Chương 586:
“Hả?”
Dạ Sát thấy thế liền kinh ngạc, đám nhân loại kia lại giúp mình đánh zombie địch, hơn nữa xem ra thực lực của họ cũng không hề kém.
Mấu chốt là mình đâu quen biết bọn họ?
Nhưng đây rõ ràng là một chuyện tốt...
Thế cục trên chiến trường đã thay đổi trong nháy mắt, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Mà Lâm Đông liếc mắt một cái, cũng không có gì bất ngờ.
Trận đại chiến có một không hai này, tất nhiên sẽ có thế lực của nhân loại nhúng tay.
Chỉ là… Nhân loại không chỉ có một phe...
Sau khi người cải tạo số 09 gia nhập chiến đoàn đã nhấc lên gợn sóng không nhỏ, quả thật không thể đánh giá thấp sức mạnh của sản phẩm công nghệ đỉnh cao nhất nhân loại.
Với bộ xương hợp kimamant và làn da kim loại lỏng, căn bản hắn không sợ bất kỳ vết cắn nào của zombie, lại kết hợp với khả năng nguyên tố kép băng và lửa, giờ đây hắn là bất khả chiến bại.
Tay trái hắn kích hoạt năng lượng cực lạnh đóng băng mấy đám zombie gần đó, rồi ném một quả cầu lửa bằng tay phải tạo ra một trận nổ lớn, khiến lũ zombie vỡ thành từng mảnh.
Bước chân hắn nặng nề đi về phía trước, hướng thẳng đến mục tiêu mà bản thân đã nhắm định, Tiểu Bát.
“Gầm!”
Tiểu Bát rống to một tiếng, cũng không định chần chừ, cơ thể nháy mắt vọt tới phía hắn.
Hai tay vung vẩy móng vuốt, dư ảnh hiện ra, móng tay sắc như dao găm cào vào cơ thể hắn.
Nếu là người bình thường, chỉ sợ đã sớm bị rách bụng, ruột thận đều lòi ra ngoài.
Nhưng mặt mày số 09 lại không biến sắc, tuy trên người đầy vết thương nhưng lại không có bất kỳ vết máu nào chảy ra, thậm chí ngay cả vết thương sâu nhất cũng phản chiếu ánh kim loại màu bạc.
Sau đó làn da hắn lưu động như chất lỏng, trong nháy mắt toàn bộ đều đã khép lại.
Trong tay hắn rút ra một cây băng trùy sắc bén, thuận thế đâm vào đầu Tiểu Bát.
Tiểu Bát vội vàng lui về phía sau, cận lực né tránh.
"Xem ra không có vấn đề gì..."
Liễu Bạch Nguyệt quan sát chiến trường, trầm giọng lẩm bẩm, người cải tạo số 09 quả thực rất mạnh.
Hắn ta còn từng một mình đánh lui Đóa Nhi và Chó Bay của bốn chiến tướng tỉnh lỵ.
Cho nên hẳn là có thể dễ dàng săn giết một mình Thi Vương kia.
Có vẻ như kế hoạch đang tiến triển khá tốt…
Mà lúc này, hai mắt Tiểu Bát đã đỏ ngầu như máu, nhìn chằm chằm tên đầu trọc trước mắt, trong lòng vô cùng phẫn nộ, hai chân dùng lực, bóng dáng lại lần nữa biến mất, chủ động tấn công hắn.
Số 09 không chút hoảng hốt, chỉ nhìn chằm chằm cô rồi thì thầm.
"Đã bị thương rồi còn hung dữ như vậy..."
Trí tuệ nhân tạo trong đại não của số 09 vận hành rất nhanh nhạy, căn bản không cần bắt lấy tốc độ của Tiểu Bát, chỉ dựa vào vị trí biến mất và động tác liền có thể tính toán được quỹ tích hành động của cô.
Giây tiếp theo, hắn giơ tay lên nắm lấy trong không trung, chỉ nghe 'bộp' một tiếng giòn vang.
Dựa vào dự đoán của năng lực siêu tính toán, hắn đã nắm bắt chính xác cổ tay của Tiểu Bát.
