Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 566

Chương 566:

schedule ~11 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 566:

Hiện giờ Chó Bay đã mất đi sức chiến đấu, rõ ràng bọn họ đã rơi vào hoàn cảnh xấu. Nếu như trở về triệu tập thêm zombie thì cũng chẳng cần thiết nữa.

Bởi vì nhiệm vụ quan trọng nhất của bọn họ là bảo vệ sào huyệt zombie, đề phòng Thi Vương thành phố Giang Bắc. Nhân loại không phải đối thủ chủ yếu của bọn họ, cho nên không cần thiết phải lấy hết át chủ bài ra.

Có thể chờ tới sau khi diệt xong sào huyệt zombie tại thành phố Giang Bắc, bọn họ thuận tiện xử lý đám người đó là được.

Vọng Ngôn cân nhắc lợi hại, vội vàng phát lệnh thu quân.

"Rút lui!"

Đám zombie nhận được tín hiệu, lập tức tách khỏi đối thủ, không ham chiến, vội vàng xoay người lùi lui.

Thậm chí một số zombie còn tương đối sợ hãi, trong lòng đã muốn rút lui từ lâu rồi.

Bởi vì Trình Lạc Y thật sự quá mạnh.

Cô chém giết zombie giống như giết chó vậy.

Vì thế, đám zombie vốn hung mãnh rút lui như thủy triều, ào ào trở về rừng núi, biến mất trong bóng tối.

"Ấy! Các ngươi chờ ta một chút!"

Đầu To vội vàng bò từ trên mặt đất dậy, khập khiễng chạy theo đám zombie.

Mấy người Trình Lạc Y cầm trường đao trong tay, đứng sừng sững tại chỗ, nhìn đám zombie chạy trốn, cũng không đuổi theo.

Bởi vì Trần Minh đã bị thương, mấy người Tần Trân giờ ngực cũng phập phồng, hô hấp nặng nề rồi. Chiến đấu với zombie tiêu hao năng lượng quá.

Nếu chọc tức đám zombie thật, để bộc phát ra thi triều diện tích lớn thì cũng không có lợi gì cho mình.

Để cho người có trách nhiệm đi xử lý đi...

Hơn nữa trận chiến này, ngoài việc báo thù, chủ yếu bọn họ muốn áp đảo nhuệ khí của zombie. Hiện giờ mục đích đã đạt được.

Chắc mấy ngày sau đó, zombie tỉnh lỵ sẽ không dám quấy rầy nơi tránh nạn nữa.

Những Thi Vương khác thì chưa chắc, nhưng Chó Bay cũng không đến nổi...

...

Trong sào huyệt zombie của tỉnh lỵ, lúc này đang rung chuyển.

Chó Bay và Vọng Ngôn dẫn đám zombie trở về, trong lòng ngột ngạt phi thường.

"Đám nhân loại này quá đáng giận!" Chó Bay rống lên hung ác, mặt vẫn đau đớn.

"Ừ, hai nhân loại kia có thực lực cao thật."

Thi ngữ giả Vọng Ngôn phân tích.

"Hừ! Sớm muộn gì ta cũng phải xé nát bọn chúng!"

Chó Bay gào thét điên cuồng.

Trong lòng hắn hận nhất không phải là Trình Lạc Y, cũng không phải Trần Mục Ngôn mà là Tôn Tiểu Cường đã ném máu zombie da đen vào hắn.

Đến giờ Chó Bay vẫn không thể quên được đôi mắt tinh quái kia.

Vọng Ngông gật đầu.

"Đừng vội vàng. Có cơ hội, chờ diệt xong sào huyệt zombie tại Giang Bắc, đám người kia cũng không chạy thoát được."

Hai Thi Vương đang bàn tán, xem như "đại hội phân tích sau trận chiến".

Bóng dáng Đóa Nhi đi từ phía trước tới, hơn nữa vẻ mặt giận dữ, ánh mắt hung ác nhìn quanh, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Nhưng ánh mắt cô bị Chó Bay hấp dẫn rất nhanh, thấy vết thương trên bả vai hắn.

"Bị sao thế này?"

"Không sao cả. Bị nhân loại chém một đao, qua vài ngày là khỏi thôi."

Chó Bay oán giận nói.

"À..."

Đóa Nhi thấy không có gì đáng ngại lắm, đột nhiên đổi giọng, hỏi sang vấn đề khác.

"Các người có nhìn thấy Đầu To không?"

"Có chứ. Hắn chắc ở đằng sau đấy."

Chó Bay đáp lời.

Chỉ thấy phía sau đám zombie, Đầu To cả người đầy vết cháy đen đang chậm rãi bước tới, tâm tình buồn bực tới cực điểm.

