Chương 553:
Sau đó là tiếng chuông đổ reng reng.
Điện thoại di động được nghe ngay.
"Bạch Nguyệt, tìm ta có chuyện gì?"
Tổng giám đốc Vương, tôi không muốn ở lại thành phố Giang Bắc nữa, xin chuyển sang đơn vị khác."
Liễu Bạch Nguyệt nói thẳng.
Vương Vinh cũng có thể đoán được, khẳng định là cô và Diệp Giản xảy ra mâu thuẫn. Bởi hai người bọn họ luôn luôn bất hòa. Ở công ty, nếu cấp dưới xuất hiện một số tranh chấp cũng là chuyện thường xảy ra, chủ yếu là hòa giải.
"Bạch Nguyệt à, thật ra ta biết ngươi và Diệp Giản đều rất có năng lực, xuất hiện bất đồng ý kiến cũng là chuyện bình thường. Nhưng hai người nên làm quen với nhau, cùng tạo ra lợi ích cho công ty."
"Chờ một chút... Diệp Giản có năng lực à?"
Trăm phần trăm Liễu Bạch Nguyệt không đồng ý với ý kiến này. Mỗi ngày hắn chỉ ườn ra, có năng lực gì? Nhưng cô cũng không muốn tranh luận nhiều, bởi mục đích hôm nay chỉ có một.
"Tổng giám đốc Vương, dù sao ta ở lại đây cũng không làm gì, đến chi nhánh khác cũng được. Hy vọng ngươi có thể đổi cho ta một vị trí."
"Những khu vực khác đều kín chỗ rồi. Ngươi cứ ở lại thành phố Giang Bắc công tác tốt đi. Chờ phát triển lớn mạnh lên, diệt được sào huyệt zombie rồi, ngươi còn có thể trở về Lâm Sơn làm người phụ trách."
Vương Vinh đối đáp.
Liễu Bạch Nguyệt cũng không ngốc, vừa nghe là biết đây là bánh vẽ lãnh đạo công ty vẽ ra thôi, căn bản không tin được.
"Tổng giám đốc Vương, ta..."
"Được rồi, cứ như vậy đi. Tổng công ty còn có một cuộc họp, ta bận đã."
Vương Vinh nói xong liền tắt điện thoại.
Liễu Bạch Nguyệt ngồi trên ghế làm việc, thân thể cứng ngắc, bên tai truyền tới tiếng tút tút nghe cực kỳ chói tai.
Hiển nhiên con đường phía Vương Vinh không thực hiện được rồi...
Một khi ý nghĩ rời đi mọc rễ nảy mầm thì rất khó ức chế được. Gặp phải đả kích liên tục từ Diệp Giản, Hàn Tĩnh Xuyên, Vương Vinh, hầu như khiến cô không hít thở nổi.
Mỗi phút ở đây giờ đều khiến cô cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
"Giờ cuối cùng phải đi đâu đây?"
Liễu Bạch Nguyệt thầm tính toán. Nếu rời đi một mình thì sẽ mất tất cả, sinh tồn trong thời tận thế cũng là vấn đề.
Hơn nữa còn bị công ty truy bắt. Dù sao đã từng là lãnh đạo cấp cao, biết quá nhiều bí mật, không cho phép tự ý rời đi.
Nhưng Vương Vinh lại không điều cô đi, căn bản không có cơ hội xoay sở.
Loại cảm giác này giống như có một ngọn núi lớn đè nặng trong lòng, khó chịu vô cùng.
Khổng Băng Nhi ngồi tựa vào ghế, ngẩn ram giống như người mất hồn. Khoảng hai giờ sau, cô vẫn đang thầm suy nghĩ khổ sở, chưa thấy đường ra của mình rốt cục ở đâu?
Rất lâu sau đó, cô chậm rãi ngồi dậy, trong đầu hiện ra hai chữ.
"Hắc Hạt"...
...
Chạng vạng tối, mây lửa nối liền thành một mảng ở phía chân trời, đỏ rực một vùng trời. Đó là chút dư vị cuối cùng của hoàng hôn. Giờ phút này, màn đêm sắp buông xuống.
Không khí trong nơi tránh nạn vẫn bi thương như trước. Vì phòng ngừa xảy ra biến dị, thi thể nhân loại chết trận hôm nay đều bị đặt trong hố thiêu, dùng lửa đốt, thiêu cháy không còn.
Ánh lửa nhảy nhót, chiếu lên mặt đám người Trình Lạc Y, lúc sáng lúc tối xung quanh. Trong không khí tỏa ra cảm giác vô cùng nóng ruột.
Trần Mục Ngôn cúi đầu, tay lắc máy phát điện loại nhỏ để sạc điện cho điện thoại di động, động tác không nhanh không chậm.
"Một trong bốn chiến tướng của tỉnh lỵ, Vọng Ngôn, có khả năng lợi dụng âm thanh thôi miên. Nếu như có thể ngăn cách tiếng động hữu hiệu đối với hắn, nhất định sẽ có tác dụng."
"Người thứ hai trong bốn chiến tướng là kẻ săn mồi Chó Bay, có năng lực cường hóa xương cốt, thân thể cực kỳ mạnh mẽ, còn có khứa giác cao cấp nhất. Một khi bị hắn khóa chặt, căn bản không cách nào trốn thoát được, có thể coi là thợ săn cao cấp nhất."
"Người thứ ba trong bốn chiến tướng của tỉnh lỵ, Thi Vương Đóa Nhi, lợi dụng phấn hoa tạo ảo giác..."
"......"
Trần Mục Ngôn lần lượt giới thiệu năng lực của các Thi Vương tỉnh lỵ. Đây là thông tin phải dùng vô số tính mạng của nhân loại chất đống lại mới có được.
Trong vài ngày này, bọn chúng thường xuyên tập kích nơi trú ẩn, gây ra vô số thảm kịch.
Dưới ánh lửa chiếu rọi, Trần Mục Ngôn quay đầu nhìn về phía chân trời. Những tia nắng cuối cùng sắp tản đi rồi.
Tai nghe bluetooth trong tay hắn cũng đã đầy pin, vì thế chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng quắc.
"Mọi người đã nhớ kỹ rồi chứ?"
"Không nhớ. Vừa rồi ngươi nói gì vậy? Có thể lập lại lần nữa không?"
Ánh mắt Tôn Tiểu Cường vẫn đầy trí tuệ như trước, hỏi.
Trần Minh vội vàng ngắt lời.
"Được rồi, Tiểu Cường, ngươi đừng hỏi nữa. Ngươi không cần biết..."
Trình Lạc Y vung tay, cõng thanh đại đao ở phía sau lưng.
"Xuất phát!"
......
Lần này đi một chuyến tới đây đương nhiên là để báo thù, cũng không phải muốn tấn công tỉnh lỵ, bởi vì quả thật bọn họ cũng không có cái thực lực đấy.
Mà là muốn dọn dẹp đám zombie du đãng xung quanh một chút, dọa cho biết sợ một phen, để tránh cho bọn họ muốn tới là tới, vô cùng ngạo mạn.