Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 575

Chương 575:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 575:

"Cuối cùng cũng chịu buông rồi?"

Nấm Nhỏ bên kia ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy sức lực của Kim Cương không hề nhỏ, ném thẳng tinh thạch lên cao mấy chục mét.

Cô vội vàng khống chế một đám zombie vây quanh, chuẩn bị bắt lấy tinh thạch.

Mắt thấy viên tinh thạch bắt đầu hết lực, đình trệ giữa không trung, sau đó chuẩn bị rơi xuống.

“Húuu!”

Nhưng đột nhiên, phía xa truyền đến một tiếng gào thét, lại có một bóng người xẹt qua không trung, hơn nữa tốc độ cực kỳ nhanh, gần như nháy mắt đã nắm lấy tinh thạch ở trong tay.

Sau đó đôi cánh của hắn ta rung lên, đứng yên trên không trung.

Con zombie này có khuôn mặt lồi lõm, trong miệng nhe ra những chiếc răng nanh gầm gừ, trên mặt phủ một lớp lông mịn, nhìn qua cực kỳ dữ tợn và khủng bố.

Chính là một trong bốn chiến tướng của tỉnh lỵ - Chó Bay!

Hiển nhiên là Kim Cương nhận ra Chó Bay đang đến gần, cho nên mới cố ý ném tinh thạch lên trời cao.

Nấm Nhỏ thấy hắn đã lấy đi tinh thạch, kế hoạch của mình đã thất bại, đám zombie giả hình không khỏi âm thầm nói thầm.

"Thật đáng ghét!"

Mà lúc này cánh tay phải của Kim Cương đã được giải phóng, vội vàng giơ cánh tay lên, móng vuốt lớn như quạt hương bồ, lao thẳng tới tóm lấ Tiểu Bát.

Tiểu Bát cũng không muốn bị hắn bắt lấy, thế là vội vàng lui về phía sau, cơ thể nhấp nháy, trực tiếp biến mất không thấy đâu.

Chờ tới khi cô xuất hiện lần nữa, khoảng cách đã kéo ra mấy chục mét.

"Kim Cương, ngươi bị thương rồi." Chó Bay trên không ngoái đầu lại nói.

“Ta không sao.”

Kim Cương trả lời, bởi vì cổ bị xuyên thủng nên giọng nói vô cùng khàn khàn, giống như bị rỉ sét cọ xát.

Có điều zombie hệ sức mạnh lại vô cùng cường hãn, vết thương bị xuyên thủng của hắn đang nhanh chóng khép lại.

Chó Bay gật đầu, ôm lấy bả vai, “Ừm, kết thúc rồi.”

Vừa dứt lời, hắn liền cảm thấy mặt đất rung chuyển. Phía sau, hàng vạn zombie đổ ra, đông nghịt một mảng, trùng trùng điệp điệp.

Dẫn đầu là hơn một ngàn đám zombie chó, bốn chân chúng chạm đất, chạy một mạch như điên, động tác mau lẹ vô cùng, trong miệng sủa liên tục.

Sau đó là lũ zombie điên cuồng, tâm trí của chúng đã bị virus ăn mòn, chỉ còn lại thú tính, trông cực kỳ hung dữ.

“Bọn chúng đều thoát ra ngoài rồi sao?” Nấm Nhỏ thấy thế thì thầm.

Cảnh tượng trước mắt có chút gây choáng váng.

Hơn nữa, trong làn sóng zombie dày đặc còn có một bóng người màu hồng cực kỳ dễ thấy, đó chính là kẻ thù truyền kiếp của cô, cũng là Thi Vương dung hợp, Đóa Nhi.

“Con khốn này!”

“Con khốn này!”

Hai Thi Vương vừa nhìn thấy nhau liền đồng thanh chửi rủa.

Làn sóng xác chết kéo đến, mặt đất rung chuyển, toàn bộ vùng hoang dã tràn ngập bầu không khí kinh hoàng.

“Nghiền nát bọn chúng cho ta!” Đóa Nhi ra lệnh một tiếng.

Đám zombie gào thét, tốc độ không khỏi nhanh hơn nhiều, phóng thẳng tới Tiểu Bát và Nấm Nhỏ.

Đầu To và Răng Sún thấy đám zombie bên mình đột kích, nhất thời cảm xúc mênh mông, trong lòng kích động dâng trào, hưng phấn đến mức không khỏi ôm nhau bật khóc.

"Đến rồi... tất cả đều đến rồi..."

Cuối cùng bọn họ không cần phải trốn đông trốn tây nữa, trong lòng tràn đầy cảm giác an toàn.

Hơn nữa bá chủ tuyệt đối của sào huyệt của tỉnh lỵ, Thi Vương Dạ Sát cấp S cũng đang chậm rãi đi tới.

“Đại ca!”

Đám zombie thấy thế vẻ mặt phấn khởi, nhao nhao vây quanh hắn.

Thanh âm Kim Cương khàn khàn nói: “Đại ca, chúng ta đã trở lại rồi.”

“Ừm, vết thương của ngươi không sao chứ?”

Dạ Sát đưa mắt nhìn lại, thấy khắp người anh ta đầy vết máu, trên cổ còn có năm cái lỗ ngón tay, vết máu chảy ra đã khô cạn, nhìn qua thấy mà ghê người.

Trong lòng không khỏi thầm nghĩ... Thi Vương phe kia ra tay cũng đủ tàn nhẫn rồi.

Kim Cương lắc lắc cái đầu to lớn.

“Ta không sao, lát nữa sẽ ổn thôi.”

Lúc này, có một bóng người đang bay lơ lửng trên bầu trời, đôi cánh của Chó Bay thu lại, từ trên trời rơi xuống, tỏ vẻ cung kính, hai tay đưa tinh thạch dâng lên trước mặt Dạ Sát.

“Đại ca, tinh thạch được ta hộ tống trở về nguyên vẹn rồi đây.”

“Hả? ??”

Kim Cương bên cạnh nghe vậy ngẩn ra, cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm.

Bản thân phải trinh chiến rất ác liệt mới có thể mang tinh thạch về, nói như thể công lao của hắn vậy.

“Không hổ là Chó Bay, đúng thật là một con ‘chó’…”

“Vất vả rồi.”

Dạ Sát trấn an một câu, cầm lấy tinh thạch trong tay, nhìn vào tia sáng trong suốt như pha lê lấp lánh của nó, trong lòng tựa như chút bỏ được một tảng đá lớn.

Bây giờ trong tay đã có tinh thạch, sau khi trở về là có thể hoàn thành kế hoạch rồi.

Đến lúc đó, sự thống nhất toàn cầu sẽ đến rất gần.

"Cuối cùng ta cũng sắp thành công rồi..."

Dạ Sát mặt lộ vẻ cảm khái, thầm than chặng đường này quả thật không dễ dàng, hiện tại chỉ còn một bước cuối cùng thôi…

Hơn nữa trước mắt còn có hai tên Thi Vương của thành Giang Bắc, sau khi xử lý xong bọn họ sẽ trực tiếp khai chiến với thành phố Giang Bắc.

Trước tiên nên lấy hai cái đầu của đối phương vậy, tới lúc đó có thể nói là chiếm hết ưu thế.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay