Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 550

Chương 550:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 550:

"Đáng ghét. Không được gọi người ta là Ngô công công."

Ngô Đản cực kỳ bài xích cái tên này.

"......" Mọi người nghe giọng điệu của hắn mà sởn gai ốc.

Bọn họ dựa vào ưu thế nhân số, phối hợp ăn ý, ngược lại có thể thủ được, nhưng khó tránh khỏi xảy ra giảm quân số.

Có không ít người bị chó zombie đánh ngã, cắn xé lôi đi thật xa, sau đó bị nhóm zombie chia ăn, phát ra tiếng kêu rên đau khổ.

Có người bị chó zombie cắn bị thương, không bao lâu sau hai mắt đã đỏ ngầu, răng nanh sắc bén, mặt mọc lông tơ, xoay người công kích đồng đội của mình.

Bởi vì năng lực lây nhiễm zombie của chó điên quá mạnh.

"Cẩn thận! Đừng bao giờ để đám chó điên kia cắn!"

Trần Mục Ngôn nhắc nhở.

Hiện tại Trình Lạc Y vắng mặt, hắn đã trở thành chủ lực của trận doanh nhân loại. Dù sao thì cũng là người thức tỉnh số 001 của thành phố Cẩm Giang, thực lực rất mạnh.

Chẳng qua bởi vấn đề về năng lực thức tỉnh, ban đêm tương đối mạnh, ban ngày lại lộ vẻ yêu yếu...

Hắn vừa chém giết zombie, ánh mắt vừa dò xét xung quanh. Bởi vì có thể xuất hiện quỷ thi cấp S phát động tấn công từ chỗ tối.

Cũng may chưa phát hiện ra bóng dáng Thi Vương đâu, chỉ có một đàn zombie kinh khủng.

Trường đao của Ngô Đản liên tục vung chém, cuối cùng cũng chém nát bét được một con zombie tinh nhuệ, lồng ngực phập phồng kịch liệt, hô hấp đã trở nên dồn dập.

Dù sao hắn chỉ là người thức tỉnh não đan kỳ, còn chưa ngưng tụ ra tinh hạch, thực lực không hơn nhiều so với zombie tinh nhuệ, sau khi chém giết nó xong cũng hơi kiệt sức.

"Phù, ta hông ổn rồi, phải rút lui nghỉ ngơi một chút."

"Ừ, ngươi cẩn thận đó."

Lý Hiên bên cạnh nhắc.

Bọn họ lợi dụng ưu thế nhân số, chọn dùng "xa luân chiến", chia người thức tỉnh ra thành ba tổ, một khi thể lực tiêu hao hết là có thể kết thúc nghỉ ngơi, đổi người của một tổ khác lên chiến đấu, giống như chia ra làm việc "ba ca" vậy.

Loại chiến thuật này không sợ bị thi triều tiêu hao thể lực.

Nhưng Ngô Đản vừa định xoay người rút lui, trong đám zombie phía sau lại có một con chó zombie chạy ra, tứ chi thon nhỏ nhưng tốc độ chạy cực nhanh, sau đó đột nhiên vận sức nhảy lên, giống như chó dữ vồ thức ăn, lao thẳng cắn vào gáy hắn.

"Hả?"

Ngô Đản âm thầm kinh hãi, cảm nhận được tiếng gió rít từ phía sau tai, căn bản không dám chần chừ, xoay người chắn ngang trường đao.

Keng!

Tiếng răng va chạm với kim loại truyền tới. Con chó dữ cắn vào thanh trường đao.

Lực tấn công rất lớn khiến thân thể Ngô Đản liên tục lùi về phía sau, lại chỉ cảm thấy chân trượt một cái, giẫm lên một thi thể zombie đầm đìa máu.

Sau đó trọng tâm hắn bất ổn, nghiêng người lảo đảo về phía sau mấy bước, sau đó ngã phịch xuống.

"Á á...."

Ngô Đản phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

Nhưng con chó zombie kia vẫn chồm lên người hắn, đôi mắt đỏ rực hung tàn, cổ họng gầm khẽ, giật bay trường đao đi.

Đôi mắt với máu thịt tươi sống dưới chân, nước bọt nó chảy ròng ròng, sau đó há miệng cắn về phía cổ họng con mồi.

"Nguy rồi..."

Ngô Đản đã mất binh khí, chỉ có thể vươn hai bàn tay ra ngăn lại, một tay bóp cổ con chó dữ, một tay khác chặn trước trán, ra sức đẩy nó ra.

Lúc này hắn giống như một cô gái nhỏ gặp phải lưu manh, không cho miệng thối của con chó áp sát tới gần.

Nhưng con chó zombie rất cố chấp, ra sức tiến tới phía trước. Trong thời gian ngắn, hai bên rơi vào thế giằng co.

Bởi máu thịt tươi sống đã ở gần trong gang tấc, con chó zombie bắt đầu tiết đầy nước bọt. Nước bọt sền sệt tỏa ra mùi hôi thối, chảy từ răng nanh sắc bén xuống, càng ngày càng dài, sắp sửa rơi xuống.

Mà vị trí rơi vừa vặn là miệng Ngô Đản.

Hắn ý thức được rất nhanh có vấn đề, mùi hôi thối trước mắt bốc lên mũi, vội vàng ngừng thở.

Nhưng vẫn cảm thấy môi lành lạnh, bị nước bọt của con chó zombie rơi xuống rồi.

"Ọe!"

Cảm giác buồn nôn mãnh liệt trào lên trong dạ dày. Ruột gan Ngô Đảo đảo lộn, suýt nữa phun hết bữa cơm tối qua ra.

Hơn nữa trong nước bọt của con chó zombie này có chứa rất nhiều virus chó dại, năng lực lây nhiễm rất mạnh. Chẳng may hít vào cơ thể, chắc phân nửa sẽ sinh ra biến dị.

"Còn dùng vũ khí sinh hóa sao?"

Vẻ mặt Ngô Đản đau khổ, sắc mặt nghẹn tới xanh mét, bởi trước đó đã tiêu hao không nhỏ, lúc này sắp sửa kiệt sức.

Hơn nữa công kích bằng nước bọt của con chó dữ này căn bản không cản nổi.

Chỉ thấy cái miệng to như chậu máu của nó càng ngày càng gần, hàm răng sắc bén có chứa nước bọt kia sắp dán lên da mình.

"Xong rồi. Toi rồi..."

Nội tâm Ngô Đản hoàn toàn u ám, hơn nữa không biết tại sao, trước khi chết, trong đầu lại hiện lên khuôn mặt của Tôn Vũ Hàng.

Chẳng lẽ... Mình yêu hắn thật rồi?

Ở thời điểm cuối cùng này, hai tay Ngô Đản mềm nhũn, hoàn toàn không còn sức chống cự. Con chó zombie điên cuồng chuẩn bị cắn tới.

Nhưng đúng lúc này, đầu nó ngừng cử động, giống như bị thứ gì khống chế, sau đó đùng một tiếng đã nổ tung, hóa thành một đám sương máu tản ra trên không trung.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay