Chương 546:
"Ở thành phố Giang Bắc chúng ta có khu tránh nạn chừng tám chục ngàn người đấy, hoàn cảnh rất an toàn. Ốc đảo ngươi ở xung quanh đều là sa mạc, quái vật biến dị nhiều như vậy, chẳng may tiến hóa ra tồn tại gì quá mạnh, như vậy có thể nguy hiểm."
"Vậy thì... Được rồi. Tuy nhiên Quả Đào còn đang ở ốc đảo. Chúng ta trở về đón con bé."
Cuối cùng Tần Trân cũng đồng ý.
Trần Minh thầm vui vẻ.
Mình khuyên nhủ mãi, cuối cùng nàng cũng đồng ý đi tới thành phố Giang Bắc rồi.
Thế là ông vội quay đầu nói với Lâm Đông.
"Chúng ta chờ một lúc nhé? Trở về ốc đảo đón người đã."
"Không được."
Lâm Đông nói rất quả quyết.
"..." Trần Minh tức không dám nói, mặt lộ vẻ khổ sở: Đừng mà, chỉ một lát thôi. Rất nhanh mà, không tốn bao nhiêu thời gian đâu."
"À, vậy thì ngươi đi đi."
Lâm Đông gật đầu đồng ý.
Chủ yếu là vừa tìm được phiến đá Tinh Đồ, tâm trạng không tồi, cho nên muốn trêu chọc ông.
Bản thân hắn cũng không có ý định rời đi luôn.
Dù sao còn có đám tiểu đệ Kiền Ba, Ma Lại ở đây, phải bố trí cho bọn chúng mới được.
Bọn họ quay trở về ngay, đi xuống dưới chân núi.
Ở dưới chân núi cũng vô cùng hỗn độn, đầy dấu vết chiến đấu. Đại quân quái vật biến dị đã rút lui, chỗ nào cũng có thể nhìn thấy thi thể của zombie da đen.
Chúng nó bị quái vật biến dị gặm ăn, bị tàn phá rất kinh khủng nhưng thi thể lại tương đối đầy đủ.
Bởi vì máu của zombie da đen thối quá, ngay cả quái vật biến dị cũng không ngửi nổi, có thể thấy bị ghét bỏ thế nào.
"Thiếu gia! Thiếu gia! Chúng tôi tới cứu ngươi!"
Đột nhiên, cách chân núi không xa, một đám người ngựa chạy tới, vẻ mặt vội vàng, vô cùng lo lắng. Đó chính là cha của Loan Hồng Phi, Loan Hữu mang theo vài người hầu tới.
Loan Hồng Phi thấy bọn họ lại tức giận. Lúc trước chạy còn nhanh hơn thỏ, để lại mình mình đối mặt với cảnh ngộ đau đớn này.
"Các người còn biết đến sao?"
"Không phải bị tách ra xa sao... Giờ mới đuổi đến được."
Người hầu nói vẻ chột dạ.
Cha hắn là Loan Hữu cũng rất lo lắng. Bởi vì có thể nói Xích Nham Sơn là cấm địa của nhân loại, vô cùng khủng bố. Nghe nói con trai chạy tới đó, ông ta nóng ruột vô cùng.
"Con trai, không sao chứ?"
"Con vẫn còn sống."
Loan Hồng Phi đáp.
Loan Hữu thấy quá đau lòng. Môi sưng lên, mông cũng sưng lên, trước sau nở hoa, có thể tưởng tượng được hắn đã gặp phải cực khổ thế nào.
Trần Minh cách đó không xa nói.
"Nếu hắn không đi theo chúng ta thì chắc đã chết tám trăm lần rồi."
"Ôi, cám ơn, cám ơn mọi người đã chăm sóc cho con trai ta. Khiến mọi người phải vất vả rồi."
Loan Hữu vội vàng cám ơn.
Trần Minh xua tay.
"Không có chi. Đây là việc nên làm."
"..." Loan Hồng Phi đến cạn lời. Cũng thật phải cám ơn "Sự trợ giúp" của các người.
Có lẽ không có sự trợ giúp của bọn họ, bản thân cũng không đến nỗi thảm như vậy....
Nhưng hoàn cảnh hiện giờ khiến hắn không dám nói gì thêm.
"Đừng mất thời gian nữa. Mau về ốc đảo đi." Trần Minh hét to với bọn họ. Bởi ông ta còn muốn đón người.
"Đúng đúng đúng!"
Loan Hữu gật đầu liên tục, muốn để con trai nghỉ ngơi sớm. Nhìn trạng thái của hắn rõ ràng rất yếu rồi.
Mấy người hầu cười khan, vội vàng đi lên lấy lòng, muốn bù đắp sai lầm của mình.
"Loan thiếu gia, chúng ta đỡ ngươi."
"Ừ, thế còn được."
Loan Hồng Phi gật đầu.
Nhưng mấy tên người hầu kia vừa đi lên phía trước, lại ngửi thấy mùi máu da đen, cực kỳ gay mũi, khiến người ta buồn nôn.
"Ọe!"
Nhiều người thậm chí còn không nhịn nổi nôn khan.
"Loan thiếu gia, phải tự đi thôi."
Loan Hồng Phi: "..."
......
Phía bên kia, một đám zombie đứng sừng sững. Trong đó Ma Lại cầm một con rắn độc, đưa lên miệng gặm ăn, giống như ăn que cay vậy.
Từ sau khi dung hợp tinh hạch của xà quái, hàm răng của nó tốt hơn rất nhiều, hơn nữa thực lực tăng trưởng nhanh chóng, cái đuôi ngắn ngủi trên mông cũng lớn hơn một chút, trở nên chắc khỏe hơn không ít.
"Ta phải về thành phố Giang Bắc rồi. Hai người đi theo ta hay ở lại đây?"
Lâm Đông lên tiếng hỏi, cho bọn chúng cơ hội tự lựa chọn.
Ma Lai dừng động tác ăn que cay.
"Lão đại... Phải đi à?"
Kiền Ba bên cạnh ngẩn ra. Nếu đi theo lão đại thì nhất định cuộc sống sẽ tốt hơn rất nhiều, muốn ăn có ăn, muốn uống có uống.
Nhưng hắn quay đầu nhìn lại đám mấy trăm zombie phía sau, trong lòng hơi không nỡ. Lúc này vừa mới thành lập thi triều, đang định làm lớn làm mạnh, sáng tạo huy hoàng, có thể nói là đỉnh cao sự nghiệp.
"Lão đại, hay là chúng tôi vẫn ở lại thôi. Hiện tại đi theo bên cạnh ngươi cũng không có tác dụng lớn."
"Ừ, đúng vậy."
Lâm Đông gật đầu, không phủ nhận.
Hiện giờ Kiền Ba mới là cấp B, Ma Lai cấp B+, sức chiến đấu còn không bằng Tai Thính, quả thật không có tác dụng gì.
Kiền Ba thấy hắn đồng ý quyết đoán như vậy cũng hơi xấu hổ, nghĩ thầm, thế này trắng trợn quá.
"Hiện tại phần lớn da đen ở trấn Lưu Sa đều đã chết trong Xích Nham Sơn rồi. Quái vật biến dị mạnh nhất trong sa mạc cũng đã chết, để lại không ít quái vật nhỏ, có thể xem là tài nguyên thức ăn. Ta cảm thấy chúng ta có thể mượn cơ hội này, chậm rãi phát triển lớn mạnh."