Chương 554:
Đám người Trình Lạc Y rời khỏi khu tránh nạn, ngoại trừ mấy người Trần Minh, họ đều là những thức tỉnh giả có số thứ tự cao nhất.
“A Trân, em đừng sợ, chỉ cần dọn sạch đám zombie xung quanh là nơi trú ẩn của chúng ta sẽ an toàn.” Trần Minh trấn an nói.
“Ồ…”
Tần Trân gật đầu, nhưng lại cảm giác có gì đó không đúng lắm, dường như ra ngoài dọn dẹp zombie... còn nguy hiểm hơn.
Hơn nữa những Thi Vương kia rất quỷ dị và hùng mạnh.
Chỉ nghe thôi cũng khiến người ta choáng váng đầu óc.
Không biết tối nay sẽ gặp phải ai...
......
Bầu trời hoàn toàn tối đen, màn đêm buông xuống, gió đêm trong trẻo nhưng lạnh lẽo thổi qua đồng hoang, khiến cỏ dại và cành cây cũng theo đó mà nhảy múa, xào xạc rung động.
Một đám mây đen che khuất mặt trăng, làm cho cảnh vật xung quanh càng tối hơn.
“Ngao…”
Bỗng nhiên một tiếng chó sủa vang vọng bầu trời đêm, quanh quẩn thật lâu trong núi rừng.
“Tam Cẩu Tử, ngươi có ngửi thấy không?”
Có một tên Thi Vương đầu tròn xoe, lớp da trên người đen xì, lộ ra đầy vết cháy khét, nhìn qua trông cực kỳ chật vật.
“Gâu gâu gâu.” Con chó zombie kia gầm rú ba tiếng.
Đầu To hiểu ý của nó, phiên dịch lại chính là, không ngửi thấy!
Con chó zombie này chính là thứ hắn muốn từ Thi Vương Chó Bay, sau Nhị Cẩu Tử, hắn đặt tên nó là Tam Cẩu Tử, là một con chó rất độc ác, hình thể cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn, răng nanh sắc bén, hung mãnh hơn cả con Husky trước đây.
“Đi! Chúng ta đến nơi khác tìm xem.”
Đầu To hét to với chó zombie, bao gồm cả đám đàn em.
Bọn họ đang tìm mấy người ‘tiểu đội bá chủ’ Tai Thính và Bắt Tôm ở thành phố Giang Bắc, để báo thù cho cú gạch đập vào mặt đêm đó, cùng với mối thù giết chó của hắn.
Một đám zombie du đãng trong đồng hoang, chó zombie không ngừng ngửi mặt đất, lục soát chung quanh.
"Bốn tên kia chạy đi đâu rồi? Sẽ không co đầu rút cổ ở trong sào huyệt, không dám đi ra đấy chứ?"
“Không thể nào, gần đây bọn họ rất năng động, còn đi dò xét tin tức về chúng ta nữa kìa.”
“Ừ, vậy khả năng cao là ở gần đây thôi, tìm cho kỹ đi!”
“...”
Một đám zombie tinh nhuệ bàn tán sôi nổi, ánh mắt hung dữ nhìn qua nhìn lại.
Nhưng đúng lúc này, động tác ngửi mặt đất của đám zombie dừng lại, chúng ngẩng đầu nhìn về một hướng, phát ra tiếng gầm rú.
“Gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu!”
Dịch ra là... Tìm thấy rồi, ở đằng kia.
Lúc này ánh mắt Đầu To sáng lên, mặt lộ vẻ hưng phấn, nhưng lại vội vàng làm động tác im lặng.
“Suỵt…”
Bởi vì hắn biết thính lực của Tai Thính rất nhạy, có thể đánh hơi được nguy hiểm, trước đó hắn có tìm tới mấy lần nhưng đều bị hắn ta phát hiện, thế là chuồn đi như chớp không thấy bóng dáng.
“Yên lặng, đừng có làm ồn!”
Cho nên lần này hắn đã rút ra được bài học, cố gắng không gây tiếng động để tránh đánh động đến bọn họ, sau đó cẩn thận từng li từng tí tìm kiếm bên kia.
Bọn họ xuyên qua núi rừng, đi qua đồng hoang, leo lên một sườn núi nhỏ, cuối cùng dừng lại.
Chỉ thấy ở đồng hoang phía trước quả thật có bốn bóng người xuất hiện, tuy không đứng quá gần, nhưng một người trong đó có hai cái rất tai to, đặc biệt nổi bật.
“Tìm được rồi! Chính là bọn họ!" Một gã đàn em tinh nhuệ nói.
“Đừng lên tiếng! Mau nằm xuống!”
Đầu To đè đầu hắn xuống, ngồi xổm dưới cỏ dại trên sườn núi.
Bọn họ lén lút nhìn quanh, phát hiện đám người Tai Thính đang đi về hướng mình.
“Há há, vừa đúng lúc....”
“Ừ, ta đoán có khi họ lại muốn tới lãnh địa của chúng ta gây sự đây mà.”
“Lần này nhất định phải khiến bọn họ mở mang tầm mắt!”
“...”
Đám zombie Đầu To nói thầm, trước mắt là cơ hội ngàn năm có một, chúng dự định nấp ở đây mai phục bọn họ.
Bốn người Tai Thính phía trước vẫn chưa phát hiện, bọn họ bước đi nghênh ngang, một bước lắc lư ba lần, bởi vì Lâm Đông đã trở về cho nên bọn họ vô cùng tự tin.
“Anh em, đã đến lúc để chúng ta cống hiến rồi!” Tai Thính nói.
“Ừ ừ.”
Sương Mù liên tục gật đầu, "Chị Nấm nói, sào huyệt đối diện nhận được tín hiệu từ ngoài vũ trụ, chúng ta chỉ cần tìm ra nội dung tín hiệu đó rồi trở về báo cho đại ca là được.”
“Tôm đại ca mang về ăn ngon thật.” Bắt Tôm nhớ lại liền nói, dường như vẫn còn thòm thèm.
“Hừ....”
Nghĩ tới "tôm" hôm đó, Tai Thính liền cảm thấy có chút đau răng.
“Này! Sao ngươi chỉ nghĩ đến ăn vậy? Chúng ta đến đây để làm việc lớn đấy, ngươi có tiền đồ một chút được không?"
“Cái gì? Tôm lớn hơn á? Ở đâu?” Bắt Tôm vội vàng nhìn xung quanh.
“..." Tai Thính không nói nên lời, cảm thấy không cách nào giao tiếp được với hắn.
Đầu Tàu bên cạnh nhắc nhở.
"Chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút đi, phía trước chính là biên giới của tỉnh lỵ, sao ta lại cảm thấy yên tĩnh thế này nhỉ?"
“Hừ! Chắc là sợ rồi chứ sao, chắc chắn bọn chúng trốn đi hết rồi, sợ bị ta thảm sát đây mà.” Tai Thính nói.
Lúc này, bọn họ đi tới một sườn núi, ngọn đồi còn tương đối dốc, buộc phải cúi người leo lên.