Chương 567:
Trong lòng cô thầm mắng, con điếm con này... Dám vào đây gây rối.
Lúc này, cuối cùng bọn họ mới ý thức được, đây là một lần xâm lược.
"Chó Bay, mau ngửi mùi ả ta đi. Xem có để lại khí tức gì không." Vọng Ngôn vội vàng nói.
"Tốt!"
Chó Bay cúi xuống ngay, cánh mũi phập phồng, ngửi mùi đất.
Một lúc lâu sau, hắn mới đứng thẳng lên một lần nữa, còn cau mày, mơ hồ có vẻ hơi đau khổ.
Ánh mắt đám zombie khác lộ vẻ nghi hoặc.
"Chó Bay, thế nào rồi?"
"Ta không ngửi ra được."
Chó Bay nói thẳng.
"......" Đám zombie không còn gì để nói.
Hiển nhiên máu của zombie da đen kích thích Chó Bay quá mạnh, khứa giác giảm đi cực nhiều, chắc phải vài ngày mới có thể trở lại bình thường.
......
Mà lúc này Nấm Nhỏ đã dẫn theo bốn zombie Tai Thính trở về sào huyệt zombie ở thành phố Giang Bắc.
Chân trời đã nổi lên màu trắng bụng cá, trời đất đã bắt đầu tỏa sáng mông lung. Một đêm hoang đường này cuối cùng đã đi qua.
Thi triều đứng thành rừng bên trong thành phố Giang Bắc, tỏa ra khí thế hung ác khiến người ta run sợ.
"Thế nào? Dò xét ra tình báo gì rồi?" Tanker tiến lên, cất giọng hỏi thăm.
"Đương nhiên rồi. Nhĩ đệ của ngươi đã ra tay cơ mà. Còn lo lắng gì nữa?"
Tai Thính tiếp lời.
Đám zombie còn lại đều lộ vẻ tò mò, nhao nhao tiến lại gần.
"Tình báo gì thế?"
"Ta đại chiến ba trăm hiệp với Thi Vương đối diện, đánh tới trời đất tối tăm, lúc ấy..."
"Nói điểm chính đi!"
Tanker không kiên nhẫn, ngắt lời ngay.
"À... Là tình báo do chị Nấm tìm hiểu được."
Tai Thính chuyển đề tài ngay.
Đôi mắt hung ác của Nấm Nhỏ nhìn chăm chú về phía xa xa.
"Đi thôi. Chúng ta tìm lão đại trước rồi hãy nói."
Bởi vì tin tình báo tìm hiểu được lần này vô cùng quan trọng, cho nên cô dự định báo cáo với Lâm Đông trước.
Chỉ một lát sau, thi triều đã tụ tập bên dưới cao ốc. Đàn quạ đen bay lượn, kêu lên quang quác.
Bóng dáng Lâm Đông từ từ hiện ra trước thi triều, dáng người cao lớn, sắc mặt hờ hững.
Đám zombie thấy thế, vội vàng cúi đầu. Lúc này là cảnh cả thi triều đều thần phục.
Nấm Nhỏ tiến lên một bước, nói.
"Lão đại, lần này chúng ta đã xâm nhập vào bên trong sào huyệt zombie, phát hiện ra không ít bí mật của bọn chúng."
"Ồ? Nói tỉ mỉ một chút."
Lâm Đông cũng khá tò mò về chuyện này.
Ngay sau đó, Nấm Nhỏ kể lại vô cùng tỉ mỉ về những gì mình gặp phải, giọng nói vô cùng êm tai. Mà bốn zombie Tai Thính phía sau còn dùng động tác múa phụ họa, diễn đạt ra, sinh động như thật, không thiếu bất cứ chi tiết nào.
Lâm Đông nghe xong, trầm ngâm một lát, mắt lộ vẻ suy tư, sau đó một lúc lâu mới đưa ra một kết luận.
"Đám cẩu tặc gian xảo này đang bày trận trong nhà rồi."
"Lão đại, cuối cùng vết máu bọn họ khắc họa trên mặt đất là thứ gì vậy?"
Nấm Nhỏ tò mò hỏi.
Lâm Đông vung tay, lấy phiến đá Tinh Đồ ra, ánh mắt rạng rỡ đánh giá hoa văn trên đó.
"Căn cứ vào miêu tả của ngươi, chắc vết máu kia cũng không phải sản phẩm của Trái Đất. Đám Dạ Sát từng nhận được tín hiệu sóng điện từ ngoài vũ trụ, chắc là phân tích căn cứ vào nội dung trong đó rồi khắc ra."
