Chương 565:
Đây chính là những vũ khí lớn nhất trong tay Dạ Sát, vương bài tinh nhuệ!
“Cũng mạnh đấy…”
Nấm Nhỏ không khỏi cẩn trọng hơn một chút, ánh mắt len lén liếc qua, bởi vì những zombie này đều tiến hóa tới mức độ trí khôn khá cao, cực kỳ nguy hiểm.
Cũng may bọn chúng dường như đều không định tiếp cận Đầu To, hoàn toàn không quan tâm tới hắn, cho nên cũng không đi tới bắt chuyện.
Ngoài ra, xung quanh đường phố cũng bắt đầu có sự thay đổi.
Những chiếc xe hỏng, rác thải và công trình đổ nát xung quanh dường như đều đã được dọn dẹp, đường xá vô cùng sạch sẽ.
Chỉ thấy phía trên xuất hiện vài vết máu đen nhánh, tạo thành hoa văn kỳ lạ, trông giống như mấy hình vẽ bậy trên đường, nhìn qua vô cùng hỗn độn, nhưng dường như lại có chút trật tự nào đó, quái đản vô cùng.
"Đây là... cố ý vẽ sao?"
Nấm Nhỏ nhíu mày, hiện tượng xuất hiện trước mắt đã vượt qua sức lý giải của cô.
Rốt cuộc Dạ Sát đang làm gì vậy?
Cô thực sự không thể nghĩ ra mục đích của những đường vân này, sau đó đưa mắt nhìn về phía vết máu kéo dài kia, hướng đó chính là tàn tích của công ty Tek và nơi chứa viên tinh hạch.
Chỉ có đến đó mới có thể tìm ra sự thật.
Nấm Nhỏ nhìn trái nhìn phải, chuẩn bị tiếp tục đi về phía trước.
“Đứng lại!”
Đột nhiên, trong một bụi hoa rậm rạp phía trước, cánh hoa bắt đầu động đậy, ngay sau đó bóng dáng của một zombie chậm rãi đi ra.
Đó chính là một trong bốn chiến tướng của tỉnh lỵ, Thi Vương Đóa Nhi.
Nấm Nhỏ nhìn chằm chằm cô ta, cùng là Thi Vương biến dị hệ thực vật, một người là bào tử ký sinh, một người thì dùng phấn hoa gây ảo giác, cũng xem như là đối thủ trời sinh một mất một còn.
Thi Vương Đóa Nhi chậm rãi đi tới, chặn đường cô, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái.
"Ngươi đến đây làm gì?"
“Đóa Nhi, đừng có cản đường anh Đầu ta, mau tránh ra đi, ta muốn vào kiểm tra một vòng.” Nấm Nhỏ mở miệng nói.
“Cái gì? ??”
Đóa Nhi nghe xong, có chút mơ hồ, mình không nghe lầm chứ? Chẳng lẽ chính mình cũng dính ảo giác rồi? Cảm giác hôm nay Đầu To cực kỳ ngạo mạn.
“Ngươi quên lời đại ca dặn rồi sao? Trước khi Kim Cương trở lại, bất cứ ai cũng không được phép vào đây.”
Kim Cương...
Nấm Nhỏ khựng người, cảm thấy cái tên này vô cùng xa lạ.
Cô thường xuyên lang thang khắp tỉnh lỵ, đương nhiên cũng hay quan sát các sào huyệt khác, nhưng cũng chưa từng nghe tới có một Thi Vương như vậy.
Nhưng nghĩ lại, cô liền phát hiện ra một điểm mù. Trong bốn chiến tướng của tỉnh lỵ, có Đóa Nhi, Vọng Ngôn và Chó Bay, chỉ có ba người bọn họ là thường xuyên ra ngoài rong chơi, mà vị tướng cuối cùng từ đầu đến cuối vẫn chưa hề lộ diện.
Vậy xem ra, tên của hắn là Kim Cương!
"Kim Cương chạy đâu mất rồi?"
Nấm Nhỏ lên tiếng hỏi. Căn cứ vào tin tức Đóa Nhi tiết lộ, có thể phán đoán vị cuối cùng trong bốn chiến tướng này cũng không ở trong sào huyệt zombie.
Đóa Nhi nhíu mày, trở nên thiếu kiên nhẫn.
"Đây là việc ngươi nên hỏi sao? Mau cút đi!"
"Ồ..."
Nấm Nhỏ gật gật đầu, trong lòng lại thầm mắng. Cái con điếm con này... Dám cản đường ta.
