Chương 568:
Nhưng so với Đóa Nhi, hắn càng ghi hận đám Tai Thính hơn. Liên tiếp đập đầu mình hai lần, còn có công ty Tek, nhân loại ở nơi tránh nạn nữa. Hai lần dùng lửa thiêu mình.
Dù sao... Đầu To đều có xích mích với tất cả các thế lực ở thành phố Giang Bắc.
"Đầu To ta sẽ nhớ kỹ hết những mối thù này!"
Nhưng thù hận sâu nhất lại là Chó Bay. Hắn mãi vẫn không thể xua đi được đôi mắt tinh quái của Tôn Tiểu Cường.
Tóm lại, đám Thi Vương của tỉnh lỵ giờ đều nhịn cả cục tức trong ngực, dự định tại thời điểm quyết chiến hai tháng sau sẽ dùng máu bọn chúng để rửa sạch!
......
Trong những ngày này, Lâm Đông vẫn luôn đợi ở nhà, hấp thu năng lượng tinh hạch, tiến hóa không ngừng.
Đồng thời hắn cũng đang tự hỏi về thế cục sào huyệt zombie ở tỉnh lỵ.
Căn cứ vào tình báo từ Nấm Nhỏ, bên trong có không ít zombie, trong đó số lượng tinh nhuệ hiện giờ ít nhất đạt hai chục ngàn, cộng các loại chó zombie chắc chắn phải hơn hai chục ngàn.
Mặt khác, dưới tay Dạ Sát còn có một ngàn quân tinh nhuệ là át chủ bài.
Thực lực tổng thể của bọn chúng có lẽ kém hơn Lâm Đông một chút, nhưng cũng rất ít thôi, tuyệt đối có thể xem là đối thủ mạnh mẽ.
Hơn nữa vào ngày quyết chiến, không chừng sẽ có biến cố xảy ra. Công ty Tek, tín hiệu ngoài vũ trụ. Đây đều là những nhân tố không thể khống chế.
Trận đại chiến có một không hai này đã truyền tới tai nhân loại từ lâu, có thể nói là được mọi người chú ý phi thường.
Bởi vì người chiến thắng sẽ ảnh hưởng tới toàn bộ bố cục của Long Quốc.
Cho nên khi quyết chiến... Có thể còn có thế lực khác sẽ nhúng tay vào.
Nhưng cho dù có xảy ra chuyện gì, Lâm Đông cũng chỉ có một ý nghĩ trong đầu.
"Ta không thể thua!"
......
Thời gian trôi qua từng chút một. Ngày quyết đấu đã sắp tới gần. Hai sào huyệt zombie lớn giằng co không dứt nhưng mãi vẫn không chưa có động tác gì quá lớn.
Hai đại bá chủ tuyệt đối là Lâm Đông và Dạ Sát không ai lộ mặt, dường như đều đang yên lặng chuẩn bị cho đại chiến sắp tới.
Chỉ là trong lúc này đã xảy ra một khúc nhạc đệm nhỏ.
Vào một đêm trăng tối gió cao, thành phố Giang Bắc bị bóng đêm như mực bao phủ.
Trong công ty Tek, Liễu Bạch Nguyệt lén lén lút lút, đi hết đông tới tây trong hành lang, sau đó lặng lẽ tránh được đội tuần tra, một mình rời khỏi công ty.
Gió đêm gào thét, hất tung mái tóc của cô. Trong đôi mắt sáng của cô có một chút không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn có quyết định.
Liễu Bạch Nguyệt đi ra khỏi thành phố Giang Nhược Phong, tới vùng ngoại ô.
Xung quanh cỏ dại mọc thành bụi, xa xa là núi rừng sừng sững. Dưới cơn gió đêm, cây cối hóa thành từng đám bóng đen vẫy tay, giống như ác đang chào đón cô bước vào vực âu.
Liễu Bạch Nguyệt cúi đầu nhìn đồng hồ. Đúng một giờ sáng!
"Nên tới rồi chứ nhỉ?"
Cô thầm tự nhủ. Bởi vì cô từ lãnh đạo công ty đã rơi xuống thành trợ lý cho Diệp Giản. Từng là người nổi bật dưới tay Vương Vinh, cuối cùng cô lại biến thành nhân vật ngoài lề của công ty.
Hơn nữa trước mặt Diệp Giản, cô liên tục gặp khó khăn, mấy lần đề nghị đều bị bác bỏ vô tình, thậm chí liên tục bị trào phúng.
Chênh lệch quá lớn như vậy khiến cô thật sự khó có thể chịu đựng được. Trải qua mấy ngày dày vò, cuối cùng Liễu Bạch Nguyệt cũng không kiềm chế nổi, liên hệ với tổ chức Hắc Hạt.
