Chương 548:
Biết vương giả Lâm Đông trở về, đám zombie đều rất hưng phấn. Bảy đại thi vương nhóm Tanker đứng đầu tiên, bao gồm cả zombie hổ Tiểu Bạch, kẻ nào đều tỏa ra hung khí mãnh liệt.
Đương nhiên còn có "tứ đại bá chủ" Tai Thính, Sương Mù nữa.
"Trong thời gia ta không có mặt, bên trong lãnh địa có chuyện gì không?" Lâm Đông lên tiếng hỏi.
"Không có chuyện gì cả. Chỉ là zombie ở tỉnh lỵ thường xuyên tới quấy nhiễu, nhưng đều bị chúng tôi đánh chạy hết!" Tanker cười nói.
Tiến sĩ tiếp lời.
"Gần đây bọn chúng đi tới nơi tránh nạn và công ty Tek tương đối nhiều, số lần đến chỗ chúng ta ít hơn hẳn."
"Ừ, vậy là tốt rồi."
Lâm Đông gật gật đầu.
Đúng như hắn phân tích, Thi Vương Dạ Sát ở tỉnh lỵ còn chưa chuẩn bị tốt cho quyế chiến, cho nên cũng không tập kích.
"À, đúng rồi... Phía sau bọn chúng còn có chút hành động nhỏ. Các người đã điều tra ra chưa?"
"Lão đại, tôi dùng nấm giả dạng chim bay, nghe lén được một số tin tức."
Nấm Nhỏ tiến lên một bước, nói: "Dạ Sát từng công phá công ty Tek ở tỉnh lỵ. Nơi đó có một số thiết bị khoa học cỡ lớn, cũng không bị tự hủy. Nghe nói bọn chúng có thể nhận được sóng tín hiệu điện từ ngoài vũ trụ."
"Hơn nữa đó là sóng tín hiệu điện tử trao đổi giữa zombie chúng ta với nhau, căn bản nhân loại không cách nào phá giải được. Có lẽ Dạ Sát nhận được chỉ dẫn gì đó, mới hẹn quyết chiến với chúng ta vào hai tháng sau."
"Tín hiệu... Từ ngoài vũ trụ sao?"
Lâm Đông nghe thế cũng ngạc nhiên lắm, cảm thấy chuyện này cũng mới mẻ.
Nếu là tín hiệu bình thường thì không tính là đáng ngạc nhiên.
Nhưng tín hiệu trao đổi thuộc riêng về zombie... thì là cái gì? Zombie ngoài hành tinh à?
"Nghe ngóng được nội dung trong đó là gì không?"
"Không. Điều này rất bí ẩn, chắc cũng chỉ có Dạ Sát và tứ đại chiến tướng biết. Những zombie bên ngoài chỉ biết là có sự kiện này mà thôi."
Nấm Nhỏ giải thích.
Lâm Đông yên lặng suy tư, nội tâm khó tránh khỏi hơi tò mò. Tín hiệu tới từ ngoài vũ trụ xa xôi, sẽ truyền tới tin tức gì chứ?... Chỉ đạo từ xa à?
Nấm Nhỏ nói tiếp.
"Còn nữa. Ta cắm mắt giám thị được, bên trong sào huyệt zombie ở tỉnh lỵ cũng có zombie tinh nhuệ được tiêm virus Z và virus Q!"
"Ồ..."
Đôi mắt Lâm Đông híp lại, cảm thấy đây không phải là tin tức gì tốt, nhưng việc này cũng hợp tình hợp lý.
Dù sao Dạ Sát cũng từng công phá công ty Tek ở tỉnh lỵ. Người phụ trách nơi đó cũng là là người phụ trách cấp tỉnh, có thể điều động tất cả tài nguyên ở khu vực quanh đó, có virus Z và virus Q cũng là chuyện hợp lý.
Chắc số lượng cũng không ít.
"Lợi hại thật..."
Lâm Đông thầm nói. Dạ Sát cực kỳ nguy hiểm.
Hai đại Thi Vương bọn họ đều thuộc hồ sơ zombie, đều có được tinh nhuệ vương bài, nhìn qua có vẻ ngang sức ngang tài.
Cũng không biết công ty Tek ở thành phố Giang Bắc... Gần đây có gì mới không. Đã lâu không thấy bọn họ có động tĩnh gì rồi.
Lâm Đông thầm suy nghĩ.
Hắn cảm thấy không tốt lắm....
Có lẽ một ngày gần đây phải tới xem một chút...
Sau đó hắn nói chuyện với đám đàn em một hồi, hiểu rõ tình hình rồi lập tức phất tay, ném con mồi lần này ra.
Thi thể của vua bọ cạp đá cũng có trong đó, giống như một tòa cao ốc được dựng lên trên mặt đất, ước chừng phải cao tới hai mươi mét.
"To gớm chưa!"
Đám zombie Tanker đều trợn trừng mắt, không ngờ lão đại lại săn được một con quái vật to thế.
Ngoài ra còn có một số thi thể rắn lớn, bọ cạp độc, rết, số lượng đông đảo, chồng chất thành một ngọn núi nhỏ.
"Nhiều món mới như vậy..."
Đám zombie thầm thán phục. Vừa nhìn đã biết đây là "thịnh yến từ sa mạc" rồi.
Bọn chúng lập tức nhao nhao xông lên, leo lên cả ngọn núi thi thể, bắt đầu gặm ăn.
Mùi máu tanh tràn ngập trên đường phố. Tiếng xé rách, tiếng gặm ăn không ngừng, hình thành cảnh tượng thi triều vạn con tranh ăn.
Lâm Đông không nhìn thêm nữa, xoay người rời khỏi thi triều, đi về phía tòa cao ốc chọc trời.
Tai Thính cũng chen chúc trong thi triều, thấy Lâm Đông rời đi, mắt lộ vẻ tò mò.
"Lần này lão đại không mang theo zombie mới về nhỉ?"
"Không có đâu."
Bắt Tôm ở bên cạnh nói.
Mắt Tai Thính lộ vẻ tiếc nuối. Xem ra tiểu đội bá chủ của mình không cách nào lớn mạnh rồi...
Nhưng Bắt Tôm lại không để ý nhiều như vậy, sớm đã bị thức ăn trước mắt hấp dẫn, lập tức vọt tới.
"Tôm... Có tôm. Nhiều tôm quá... Tất cả đều là tôm! !!"
"Này! Đó là bọ cạp. Không phải cứ có càng là tôm đâu!"
Tai Thính chẳng biết nói sao, cảm thấy hệ lực lượng của bọn họ kiểu gì đầu óc cũng không tốt...
Nhưng nếu tính toán nhiều như thế thì đồ ăn trước mặt cũng sắp bị ăn hết rồi.
"Tự mình chọn một con lớn đi!"
Ánh mắt Tai Thính nhìn chằm chằm vào con bọ cạp đá khổng lồ cao năm sáu mét, lập tức nhào lên phía sau, cắn rốp một cái vào nó.
Nhưng sau đó hắn liền lộ vẻ mặt đau đớn.
Bởi vì vỏ giáp của bọ cạp đá rất cứng rắn, dựa vào răng hắn căn bản không cắn ra nổi.
"Thức ăn này rắn quá. Đau răng..."