Với tình hình trước mắt, hôm nay nhất định không vào được rồi, cũng chỉ có thể dò xét tới đây thôi.
"Được, Tiểu Đóa Tử, việc hôm nay của Đầu ca của ngươi ta đã nhớ ký, lần sau chúng ta lại xem xét."
"Hả? Ngươi chờ một chút. Đứng lại cho ta! !"
Đóa Nhi bị khiêu khích liên tục, lúc này đã nổi giận, nghĩ thầm chẳng lẽ Đầu To này muốn tạo phản sao? Hôm nay nhất định phải xử lý hắn, để cho hắn biết ai mới là chị cả!
Nhưng vừa nghe cô nói chuyện, Nấm Nhỏ lại không dừng chân, thậm chí đầu cũng không quay lại, ngược lại bước chân càng nhanh hơn vài phần, lắc mình một cái liền tiến vào hẻm nhỏ bên cạnh.
"Còn muốn chạy? ??"
Thân hình Đóa Nhi nhoáng lên, đột nhiên gia tốc, gần như trong nháy mắt đã đuổi tới đầu ngõ hẻm.
Nhưng khi cô hướng mặt vào bên trong nhìn thì lại phát hiện ra một cảnh tượng kinh dị.
Bên trong hẻm nhỏ đen kịt không ngờ trống rỗng, cũng không có bóng dáng của Đầu To.
Đóa Nhi nhíu chặt lông mày.
"Biến mất à?"
...
Bên ngoài sào huyệt zombie của tỉnh lỵ là một vùng ngoại thành.
Lúc này Đầu To thật còn đang nằm trên mặt đất, vừa mới bị ngọn lửa của Trần Minh thiêu đốt, suýt nữa toi đời.
Tuy rằng hiện tại đã dập lửa rồi, nhưng trên người hắn vẫn đau đớn.
"Ôi chao..."
Thân thể hắn đen như than, không ngừng phát ra tiếng rên rỉ.
Hắn nghĩ hôm nay số đen quá, gặp phải người thức tỉnh nhân loại hung ác như vậy.
"Ai có thể đỡ ta lên không. Ta muốn trở về sào huyệt zombie..."
Nhưng đám zombie phía trước lại vẫn đang chiến đấu với nhân loại, hơn nữa đã tiến vào trạng thái điên cuồng, căn bản không để ý tới hắn....
Trong chiến trường, trận chiến lúc này rất khốc liệt.
Thi Vương Chó Bay vẫn ở trên bầu trời, chạy tán loạn khắp nơi như con ruồi không đầu, miệng phát ra tiếng tru không ngừng.
Bởi vì máu của zombie da đen có lực sát thương quá lớn đối với hắn....
Đám người Trình Lạc Y phía dưới đồ sát zombie. Từ lúc chiến đấu tới giờ, bọn họ đã giết hơn ngàn con rồi.
Nhưng lúc này trận chiến gay cấn nhất là ở chỗ Trần Mục Ngôn.
Năng lực thức tỉnh của hắn là Ám Dạ Vũ Công đã được phát động.
Lưỡi đao chính nghĩa trong tay lóe lên tia sét, thân thể lướt đi rất nhẹ nhàng, xuyên qua đám zombie. Những nơi hắn đi qua, từng mảng zombie bị thu hoạch.
Nhưng kẻ địch lớn nhất của hắn chính là Thi ngữ giả Vọng Ngôn.
Tinh thần lực mạnh mẽ của hắn phát tán ra, không ngừng tạo thành những tiếng thì thầm tử vong, quấy nhiễu đối phương.
Mà bản thân Trần Mục Ngôn lại là người thức tỉnh số 001 của thành phố Cẩm Giang, sớm đã chém giết quen trong đám quái vật. Tại thời điểm ban ngày, thực lực của hắn chỉ tới gần cấp S. Còn một khi đến đêm tối, hắn liền biến luôn thành cấp S+.
Cho nên lúc này Thi ngữ giả Vọng Ngôn cũng mơ hồ bị hắn áp chết, thậm chí còn vài lần suýt nữa bị chém thương, may mà suýt soát né tránh được.
Ngẩng đầu nhìn về phía Chó Bay trên không trung, phát hiện ra con hàng này còn chưa tỉnh táo lại.
"Cuối cùng đó là thứ gì? Lực sát thương lại lớn như vậy?"
Trong thầm hắn thầm tự hỏi.