Chương 543:
Hắn nhìn về một khối đất trống phía trước. Nơi đó kỳ lạ là không có quái vật gì, yên tĩnh vô cùng.
"Ở chỗ đó."
Lâm Đông đổi thành hai tay nắm chặt phiến đá, túm lấy hai bên, sau đó giơ lên thật cao, đột nhiên đập xuống đất.
"Ầm ầm!"
Lực lượng mạnh mẽ bùng lên như núi lửa phun trào.
Mặt đất dưới chân chấn động kịch liệt, giống như cả ngọn núi Xích Nham đều đang rung chuyển. Sóng chấn động khủng bố thổi quét sang bốn phía, chấn động nát bấy cả đám bọ cạp đá và đá núi xung quanh.
Sau đó mặt đất rạn nứt ra, khe nứt đen kịt lan tràn về phía trước.
Trên bãi đất trống phía trước dường như có thứ gì đó bị quấy nhiễu, phát ra tiếng rống dữ dội, rung đột trời đất, giống như đá lớn va chạm xuống đỉnh núi, trong nháy mắt đã lấn át tất cả âm thanh tại nơi này.
Đám người Trần Minh đều cảm thấy ù tai, suýt nữa bị chấn động tới điếc tai, đầu óc ong ong.
"Cái quỷ gì vậy?"
"Hình như là vua bọ cạp sắp lộ diện rồi!"
Tôn Vũ Hàng tập trung nhìn lại.
Mọi người nghe vậy, tâm trạng hồi hộp, nhìn chằm chằm về phương hướng kia.
Bọn họ thấy sau một kích cuồng bạo của Lâm Đông, rung chuyển không ngừng lại, ngược lại càng trở nên mãnh liệt.
Xích Nham Sơn trở nên run rẩy, chấn động khiến mọi người vặn vẹo, đều sắp đứng không vững.
Bọn họ chỉ có thể dìu đỡ nhau mới có thể miễn cưỡng ổn định được thân hình.
Nhưng Loan Hồng Phi ở tương đối xa, cũng không ai hỗ trợ. Núi đá lay động, hắn đặt mông ngã ngồi trên mặt đất.
"Á á."
Hắn lại phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Bởi trên mông hắn vẫn còn treo một con bọ cạp nhỏ.
Hơn nữa con bọ cạp này cũng có độc tố, làm cho vết thương của hắn nhanh chóng sưng vù lên.
Đầu tiên là bị rắn độc cắn miệng, lại bị bọ cạp đốt mông. Bây giờ Loan thiếu gia vô cùng chật vật, nội tâm không nén nổi cảm xúc muốn khóc.
"Rốt cục tôi đã tạo nghiệp chướng gì chứ?"
...
Phía dưới mặt đất hiển nhiên có thứ gì đó đang rục rịch chui ra. Một luồng hung khí ngang tàng tràn ra, bao phủ toàn bộ nơi này.
Nó khiến người ta cảm thấy giống như có một thanh đao đang đặt trên đầu bọn họ.
Trong sự chấn động kịch liệt, dường như có cả một ngọn núi nhỏ đột ngột mọc lên. Độ cao của nó tới gần hai mươi mét, cao chừng sáu tầng nhà.
Thân thể khổng lồ, tràn ngập cảm giác áp bách.
Trên đầu có tám con mắt mở ra, mắt nào cũng đỏ thẫm, to như đèn lồng. Khí tức hung tàn càng thấu xương.
Ngọn núi nhỏ chấn động ầm ầm này rõ ràng là một con bọ cạp khổng lồ.
Vua bọ cạp đã xuất hiện hoàn toàn!
"To thật đấy!"
Nhóm Trần Minh trợn trừng mắt.
Lần trước gặp phải loại quái vật lớn thế này là lúc chiến đấu với Thanh Lân, giao chiến với Ca Thi trong hải dương.
Nhưng con bọ cạp vua trước mắt này chắc chắn còn mạnh hơn Ca Thi nữa.
Bởi vì thực lực của bọ cạp đá có thể phán đoán dựa vào thể hình. Con trước mắt này có hình thể to như núi, khó có thể tưởng tượng... Nó sẽ đạt tới cấp độ nào.
Đoán chừng bảo thủ nhất, ít nhất nó cũng phải cấp S.
"Xong rồi! Lần này thì toi rồi..."
Loan Hồng Phi nhìn con quái vật hung ác trước mắt, lòng vô cùng tuyệt vọng.
Đối mặt với quái vật cấp bậc thế này, căn bản hắn không thể nào chiến thắng nổi.
Mà ánh mắt Lâm Đông nhìn kỹ lại, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, phiến đá trong tay bùng lên hào quang, đánh thẳng về hướng vua bọ cạp đá.
"Bị ngươi nuốt rồi à? Mau nhổ ra cho ta..."
............
"Grào --"
Vua bọ cạp đá phát ra tiếng rống hung tàn, cũng cảm nhận được năng lượng của phiến đá. Tám con mắt đỏ như máu của nó nhìn chằm chằm về phía trước, sau đó giơ móng vuốt khổng lồ lên, chộp thẳng về phía Lâm Đông.
Nhìn tình hình lúc này, nó giống như một cái máy ủi đất khổng lồ, đâm thẳng tới!
Hai mắt Lâm Đông nhìn chăm chú, cũng không giữ lại thể lực, triển khai toàn bộ thi vực khủng bố. Uy áp tràn qua, trong nháy mắt đã phủ khắp phạm vi mấy trăm mét.
Đá lớn phủ kín xung quanh lần lượt nổ nát, tự động giải thể, hóa thành bột mịn, bay tản lên không trung.
Giờ phút này, thiên tai giáng xuống!
Móng vuốt khổng lồ của con vua bọ cạp đá kia vừa mới tiến vào phạm vi của thi vực đã bắt đầu rung động ong ong, tốc độ giảm hẳn, cuối cùng phải dừng lại.
Thậm chí nó còn bắt đầu run nhè nhẹ, giống như sắp vỡ vụn.
Cảnh tượng trước mắt quá rung động.
Lâm Đông lợi dụng lực lượng của thi vực, ngăn cản công kích mạnh mẽ của vua bọ cạp đá.
Nội tâm mấy người Đỗ Văn Đào hoảng sợ, cảm nhận được uy áp Lâm Đông phát ra, thân thể cũng không kìm nổi run lên.
"Đây... Đây tuyệt đối không phải là khí tức mà nhân loại có thể có được. Hắn là một Thi Vương!"
Bởi lúc trước Lâm Đông chưa ra tay, cho nên bọn họ chưa cảm nhận được rõ ràng.
Giờ phút này, cuối cùng bọn họ đã hiểu ra.
Thảo nào... Hắn có thể dọa lui đám chim biến dị, trong thú triều vạn con vẫn có thể nhẹ nhàng như không.
Căn cứ vào biểu hiện của hắn hiện giờ để phán đoán, ít nhất hắn phải có thực lực cấp S.
Lúc này là trận chiến của hai đại vương giả!