẹ nhàng, dáng người mạnh mẽ, bản thân chính là thức tỉnh giả cấp S hệ tốc độ.
“Gầm!”
Tanker thấy thế liền rống to một tiếng, cùng với mấy Thi Vương Chậu Hoa Tiểu Bạch và mấy đám zombie, điên cuồng chạy về phía trước đuổi theo.
"Tường băng!" Tường lửa!"
Số 09 giang ra hai tay ra, tay trái phun băng, tay phải phóng hỏa, hai loại năng lượng bộc phát, một mình ngăn cản đám zombie hung mãnh.
Tanker và zombie Hổ Tiểu Bạch nhào tới phía trước.
Mà quanh người Chậu Hoa dâng lên ánh sáng, dây leo trên mặt đất bắt đầu sinh trưởng điên cuồng, trực tiếp vòng qua sự cản trở của số 09, đuổi thẳng đến đám nhân loại phía sau.
“Trời ạ!”
Nhân loại thấy thế liền sợ hãi, vội vàng rút đao vung chém.
Nhưng số lượng dây leo quá dày đặc, ùn ùn kéo đến, căn bản là chặt không hết...
Suy cho cùng thì, ngoại trừ Triệu Tiểu Xuân ra, những nhân loại này đều không có thực lực cấp S.
Trong đó có mấy tên thực lực hơi yếu, lúc này đã lập tức bị dây leo đâm thủng, treo lên cao và hút cạn máu thịt.
Một thanh niên thấy thế kinh hãi.
“Tôi cảm giác… hình như tôi cũng không đi được!”
“Ngươi cảm giác đúng lắm.”
Sau lưng hắn, một giọng khàn khàn vang lên, còn có một bóng đen, chậm rãi từ trên mặt đất đứng lên.
Thanh niên đột ngột kinh hãi, cảm giác sợ hãi mãnh liệt dâng trào.
"Cái này... tại sao ở đây lại có một tên nữa?"
Trước đó bọn họ cũng không chú ý tới bóng dáng của Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc không chút do dự, giơ lên móng vuốt sắc bén lên, "Roẹt" một tiếng xuyên qua cả người hắn.
Sau đó hắn lại lập tức biến thành một bóng đen, cùng Chậu Hoa giết chết những người khác.
Đám người này cũng nhanh chóng giảm quân số.
......
Lúc này vẫn còn có những chiếc máy bay bay vút cao trên bầu trời.
Diệp Giản ngồi trong phòng làm việc, có thể quan sát tình hình qua hình ảnh theo dõi, lúc này hắn mới chú ý tới tình huống đám người Triệu Tiểu Xuân đang gặp phải.
"Cô nhìn xem... tôi đã nói gì nào, chuyện nguy hiểm như vậy, nhất định phải đi chịu chết!"
“Đúng vậy, Liễu tổng thực sự quá bốc đồng rồi.” Nữ thư ký bên cạnh nói.
Diệp Giản ngồi phịch trên ghế làm việc, quan sát màn ảnh rộng, nhưng rất nhanh hắn bỗng nhiên ngây ngẩn cả người.
“Chờ đã…”
Vẻ mặt của hắn trở nên vô cùng kinh ngạc, chậm rãi ngồi dậy khỏi ghế, như thể gặp quỷ vậy.
Bởi vì trên màn hình theo dõi còn có bóng dáng của Liễu Bạch Nguyệt, cô đang đứng bên cạnh máy bay, nhưng không lâu sau... có vài bóng người xuất hiện xung quanh cô ấy.
Cầm đầu là một người đàn ông trung niên, dáng người to lớn, cực kỳ hùng tráng, trên mặt có một vết sẹo ngang, nhưng bắt mắt nhất chính là... hình xăm Bọ Cạp Đen trên cằm của hắn.
Lúc này hắn đang cùng Liễu Bạch Nguyệt nói chuyện gì đó, khi thì mỉm cười, khi thì ngả ngớn.
“Bọ Cạp Đen…”
......
“Bảo sao…”
Lúc này Diệp Giản đã hiểu ra, Liễu Bạch Nguyệt có thể bóp méo chương trình của số 09, còn có thể khiến cho thông tin của công ty bị tê liệt, thì ra là do cấu kết với Bọ Cạp Đen.
Phản bội công ty, kết cục nhất định sẽ cực kỳ thê thảm.
Cô ta thật to gan…
Có lẽ, Bọ Cạp Đen mới thật sự là kế hoạch dự phòng của cô ta.
......
Ở rìa chiến trường, Liễu Bạch Nguyệt đang nói chuyện với Long Phi.
"Lần này tôi không chỉ bóp méo chương trình của người cải tạo mà còn mang cả đám người Triệu Tiểu Xuân ra ngoài, Bọn họ cũng không còn đường thoát, rất có thể sẽ gia nhập tổ chức Bọ cạp đen."
“Không sai... Không sai…”
Long Phi vẻ mặt cười xấu xa, vô cùng hài lòng nói, "Không hổ là Liễu tổng, vừa mới gia nhập đã cho tổ chức phúc lợi lớn như vậy."
“Có điều chúng ta nói trước, hành động của tôi sau này sẽ không bị bất kỳ ai trong số các người quản chế." Liễu Bạch Nguyệt đưa ra điều kiện.
"Không thành vấn đề, dù sao sớm muộn gì cô cũng sẽ là người phụ nữ của tôi thôi, phân rõ ràng như vậy làm gì."
Long Phi nói xong liền đưa tay ra nhéo cằm cô.
Liễu Bạch Nguyệt kinh hãi, vội vàng né về phía sau.
“Quân zombie sắp bị hấp dẫn rồi, mau chuẩn bị hành động đi!”
“Ồ, vậy được rồi…”
Long Phi buông tay, ánh mắt nhìn về phía chiến trường.