“Ặc…”
Con ngươi của Tiểu Bát đều ngẩn ra, bởi vì đây lần đầu tiên xuất hiện loại tình huống này.
“Bắt được ngươi rồi.”
Số 09 ngẩng đầu, lộ ra một đôi mắt xanh biếc lấp lánh.
Sau đó năm ngón tay của hắn dùng lực, kim loạiamant cực kỳ cứng rắn, giống như một cái kìm sắt, khi bóp vào cánh tay của Tiểu Ba phát ra tiếng răng rắc
“Ách…”
Tiểu Bát ngửa mặt lên trời gào thét, vết thương càng ngày càng nghiêm trọng.
Chỉ thấy số 09 đưa tay còn lại ra và nắm lấy đầu cô, như thể giây tiếp theo liền muốn triệt để kết liễu cô.
Nhưng ngay thời khắc mấu chốt này, mặt đất bỗng nhiên rung chuyển, như thể có một vật thể khổng lồ đang ập đến.
Số 09 quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bóng dáng vạm vỡ của Tanker đang cấp tốc lao tới, sau đó liền giơ nắm đấm khổng lồ đánh thẳng vào mặt hắn ta.
“Không được bắt nạt Tiểu Bát!”
“Rầm!”
Chỉ nghe một tiếng trầm đục vang lên, số 09 bị đánh mạnh, bay ra xa mấy chục mét, thân hình nặng nề của hắn tạo thành một khe rãnh trên mặt đất, lăn lộn mấy vòng cuối cùng mới dừng lại.
Kim loại lỏng trên mặt hắn sụp đổ thành một hố sâu, nhưng trong nháy mắt liền vặn vẹo rồi khôi phục lại.
Tanker lắc lắc nắm đấm, cảm giác như vừa đánh vào một bức tường đồng.
“Tên này cứng quá…”
“Giết hết bọn họ đi!”
Tiểu Bát loạng choạng đứng dậy khỏi mặt đất, cả người đầy máu, đặc biệt là cánh tay phải, dường như đã gãy hoàn toàn, chỉ còn da và gân, yếu ớt buông thõng.
Nhưng đôi mắt của cô vẫn khát máu, chỉ hiển hiện toàn là hung dữ.
“Ôi trời…”
Đám người Triệu Tiểu Xuân kinh hãi, Thi Vương này quả là đáng sợ, bị cặp con ngươi hung ác của cô nhìn chằm chằm mà lạnh cả sống lưng, cảm giác giống như vừa chọc phải tổ ong vò vẽ.
“Có phải Liễu tổng đã xem nhẹ một việc rồi không? Đám zombie này tiến hóa quá cao như thế, tất nhiên sẽ trợ giúp lẫn nhau rồi.”
"Đúng vậy, vừa rồi số 09 suýt chút nữa đã giết được cô ta rồi, đó là cơ hội tốt nhất đấy, tiếc thật… chỉ một chút nữa thôi là được rồi.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
......
Ngay lúc bọn họ đang do dự, giọng nói ra lệnh của Liễu Bạch Nguyệt vang lên từ bộ đàm trong tai họ.
“Nếu thật sự không được thì rút lui trước, đám zombie này còn phải quyết chiến với zombie của tỉnh lỵ nữa, bọn họ sẽ không truy đuổi quá xa, chúng ta có thể tìm cơ hội trở về.”
“Hả? Đúng vậy!”
Mọi người nghe vậy liền hiểu ra, cảm thấy biện pháp này quả là không tệ, thầm nghĩ Liễu tổng có thể khống chế chính xác chiến cuộc, đúng là kỹ năng chỉ huy hơn người.
“Chúng ta rút lui thôi…”
Đối mặt với Thi Vương hung cuồng trước mắt, Triệu Tiểu Xuân hạ nhỏ giọng nói với người bên cạnh, cô sợ động tĩnh quá lớn sẽ khiến Thi Vương trực tiếp xông tới.
Nhưng ngay lúc Triệu Tiểu Xuân vừa định lùi lại thì một sợi dây leo đột nhiên quấn quanh mắt cá chân cô.
“Ai mà kiêu ngạo vậy? Bắt nạt chị Bát cho đã rồi còn muốn đi sao?”