Sau khi trở về sào huyệt zombie, lúc này tâm trạng mới thoáng thả lỏng một chút.

"Phù... Cuối cùng cũng trở về rồi..."

Đầu To yên tâm hơn. Ít nhất ở đây sẽ rất an toàn, không gặp nhân loại hay zombie khác tập kích.

Hắn đang bước đi tập tễnh thì bỗng thấy Đóa Nhi đi tới trước mặt.

"Chị Đóa Nhi..."

Nội tâm Đầu To rất uất ức, cuối cùng cũng thấy được chị cả, muốn kể lể khóc lóc về cảnh ngộ của mình một lần.

Nhưng Đóa Nhi lại mở miệng nói trước.

"Tên nhãi ngươi chạy nhanh lắm."

"Còn không à. Đương nhiên phải chạy nhanh một chút. Nếu không ở lại là toi rồi."

Đầu To vẫn còn sợ hãi, than thở.

Hơn nữa hắn còn hơi cảm động. Chị Đóa Nhi chủ động quan tâm tới mình...

Nhưng lúc này Đóa Nhi đã đi tới trước người, đôi mắt hung ác nhìn chăm chú, bỗng giơ móng vuốt lên, vung tròn cánh tay, vỗ thẳng vào mặt hắn.

...

"Chát!"

Chỉ nghe một tiếng giòn vang, Đầu To bị đập mạnh, thân thể bay lên không trung, sau đó giống như con gụ, xoay tròn mấy vòng rồi mới rơi bộp xuống mặt đất.

"Ngươi làm gì thế? Ôi chao..."

Đau đớn kịch liệt làm cho hắn rên rỉ không ngừng.

Giọng Đóa Nhi lạnh lẽo, nói.

"Xem ngươi có còn dám khiêu khích ta hay không!"

"Cái gì? ??"

Mặt Đầu To tràn ngập dấu chấm hỏi đen kịt, cảm thấy trong lòng vô cùng oan ức.

"Chị Đóa Nhi, sự kính trọng và ngưỡng mộ của ta với ngươi như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt. Ta nào dám khiêu khích ngươi!"

"Còn cãi hả?"

Trong lòng Thi Vương Đóa Nhi không tin.

Đầu To cảm thấy oan uổng phi thường. Nếu zombie có nước mắt thì hiện tại hắn đã khóc thành khe nứt lớn Maria dưới đáy biển rồi.

"Ta vừa mới từ bên ngoài trở về, còn bị nhân loại thiêu đốt. Không tin thì ngươi hỏi các anh em khác xem."

"Không phải. Vừa rồi ta còn gặp Đầu ca ở trong sào huyệt zombie. Khi ấy ngươi còn mắng ta."

Một con zombie tinh nhuệ bên cạnh nói, hơn nữa giọng điệu còn trầm trồ, thầm nghĩ xem ngươi còn kiêu ngạo được không. Để cho chị Đóa Nhi đánh đi...

Đầu To càng mơ hồ hơn. Cuối cùng chuyện gì xảy ra vậy?

"Không phải đâu. Ta không có. Đừng nói lung tung."

"Còn không thừa nhận đúng không?"

Đóa Nhi nghe hắn chối bỏ hết, lập tức càng không tin, vừa định đi lên, tiếp tục dạy dỗ hắn.

"Chờ một chút..."

Nhưng Thi ngữ giả Vọng Ngôn bên cạnh đột nhiên ngắt lời.

"Chuyện này kỳ quặc quá. Vừa rồi đúng là Đầu To ở bên ngoài sào huyệt zombie, đối phó với nhân loại cùng chúng ta."

"Cái gì?"

Lông mày Đóa Nhi nhíu chặt, vẫn rất tin tưởng lời nói của Vọng Ngôn...

"Vậy thì Đầu To vừa ở trong sào huyệt zombie... Lại là ai?"

Trong nháy mắt, đám zombie trở nên nghiêm túc hẳn. Xem ra vừa rồi không chỉ bên ngoài gặp phải nhân loại báo thù, ngay cả bên trong sào huyệt zombie cũng xả ra biến cố rồi.

Vọng Ngôn suy nghĩ một chút, rồi nói giọng hòa giải.

"Ta nghĩ chắc phân nửa là Nấm Nhỏ của sào huyệt zombie thành phố Giang Bắc rồi. Cô ta có thể sử dụng người giả, trước kia cũng từng xuất hiện vài lần rồi."

"Đúng thế!"

Trong nháy mắt Đóa Nhi cũng nhận ra luôn. Có thể chế tạo ra loại tình huống này thì chắc phân nửa là do cô ta rồi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay