Chương 579:
Bắt Tôm thấy thế cũng nóng ruột, không để ý tới Đầu To nữa, thuận tay cầm một khối đá hoa cương từ dưới mặt đất lên, giơ tay ném về phía mặt đối phương.
"Rầm!"
Đá hoa cương đập vào mặt hắn, vỡ tan thành từng mảnh. Răng To chỉ cảm thấy quai hàm đau nhức, há miệng ra theo bản năng.
Cuối cùng hắn và Tai Thính cũng bị tách ra.
"Răng To, ngươi sao rồi?"
Đầu To thoát khỏi trói buộc, hỏi.
Mặt Răng to méo xệch, vô cùng đau đớn, đưa tay sờ sờ răng mình, cảm thấy hơi lỏng lẻo.
"Răng rụng rồi..."
Đầu To: "..."
Mà Tai Thính cũng nhe răng nhếch miệng, bịt lỗ tai mình. Một dòng máu đang chảy từ bên mặt hắn xuống.
Đầu Tàu thấy thế, tiến tới gần nói.
"Để ta xem thử xem lỗ tai đã rớt xuống chưa?"
"Chắc là chưa đâu."
Tai Thính nhấc tay lên.
Chỉ thấy trên xương tai của hắn có hai dấu răng cực lớn, đã bị cắn thủng, máu đen chảy xuống không ngừng.
"Nhĩ ca, ngươi bị thương rồi!"
Bắt Tôm lo lắng nói.
Tai Thính hơi lắc đầu.
"Ta không bị thương. Đây là huân chương vinh dự! Tiếp tục chơi bọn chúng!"
......
Hai sào huyệt zombie lớn chiến đấu, tình huống càng thảm khốc. Trong vùng ngoại ô, thi thể ở khắp nơi, máu đen phủ kín mặt đất.
Đám zombie xung quanh vẫn giết chóc, tiếng gào thét không ngừng.
Mà lúc này, trên không trung có mấy chiếc máy bay không người lái bay ù ù từ xa tới, trên đó đều có logo chứ T, hiển nhiên là của công ty Tek.
Hai thi triều lớn của thành phố Giang Bắc và tỉnh lỵ hội tụ, quy mô thật sự quá khổng lồ, có thể nói là xưa nay chưa từng có, đã sớm kinh động tới thế lực nhân loại.
Diệp Giản ngồi trong phòng làm việc, cà lơ phất phơ, hai chân gác lên bàn làm việc, nhìn hình ảnh máy bay không người lái trình chiếu trước mặt.
"Bọn chúng đánh nhau kịch liệt thật."
"Ừ, bọn chúng là hai thế lực sào huyệt zombie mạnh nhất. Người thắng trận chiến này sẽ là sào huyệt zombie mạnh nhất Long Quốc cũng không quá đáng."
Đôi mắt của nữ thư ký sáng quắc, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Diệp Giản âm thầm líu lưỡi, không ngờ ở bên cạnh mình lại sắp xuất hiện một tồn tại kinh khủng như vậy.
Chính mình cũng xem như được chứng kiến bọn họ trỗi dậy rồi...
......
Tuy nhiên Diệp Giản thấy hơi kỳ quái, ngẩng đầu nhìn ngày tháng.
"Không đúng nha. Hiện tại còn chưa tới ngày hai đại Thi Vương hẹn quyết đấu. Sao bọn chúng đã đánh rồi?"
"Bọn chúng đều là zombie, làm gì có cái gì gọi là giữ chữ tín đâu chứ. Thay đổi bất cứ lúc nào cũng là chuyện rất bình thường mà."
Nữ thư ký giải thích.
"Ừ... Cũng có lý."
Diệp Giản gật gật đầu, cảm thấy cô nói rất đúng.
Nhưng cho dù là thế nào, trận đại chiến này cũng không thể tránh khỏi rồi. Đợi tới sau khi kết thúc, bố cục xung quanh đây sẽ thay đổi hoàn toàn.
Diệp Giản cũng không biết bên chiến thẳng có ra tay với mình hay không. Nhưng chuyện gì tới cũng sẽ tới, sớm muộn cũng phải đối mặt thôi.
Có lẽ cuộc sống an nhàn sắp kết thúc rồi...
Vào lúc này, hắn lại thấy hơi mơ hồ, không biết nên đi đâu.
Đúng lúc này, tiếng giày cao gót vang lên cồm cộp trong hành lang, từ xa tới gần. Liễu Bạch Nguyệt đã đi tới, không gõ cửa, xông thẳng vào trong văn phòng.
"Hả?"
Diệp Giản ngẩng đầu nhìn quanh, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng. Sao hôm nay Liễu Bạch Nguyệt không trang điểm khác đi mà lại cảm thấy hơi xa lạ.
Cô không còn vẻ đau khổ và u oán như trước, ngược lại có thêm vài phần lạnh lẽo và kiên định, dường như đã trở lại thành người phụ nữ mạnh mẽ, nữ tổng giám đốc như núi băng ngày xưa.
"Ngươi tới đây làm gì?" Diệp Giản hỏi.
"Hai sào huyệt zombie lớn quyết chiến, ngươi vẫn có thể ngồi yên sao?" Liễu Bạch Nguyệt hỏi.
"Không thế thì sao?"
"Chờ tới sau khi đại chiến Thi Vương kết thúc, người bị tiêu diệt tiếp theo chính là ngươi. Đương nhiên giờ phải thừa dịp ngăn cản bọn chúng, cho dù không thể tiêu diệt hoàn toàn thì cũng có thể làm suy yếu thực lực của bọn chúng."
Liễu Bạch Nguyệt chậm rãi nói.
Diệp Giản lắc đầu.
"Ta sẽ không phái người đi đâu. Không chừng hiện tại Thi Vương đã quên ta rồi. Giờ phái người đi, ngược lại nhắc nhở hắn, quyết chiến xong phải nhớ công kích ta."
"......" Liễu Bạch Nguyệt tức không nói nổi.
Quả nhiên Diệp Giản vẫn như cũ, ăn chơi chờ chết, không có chí lớn.
May mà mình đã có chuẩn bị.
"Việc hôm nay không phải do ngươi quyết định."
"Ngươi nói cái gì? ??"
Vẻ mặt Diệp Giản kinh ngạc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì rồi? Ngươi còn không tự biết thân phận mình thế nào sao? Lại dám tới quản ta?"
"Hôm nay ta tuyên bố, quyền chỉ huy của công ty này đã rơi vào tay ta rồi!"
Liễu Bạch Nguyệt nói rất thẳng thắn.
Diệp Giản nghe thế càng ngẩn ra, cảm thấy càng ngày càng bất ổn. Không biết cô ta lấy đâu ra sức mạnh này.
"Liễu Bạch Nguyệt, có phải ngươi điên rồi không? Nói linh tinh gì vậy?"
Thư ký bên cạnh vội vàng khuyên nhủ.
"Tổng giám đốc Liễu, ngươi có cần tỉnh táo lại một chút không?"
"Không, nên tỉnh táo lại là các ngươi."
Ánh mắt Liễu Bạch Nguyệt lộ vẻ chấp nhất.
Lúc này, ở ngoài cửa có một đám người đi vào. Có người cải tạo số 09, có cô gái tóc ngắn Triệu Tiểu Xuân và những cao thủ khác tới trợ giúp.
Diệp Giản thấy thế liền đứng từ ghế dậy, thay đổi dáng vẻ cà lơ phất phơ của mình.
"Các người tới vừa đúng lúc. Liễu Bạch Nguyệt nổi điên rồi. Mau mang cô ta đi."