Trong đêm khuya yên tĩnh, một cô gái xinh đẹp yếu đuổi như vậy, một mình tiếp ứng thành viên Hắc Hạt không có điểm mấu chốt. Có thể thấy hành động này điên cuồng tới mức nào.
Liễu Bạch Nguyệt khó tránh khỏi hơi lo lắng. Bởi vì cô hiểu rất rõ bản tính của Hắc Hạt. Đám người kia có thể làm bất cứ chuyện gì.
Lúc này, dưới bóng cây đen kịt đang lay động, có mấy bóng người xuất hiện, chậm rãi đi ra từ núi rừng.
Dáng người bọn họ cao lớn, khí tức mạnh mẽ.
Khi mấy người này tới gần, dần dần thấy rõ được hình dáng bọn họ.
Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên, ánh mắt phóng đãng, tràn ngập cảm giác ngang ngạnh. Trên mặt hắn có một vết sẹo ngang, giống như con rết đang nhúc nhích.
Dưới hàm có một hình xăm bọ cạp màu đen, nhìn dữ tợn vô cùng.
Hình thể người đàn ông này gần đến hai mét, dáng người cường tráng, đứng trước mặt Liễu Bạch Nguyệt phải cao hơn cô nửa cái đầu, tràn ngập cảm giác áp bách.
Hơi thở nam tính mãnh liệt ập vào mũi cô, không tránh được nín thở.
"Xin chào, tổng giám đốc Liễu. Ta là thủ lĩnh Hắc Hạt, Long Phi!"
Người đàn ông tự giới thiệu, hơn nữa còn nhếch miệng cười. Hình xăm bọ cạp đen dưới hàm hắn cũng nhúc nhích theo, giống như sống lại.
"À..."
Môi Liễu Bạch Nguyệt khô khốc, cổ họng nuốt khẽ một miếng nước bọt.
Thành viên Hắc Hạt đi theo phía sau Long Phi dùng ánh mắt đánh giá cô, sắc mặt nghiền ngẫm.
"À! Đúng thật là tổng giám đốc Liễu rồi. Là người nổi bật dưới tay Vương Vinh trước kia, hiện tại cô muốn gia nhập tổ chức Hắc Hạt chúng ta, đúng là thế sự vô thường mà!
"Còn không à. Tổng giám đốc Liễu từng là quản lý cao cấp của Tek. Ta cũng phải ngắm nhìn kỹ một chút!"
"......"
Ánh mắt đám người này đánh giá Liễu Bạch Nguyệt không kiêng nể gì, chẳng hề biết điều.
Liễu Bạch Nguyệt cảm thấy giống như bị mấy mũi kim đâm trên người. Hai tay cô nắm chặt, móng tay móc vào thịt.
"Không phải ta gia nhập các người, mà muốn hợp tác với các người."
"Ồ, vậy nếu ta không hợp tác thì sao?"
Ngữ khí của Long Phi ngả ngớn.
Hôm nay Liễu Bạch Nguyệt đã không phải là người phụ trách Tek, chỉ là lẻn trốn ra. Mất đi người thức tỉnh bảo vệ, cho dù bắt ép cô ta mang đi thì cô ta cũng không thể làm gì được.
"Ta..."
"Ta cái gì mà ta. Làm kỹ nữ còn muốn lập miếu thờ à? Ta ghét nhất là đám người giả mạo quân tử như các người."
Một thanh niên ngắt lời, không hề nể nang cô chút nào.
Long Phi vờ vịt đưa tay ngăn lại.
"Này! Tiểu Nghiêm, nói chuyện khách sáo với tổng giám đốc Liễu một chút. Dù sao sau này chúng ta cũng là người một nhà."
Liễu Bạch Nguyệt cắn răng, hít sâu một hơi.
Cô cần mượn sự trợ giúp của Hắc Hạt để làm cầu nối, giúp mình có thể lật ngược tình thế. Đến khi đó, cô sẽ cho đám người này trả giá thật lớn.
Nhẫn nhịn!
Lập tức, Long Phi sờ túi quần, lấy một cái USB ra đưa tới trước mắt Liễu Bạch Nguyệt.
"Đây là virus máy tính do hacker của chúng ta lập ra, có thể khiến mạng lưới tê liệt, còn có thể bóp méo chương trình của người cải tạo. Chắc ngươi cũng biết rồi nhỉ?"
"Ừ, ta biết."
Liễu Bạch Nguyệt gật gật đầu, đưa tay định nhận.
Nhưng Long Phi đã xoay bàn tay to, nắm chặt cổ tay trắng nõn của cô.