Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 541

Chương 541:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 541:

"Ở đây không có quái vật sao?" Nhóm người Đỗ Văn Đào bò lên phía sau, ánh mắt đảo qua, vẻ mặt hơi kinh ngạc.

Trước mắt là một vùng hoang vu, không có bất cứ dấu hiệu sinh mệnh nào.

Trần Minh nghĩ ngợi một chút rồi nói.

"Cũng không ai quy định nhất định trên đỉnh núi phải có quái vật, đúng không?"

"Cũng đúng."

Đỗ Văn Đào giật mình nhận ra.

Có lẽ đỉnh núi có quái vật chỉ là lối mòn trong tư duy của nhân loại, là một loại suy đoán. Dù sao sau khi tận thế, bọn họ là nhóm nhân loại đầu tiên trèo lên đỉnh núi này. Trước đó không ai hiểu rõ tình huống nơi này.

Trần Minh gật gật đầu.

"Ừ ừ, coi như là quái vật đi vắng đi..."

Lâm Đông âm thầm cảm giác, cũng không thấy có khí tức sinh mệnh gì. Nhưng trực giác của hắn lại cảm thấy bất ổn. Nếu thật sự không có gì cả thì càng nói rõ nơi này có chỗ quỷ dị.

Thế là hắn lại lùi về phía sau vài bước, đi phía sau đám người.

Mọi người tiếp tục tiến tới, định điều tra một phen xem rốt cục là thế nào.

Bước chân bọn họ sững lại.

Ở vách đá phía sau có một bóng người bò lên, mặt mũi đen nhẻm, mặt xám mày tro, toàn thân đều là mồ hồi ướt nhẹp, thở không ra hơi.

"Phù -- Mệt chết bản thiếu gia rồi..."

Loan Hồng Phi thở phì phò. Bởi vì từ khi ở trấn Lưu Sa, hắn vẫn luôn trong trạng thái chạy trốn, không ngừng nghỉ.

Hơn nữa hắn còn chưa có đồ ăn bổ sung thể lực, cho nên thân thể tiêu hao rất nghiêm trọng.

Ánh mắt hắn quét qua một vòng, cũng không thấy quái vật gì.

Trong lòng hắn mừng thầm.

Vì hắn thấy phía trước có đám người Lâm Đông đang dò đường.

"Chắc không có nguy hiểm gì chứ?"

Cuối cùng Loan Hồng Phi cũng không cần phải chạy trốn nữa, cảm động tới sắp rơi nước mắt. Hắn vội vàng nghỉ ngơi một lát, khôi phục thể lực, thế là dựa vào một tảng đá lớn cao ba bốn mét nghỉ ngơi.

Cách đó không xa, nhóm người Lâm Đông đang xem xét xung quanh, phát hiện ra không ít đá lớn cao ngất, lớn nhất phải cao tới mấy chục mét. So với nó, nhân loại bé như con kiến vậy. Bọn họ không nén nổi cảm thán, thiên nhiên quả thực có sức sáng tạo kinh người.

Trên mặt đá cứng rắn còn có không ít miệng hố to. Trải qua va chạm, phát sinh nổ tung rất mạnh, từng vết nứt lớn lan tràn ra xung quanh, giống như mạng nhện.

"Thật sự không có quái vật?"

Tần Trân lộ vẻ kinh ngạc. Đúng là trên đỉnh Xích Nham Sơn này không giống với tưởng tượng của cô.

"Thế thì chưa chắc."

Lâm Đông mở mệng nói: "Có một số quái vật có năng lực ẩn nấp rất mạnh, không dễ cảm ứng được đâu."

"À..."

Mấy người Tần Trân nghe thế, vẻ mặt trở nên cẩn thận, cũng không dám khinh thường nữa.

"Phì!"

Loan Hồng Phi nghỉ ngơi phía sau khịt mũi coi thường, nghe thấy Lâm Đông nói thế lại tương đối xúc động. Bây giờ nhìn khắp nơi đều là tảng đá, làm gì có quái vật gì?

"Mẹ kiếp."

Hắn mặc kệ luôn, nằm thẳng cẳng ra, dựa vào một tảng đá lớn.

Nhưng vừa mới nằm xuống chưa bao lâu, đang định hưởng thụ thì tảng đá lớn dưới người hắn bỗng truyền ra tiếng động lách cách, sau đó mở tám con mắt, lóe lên vẻ hung ác, khát máu.

"Hả? Tiếng động gì thế?"

Mặt Loan Hồng Phi ngẩn ra, phát hiện chuyện khác thường, vội vàng quay đầu nhìn về phía tảng đá lớn, vừa vặn nhìn thấy tám con mắt hung tợn kia.

Những ánh mắt tập trung một chỗ, đều nhìn chằm chằm vào hắn.

Hình ảnh nơi này cực kỳ dọa người.

"Mẹ ơi!"

Loan Hồng Phi bị dọa giật nảy người, vội vàng bật dậy lùi về phía sau.

Ngay sau đó, tảng đá lớn kia rung động ầm ầm, bắt đầu thay đổi. Đầu tiên là hai cái kìm duỗi ra, sau đó là cái miệng kinh khủng mở ra, cuối cùng là cái đuôi móc câu sắc bén vươn lên.

Trong nháy mắt, tảng đá lớn kia biến thành một con bọ cạp khổng lồ, hình thể dài tới ba mét, toàn thân có lớp giáp như nham thạch, có vẻ vô cùng nặng nề.

Con bọ cạp khổng lồ này bị quấy nhiễu, miệng phát ra tiếng rít chói tai, tuyên bố sự tồn tại của mình, sau đó đột nhiên nhảy về phía trước, đánh thẳng tới Loan Hồng Phi.

"Còn nữa?"

Loan Hồng Phi thấy bóng dáng khổng lồ ập tới, giống như một ngọn núi nhỏ va chạm với mình, vội vàng nghiêng người né tránh.

Nhưng thể lực của hắn đã tiêu hao nghiêm trọng, thật sự khó chạy nổi nữa, tốc độ cũng chậm đi một chút.

Cái kìm khổng lồ của con bọ cạp kẹp vào tảng đá phía sau lưng, phát ra tiếng nổ ầm ầm. Sóng xung kích tràn ra, đánh bay Loan Hồng Phi đi mấy mét, mặt cắm xuống đất như chó ăn phân xong mới dừng lại được.

"Phì!"

Hắn nhổ một đám bụi khỏi mồm, trong lòng thấy cay đắng.

"Thật sự ta không chạy nổi nữa... Có thể đừng đuổi theo ta nữa được không?"

Loan Hồng Phi đang cầu nguyện, nhưng rất nhanh lại phát hiện ra, những tảng đá xung quanh đều rung động ầm ầm, bắt đầu lắc lư.

Hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng, giống như động đất vậy.

Trong đó có một hòn đá to bằng nắm tay, bị chấn động rơi từ trên cao xuống, đập vào mông Loan Hồng Phi, lập tức cũng bắt đầu rung động, biến thành một con bọ cạp nhỏ.

Nó mở cái miệng kinh khủng của mình ra, cắn vào mông Loan Hồng Phi.

"Á á ~~"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay