Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 552

Chương 552:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 552:

Đó là nhóm Liễu Bạch Nguyệt.

Với tính cách phụ nữ mạnh mẽ của cô, rất có "lòng cầu tiến", mãi không chịu cam tâm. Mà trước đó một thời gian, công ty Tek mới cử tới một nhóm lớn cao thủ.

Bao gồm người cải tạo đời thứ 4, số 09, có thể một mình đánh lui hai đại Thi Vương cấp S, thực lực mạnh mẽ phi thường. Ngoài ra còn có nhóm người mạnh từ các công ty xung quanh tới trợ giúp, mỗi người đều là tinh anh trong nhân loại, tuyệt đối không phải kẻ đầu đường xó chợ.

Vương Vinh cũng điều động tới những người này, có thể nói đã bỏ ra tài nguyên cao cấp nhất.

Ai ngờ... Diệp Giản nắm giữ tài nguyên như vậy lại vẫn không có gì thay đổi, trước sau chỉ hưởng thụ, cả ngăn ăn uống vui chơi, hoặc tìm một nhóm người chơi bài poker.

"Gửi cho hắn đúng là lãng phí!"

Liễu Bạch Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, có cảm giác nóng ruột mà chẳng làm được gì.

Nếu gửi cho mình nhiều người mạnh như vậy, khẳng định sẽ làm được rất nhiều việc.

"Không được... Không thể tiếp tục thế này được."

Cô âm thầm tính toán, cảm thấy phải đi tìm Diệp Giản bàn bạc.

Vì thế, cô rời khỏi phòng riêng, tiếng giày cao gót vang lên lộp cộp, đi tới văn phòng Diệp Giản.

Cô dứt khoát không gõ cửa, đẩy cửa đi vào.

Lúc này gặp ngay Diệp Giản đang dựa vào ghế làm việc, hai chân gác lên bàn, đầu gối hai tay, lắc lư thư giãn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một bộ phim trên máy chiếu.

"Nếu không thể gặp lại em, vậy thì chúc em một buổi sáng tốt lành, buổi trưa ngủ ngon..."

Trong phim truyền ra lời thoaọi.

Liễu Bạch Nguyệt liếc nhìn lại.

"Nhàn nhã vậy sao?"

"Ừ, cũng được."

Dịch Hàn xem không chớp mắt, cũng chẳng thèm nhìn cô.

Liễu Bạch Nguyệt nói tiếp.

"Tổng giám đốc Vương phái nhiều cao thủ tới cho ngươi như vậy, ngươi có nên có hành động gì không?"

"Động thế nào? Cô động hay ta động?"

"? ??"

Mặt Liễu Bạch Nguyệt hiện ngay một đống dấu hỏi chấm, tức giận tới đỏ mặt lên. Câu hỏi gì thế chứ?

"Hai sào huyệt zombie lớn ở thành phố Giang Bắc và tỉnh lỵ sắp quyết chiến, ngươi cũng không phái người đi dò xét một chút, thu thập tình báo gì đi, còn có tâm tư ngồi đây xem phim à?"

"Để cho bọn chúng đánh đi thôi. Dù sao cũng không đánh ta, ngươi nóng ruột cái gì?"

Diệp Giản nói vẻ đương nhiên.

"......" Liễu Bạch Nguyệt muốn cạn lời.

......

"Đám zombie kia tiến hóa không ngừng. Nếu ngươi tiếp tục như vậy sẽ chỉ càng ngày càng bị bỏ xa, dẫm vào vết xe đổ lúc trước."

Liễu Bạch Nguyệt nói rất nghiêm túc.

Diệp Giản vẫn không quan tâm.

"Ngươi cứ tiếp tục như vậy, cũng sẽ giẫm vào vết xe đổ lúc trước."

"Ta..."

Liễu Bạch Nguyệt bị làm tức giận tới đỏ mặt.

Ý của hắn rất rõ ràng, là nói chuyện công ty mình bị công phá.

Thấy không thuyết phục được hắn, Liễu Bạch Nguyệt âm thầm căm tức.

"Hừ! Ngươi không phái người đi thì ta phái người đi!"

"Ngươi phái người? Ngươi lấy đâu ra người? Tùy ý ngươi..."

Diệp Giản nói vẻ khinh thường.

Liễu Bạch Nguyệt vung cánh tay lên, đi thẳng ra khỏi phòng làm việc.

Cô có vẻ tức giận, đi trên hành lang.

Hiện giờ quả thật cô chẳng còn cấp dưới, chỉ còn một thành viên "hổ tướng", Hàn Tĩnh Xuyên trong sơn lâm tứ hổ.

Lúc này vừa hay Hàn Tĩnh Xuyên đang đi từ phía trước tới.

"Ồ? Tổng giám đốc Liễu, sao trông ngươi không vui thế. Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Ngươi tới vừa đúng lúc. Vừa rồi ta bảo Diệp Giản phái người đi tìm hiểu tin tức về sào huyệt zombie, kết quả tên này không đi. Cứ ì ra như vậy, sớm muộn cũng bị phế bỏ thôi."

Liễu Bạch Nguyệt trút bầu tâm sự.

Hàn Tĩnh Xuyên cười mỉa một tiếng.

"Hay là... Diệp Giản có tính toán của riêng mình."

"Hừ! Hắn thì có thể tính toán gì?"

Liễu Bạch Nguyệt rất khinh thường về việc này, nói: "Nếu hắn không phái người thì ngươi đi tìm hiểu xem. Thử xem gần đây hai sào huyệt zombie lớn có hành động gì không."

"Ặc..."

Vẻ mặt Hàn Tĩnh Xuyên ngẩn ra, suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Tổng giám đốc Liễu, hiện tại tổng giám đốc Diệp mới là tổng phụ trách của công ty. Chúng ta vẫn phải nghe theo hắn chứ?"

"? ??"

Nghe vậy, đôi mắt Liễu Bạch Nguyệt trợn to, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Không ngờ người từng là cấp dưới trung thành nhất của mình cũng bắt đầu nghe lời Diệp Giản rồi?

Đúng thật là người đi trà lạnh.

Bây giờ Liễu Bạch Nguyệt hoàn toàn là nhân vật bị gạt ra ở công ty rồi, không quyền không thế, cũng không còn là người phụ nữ mạnh mẽ, xác thực không thể chỉ huy được những người này.

"Hay hay lắm! Xem như ta hiểu được các người rồi!"

"Ôi! Tổng giám đốc Liễu..."

Hàn Tĩnh Xuyên vừa định giải thích gì đó nhưng Liễu Bạch Nguyệt căn bản không nghe, đi thẳng lướt qua hắn rời đi.

Rầm một tiếng, cô trở lại phòng mình, đóng sầm cửa lại, hai tay nắm chặt, cánh tay nổi đầy gân xanh, rõ ràng cực kỳ tức giận.

"Thời thế còn thay đổi, đừng vội coi thường ta!"

Liễu Bạch Nguyệt cảm thấy mình là thiên tài cả đời, hôm nay đã biến thành phế tài rồi. Tuy nhiên sớm muộn gì cũng có ngày cô có thể lật lại thế cờ!

Cô cảm thấy không thể ở nổi dưới trướng Diệp Giản một ngày nào nữa, vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được, sớm muộn cũng xong đời.

Vì thế cắn chặt hàm răng, dường như đã hạ quyết tâm, cô gọi điện cho người tổng phụ trách khu vực là Vương Vinh.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay