Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 560

Chương 560:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 560:

"Thời gian còn lại của ngươi không nhiều lắm, đại khái chỉ còn có năm giây. Ngươi sẽ bị biến dị hoàn toàn, trở thành một con zombie không có trí tuệ, 5... 4... 3... "

Giọng nói quỷ quái của hắn bắt đầu đếm ngược, giống như từng nhát búa tạ đâp vào tim mọi người.

"Chị Trình, kiên trì nhé!"

"Cô ấy sẽ vượt qua cực hạn chứ?"

"Chắc không sao đâu..."

"..."

Những người khác đều lo lắng thì thào.

Mà lúc này Chó Bay cũng đếm ngược tới số cuối cùng.

"1!"

Hắn nhấn mạnh một chữ, sau đó chờ xem kịch hay.

Nhưng khiến hắn thấy quái lạ đó là Trình Lạc Y vẫn đứng ở cỗ cũ, cũng không đánh mất lý trí, không biến thành zombie.

"Hả?"

Vẻ mặt Chó Bay sửng sốt, lại hơi xấu hổ.

Còn chưa biến thành zombie à?

"Ngươi có muốn đếm lại một lần không..."

Giọng nói bình tĩnh của Trình Lạc Y vang lên, cũng chậm rãi nhắm hai mắt đỏ thẫm lại.

Khí thế quanh thân thể cô chấn động, giống như có một luồng huyết khí nhàn nhạt đang từ từ tràn ra.

Trong nháy mắt, vốn những mạch máu đã phồng lên bình ổn lại, khôi phục vẻ trắng nõn. Máu chỗ vết thương cũng không có màu đen kịt nữa.

Đợi tới khi cô chậm rãi mở mắt ra lần nữa.

Đôi mắt có màu đỏ như máu lúc trước đã trở nên sáng ngời.

Cùng lúc đó, một luồng khí tức mạnh mẽ tràn ra, càng ngày càng cao.

Giá trị đau đớn: 88%.

"Chuyện này..."

Đôi mắt hung ác của Chó Bay co lại, trở nên khó tin nổi.

"Không thể nào... Tuyệt đối không có khả năng..."

Virus cấp S của mình lại bị chống lại được.

"Ta đã nói từ trước rồi. Ngươi ngoài việc ngoại hình xấu ra thì cũng không có gì đặc biệt."

Một chân Trình Lạc Y bước về phía trước, thân hình đột nhiên biến mất.

Với trạng thái thân thể của cô hiện tại, tốc độ đã vượt qua cực hạn mắt thường có thể trông thấy. Lưỡi sét trong tay lóe lên điên cuồng, giống như một tia chớp xẹt qua mặt đất đen kịt.

Chó Bay nhìn thấy như có một trận lốc xoáy đang đánh thẳng tới mặt mình. Khí tức sắc bén kia khiến đáy lòng hắn lạnh ngắt, cảm nhận được tử vong đang tới gần.

Thi Vương luôn luôn hung hãn giờ lại sinh ra cảm giác sợ hãi mãnh liệt. Hắn thấy ánh sét sắc bén đang ập tới trước mắt.

Chó Bay vô cùng kinh hãi, vội vàng nghiêng người né tránh.

Tuy nhiên hắn vẫn cảm thấy bả vai đau đớn, máu đen phun tung tóe, đồng thời cánh xương phía sau lưng cũng bị xé rách một mảng.

Vốn một đao này của Trình Lạc Y phải rơi vào trên cổ Chó Bay.

Nhưng động tác né tránh cực hạn của hắn đã khiến quỹ tích lệch đi một chút, cắt ngang qua bả vai và cánh xương.

Chó Bay đứng đờ ra, cảm nhận được bả vai lạnh ngắt. Toàn bộ thân thể hắn đều tê dại. Từ khi tiến hóa ra trí tuệ tới giờ, chưa bao giờ hắn cách tử vong gần tới vậy.

"Còn thiếu một chút..."

"Grào."

Cảm giác bất an mãnh liệt khiến hắn phát ra một tiếng gào thét.

Sau đó hai cánh vung lên, đột ngột vọt lên khỏi mặt đất, bay thẳng lên không trung. Bởi mặt đất lúc này thật sự quá nguy hiểm...

Cùng lúc đó, thủy triều chó điên zombie bên dưới cũng điên cuồng vọt về phía nhân loại.

Chó Bay phát hiện ra không phải là đối thủ, cho nên để đám đàn em chống đỡ một chút, trước tiên tiêu hao một phần thể lực của bọn họ.

Trình Lạc Y quét ngang trường đao, chặt ngang đám zombie đang vọt tới, sau đó "quét sạch", hình thành một khu vực chân không xung quanh.

Cô đưa mắt nhìn lên không trung.

"Sợ nhanh như vậy à?"

"Ngươi... Ngươi chờ đó! Có gan đừng chạy!"

Chó Bay nói vẻ hung ác. Thân là một trong bốn chiến tướng của tỉnh lỵ, Thi Vương đắc lực dưới tay Dạ Sát, hôm nay lại để nhân loại ép lui, cảm giác không còn mặt mũi trở về sào huyệt zombie nữa.

Cho nên hắn định gọi người hỗ trợ, lấy lại mặt mũi.

Tại chiến trường phía dưới, đám người Trần Minh cũng rất hưng phấn, thấy Trình Lạc Y dùng một đao suýt chém giết Chó Bay, cuối cùng cũng trút được cục tức.

"Xem hắn còn kiêu ngạo nữa không?"

"Bốn chiến tướng của tỉnh lỵ rất mạnh, nhưng chị Trình còn mạnh hơn."

"Thừa dịp này chúng ta giết nhiều zombie hơn đi."

"..."

Mọi người nhao nhao nói. Bởi giết thêm một zombie thì nơi tránh nạn sẽ đỡ bị quấy rầy, khả năng trong lúc đó lại cứu được tính mạng của một đồng đội.

Cho nên đám người Trần Minh cũng cố hết sức.

Tần Trân cũng thế. Năng lượng hệ thủy không ngừng được thúc dục, hóa thành rồng nước gào thét, cuốn zombie đi.

Nếu có zombie tới gần, cô cũng sẽ rút đoản đao ra, cắt đứt cổ nó.

Chỉ có thanh lý hết đám zombie này, nơi tránh nạn mới có thể an toàn, mới tạo thành hoàn cảnh sinh hoạt tốt đẹp cho con gái. Nếu không cô tới nơi tránh nạn của thành phố Giang Bắc... Cảm giác như lên thuyền giặc vậy.

"A Trân, ngươi cố gắng kiên trì nhé." Trần Minh không quên cổ vũ.

"Tốt nhất là ngươi ngậm miệng lại!"

Tần Trân nói vẻ oán hận.

Ngay khi cô đang cố hết sức giết zombie, bỗng nghe thấy bên tai vang lên một loạt tiếng nói thì thầm, giống như có ai đang nói chuyện.

"Cái gì vậy?"

Tần Trân không nghe rõ, tập trung tinh thần theo bản năng, chăm chú hết sức lắng nghe.

Lần này... Cuối cùng cô cũng nghe rõ rồi.

"Từ bỏ chống cự đi. Cầm đoản đao của ngươi đâm vào cổ mình." Giọng nói kia biến đổi cực kỳ kỳ lạ, giống như có một luồng ma lực khiến người ta khó có thể từ chối.

Trong nháy mắt, ánh mắt Tần Trân trở nên mơ hồ, giống như bị ma ám, rút thanh đoản đao dính đầy máu đen nhằm vào cổ mình.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay