Chương 561:
"Này! Dừng tay!"
Trần Mục Ngôn ở phía xa xa đã phát hiện ra có vấn đề. Hắn đã đề phòng từ trước, mới quan sát tình hình của đồng đội xung quanh, lập tức phát hiện ra chuyện khác thường.
"Mau cản cô ấy lại!"
"À..."
Trần Minh vừa ở cạnh Tần Trân, cách cô gần nhất, cũng chú ý tới hành động nguy hiểm cực độ của cô.
Vậy là ông tung mình nhào tới, đè cô xuống đất, cũng cầm lấy cổ tay đang đâm đao của cô.
"Ngươi làm gì vậy? Sao bỗng nhiên lại nghĩ quẩn rồi?"
Nhưng A Trân không hề để ý tới ông, vẻ mặt mê ly, cố gắng vùng vẫy, một lòng muốn tự vẫn.
Trần Minh cảm thấy thân thể mềm mại di chuyển dưới người, trái tim càng kiên định. Nhất định phải ngăn cản cô lại.
"Ngươi mau dừng lại cho ta."
Nhưng ông không ngờ được là mình vừa dứt lời thì lại có hiệu quả như kỳ tích. Không ngờ thân thể Tần Trân dừng lại, đã không có động tác gì nữa.
Bởi vì âm thanh bên tai cô đã xảy ra thay đổi.
"Giết hắn!"
Đôi mắt Tần Trân liền sững lại, nhìn thẳng về phía Trần Minh. Lưỡi đao vốn đang hướng về mình liền xoay lại nhanh chóng, đâm thẳng vào động mạch cổ.
Đối mặt với biến cố bất thình lình này, Trần Minh thầm hoảng sợ, vội vàng nghiêng đầu né tránh.
"Phập!"
Một đao này của Tần Trân đã lệch mục tiêu, đâm vào vai Trần Minh.
Máu tươi bắn tung tóa ra. Cảm giác đau đớn mãnh liệt ập tới. Trần Minh cắn chặt răng, ánh mắt nhìn về phía vị trí vết thương.
Vẻ mặt Trần Minh giờ ngẩn ra. Loại vết thương này, có cảm giác như đã từng trải qua...
.........
"A Trân, ngươi làm thật à?"
Trần Minh đau tới nhe răng nhếch miệng, nhưng vẫn đè chặt lên cô, không buông tay. Ông thầm nghĩ, năng lực của Thi Vương này quả thực quá quỷ dị, lại có thể tiến hành khống chế tinh thần người khác.
Để cho người vốn có "tình cảm" với mình đến công kích mình.
Tuy nhiên ngẫm lại cũng không sao. Trần Minh cảm thấy đây cũng coi như anh hùng cứu mỹ nhân. Chắc hẳn chờ tới sau khi cô tỉnh lại, nhất định sẽ cảm kích mình phi thường...
"Là thi ngữ giả tới. Mọi người cẩn thận!"
Trần Mục Ngôn chăm chú nhìn vào bóng tối xa xa.
Chỉ cảm thấy một luồng tinh thần lực mạnh mẽ đột kích tới, bao phủ toàn bộ mọi người. Khí tức tràn ngập nguy hiểm tới cực hạn giống như thanh đao sắc treo trên đầu bọn họ.
"Làm sao bây giờ?"
Mọi người vô cùng sợ hãi.
"Để ta đối phó với hắn!"
Đôi mắt Trần Mục Ngôn sáng lên, lao thẳng vào bóng tối.
Đám zombie trước mặt dày đặc nhất, những nơi nhìn thấy đều là khuôn mặt khủng bố, tiếng gào thét vang lên bên tai liên tiếp.
Lôi nhận trong tay Trần Mục Ngôn vung chém, gọt bay từng cái đầu một cách chính xác. Thân thể hắn không ngừng lại, dọc đường đi thế như chẻ tre.
Nhưng không bao lâu sau, bên tai hắn cũng vang lên tiếng nói tử vong kia.
"Đứng ở đó... Đừng nhúc nhích!"
Trong tích tắc, tinh thần Trần Mục Ngôn hơi hoảng hốt, tay chân trở nên cứng đờ, thân pháp vốn nhẹ nhàng cũng khựng lại.
Mượn thời cơ này, rất nhiều zombie vọt tới xung quanh. Đám zombie dày đặc như sắp bao phủ hắn hoàn toàn.
Cũng may là một giây tiếp theo, Trần Mục Ngôn đã lắc lắc đầu, tỉnh táo trở lại, ánh mắt lại trở nên trong suốt.
Trường đao trong tay hắn xoay tròn, chặt đứt ngang lưng đám zombie ở bên cạnh. Máu đen phun tung tóe, chân tay cụt bay khắp nơi.
Nhưng ở bên tai vẫn luôn vang lên những giọng nói quỷ dị, quấy nhiễu tâm trí hắn.
"Phiền chết mất..."
Trần Mục Ngôn cắn chặt răng, vung chém zombie càng hăng.
Càng đến gần vị trí Thi Ngữ giả, hắn càng bị quấy nhiễu mạnh hơn.
Tinh thần lực xung quanh càng ngày càng mạnh mẽ. Trần Mục Ngôn giống như một con thuyền nhỏ trên biển khơi bão tốt, lung lay sắp chìm, khi thì tỉnh táo, khi thì hoảng hốt.
Hắn cắn lưỡi một cái. Cảm giác đau đớn kịch liệt khiến hắn giành lại được tinh thần.
Chém giết một đám zombie xong, trong bóng tối phía trước cuối cùng xuất hiện một bóng người.
Đó là Thi ngữ giả - Vọng Ngôn!
"À! Không ngờ ngươi lại có thể cố gắng chống đỡ được." Giọng điệu Vọng Ngôn như đùa cợt.
Trần Mục Ngôn nhếch miệng cười, kẽ răng còn có vết máu do cắn đầu lưỡi.
"Hừ hừ! Còn nhiều thứ ngươi không ngờ lắm."
"Vậy ta cũng muốn xem người có được mấy phần thực lực."
Ánh mắt hung ác của Vọng Ngôn lóe sáng, lộ vẻ điên cuồng.
Hai người mạnh cấp S quyết đấu, không khí liền nghiêm trọng hẳn lên. Trong gió đêm tràn ngập khí tức tiêu điều, giống như một thùng thuốc súng bị phủ kín, chỉ cần bắt đầu đại chiến là bốc cháy.
Trần Mục Ngôn đến để báo thù, cho nên chuẩn bị vô cùng đầy đủ.
Hắn điều chỉnh tai nghe bluetooth lên mức cao nhất, để bên tai vang lên tiếng nhạc sôi động.
"Chát chát bùm... Chát chát xình..."
"Hãy sẵn sàng cảm nhận màn đêm đi..."
"......"
Phía bên kia, bởi mất đi sự thôi miên của Vọng Ngôn, Tần Trân tỉnh lại sau khi bị khống chế tinh thần. Ánh mắt cô từ từ tập trung lại, có cảm giác như vừa trải qua cả một đời.
Lại thấy Trần Minh đang nhe răng nhếch miệng, đè lên người mình, khuôn mặt xinh đẹp liền đỏ lên.
"Ngươi... Ngươi làm gì vậy?"
"A Trân, ngươi tỉnh lại rồi à? Vừa rồi ngươi bị Thi Vương thôi miên."
"À..."
Tần Trân gật gật đầu, nói: "Ngươi có thể đứng lên khỏi người tôi trước được không?"