"Lợi hại thật."
Đôi mắt đám zombie xung quanh cũng sáng bừng lên, thầm than không hổ là lão đại, trí tuệ siêu quần, thoáng một cái đã có thể phân tích ra nhiều thứ như vậy.
Nấm Nhỏ nói tiếp.
"Còn nữa... Kim Cương chưa bao giờ lộ diện trong bốn chiến tướng thì sao? Cuối cùng hắn đang làm gì?"
"Chắc là bọn chúng khắc họa ra trận pháp còn thiếu gì đó. Thi Vương Dạ Sát phái hắn đi tìm kiếm... Phân nửa chính là tinh hạch."
Lâm Đông nghĩ một chút rồi đáp.
Đám zombie nghe thế lại càng thầm thán phục, cảm thấy cách nói này rất hợp lý.
Thảo nào... Dạ Sát hẹn quyết chiến sau hai tháng. Chắc bọn chúng có lòng tin trong vòng hai tháng sẽ hoàn thành được "Trận pháp" kia.
Nhưng công dụng cụ thể của vật kia thì hiện giờ còn quá ít tin tức, không thể đoán được.
Tuy nhiên, đám zombie cảm thấy không thể để bọn chúng hoàn thành "Trận pháp" được. Như vậy sẽ bất lợi đối với mình.
"Lão đại, hay là bây giờ chúng ta tấn công sào huyệt zombie tỉnh lỵ đi. Hoặc là... Chúng ta cũng phải Thi Vương ra ngoài, tìm được Kim Cương, xử lý hắn, để hắn vĩnh viễn không thể trở về nữa!"
Tanker đề nghị ngây ngô.
Lâm Đông lắc đầu.
Hắn cảm thấy hiện tại khai chiến với Dạ Sát cũng không phải thời cơ tốt. Mặt khác ai cũng chẳng biết Kim Cương kia đã đi đâu.
"Đi ra ngoài tìm Thi Vương của bọn chúng rất lãnh phí thời gian, hơn nữa còn có nguy hiểm nhất định. Mà dù là hắn có đi đâu thì cuối cùng nhất định cũng sẽ trở về. Chúng ta chỉ cần theo dõi chặt bên ngoài tỉnh lỵ, chờ ngày Kim Cương trở về, đó là thời cơ khai chiến tốt nhất của chúng ta."
"Đến lúc đó mai phục bọn chúng một lần, không chỉ có thể giết được Kim Cương, còn có thể khiến "trận pháp" của bọn chúng không thể hoàn thành nổi."
Đám zombie nghe thấy kế hoạch của Lâm Đông, lập tức bội phục sát đất.
Lão đại thật sự quá thông minh.
Kế hoạch này quá hoàn mỹ!
Kín như áo trời vậy...
"Lão đại, vậy thì chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi chặt bên ngoài sào huyệt zombie tỉnh lỵ nhé?" Nấm Nhỏ dò hỏi.
Lâm Đông gật đầu.
"Ừ, đi đi. Dò xét thêm, lại báo cáo..."
.........
Những ngày kế tiếp diễn ra bình thường. Các Thi Vương thành phố Giang Bắc vẫn chạy quanh bên ngoài sào huyệt zombie, hoàn toàn không thay đổi.
Giống như chuyện Nấm Nhỏ xâm lấn chưa bao giờ xảy ra.
Chuyện này khiến Thi Vương của tỉnh lỵ cảm thấy hôm đó cô cũng không dò xét được gì cả. Dù sao đã bị Đóa Nhi ngăn lại, cũng không tiến được vào khu vực trung tâm.
Hiện giờ bọn họ đang tập trung hoàn thành "trận pháp", cũng không có động tác gì quá lớn. Thậm chí đám đàn em của Lâm Đông ở bên ngoài quấy rầy, bọn họ cũng thể hiện thái độ co đầu rụt cổ.
Nhẫn nại!
"Hừ! Chờ xem. Đợi tới lúc trận pháp hoàn thành, đó là ngày bọn chúng bị diệt sạch!"
Đám Thi Vương Đóa Nhi vừa nghĩ tới đó liền có thể nhẫn nhịn được tiếp.
Mặt khác, Đóa Nhi vẫn luôn ghi hận chuyện Nấm Nhỏ xâm lấn. Lại dám đùa cợt mình. Cô thầm nghĩ, đến lúc đó... Nhất định sẽ tự tay móc tinh hạch của ả ra!
Đầu To lại càng như thế, cảm thấy vô cùng ngột ngạt. Hại mình vô duyên vô cớ bị một cái tát…