Chương 540:
Mỏ chim va chạm với mặt đất, đá lớn vỡ tan bay tán loạn.
"Áo giáp đất!"
Lúc này Đỗ Văn Đào quát to một tiếng, phát động năng lực hệ thổ. Những hòn đá vỡ vụn kia lập tức hội tụ lên người hắn, trong chớp mắt liền chồng chất thành một người khổng lồ cao hơn ba mét.
Hắn vung nắm đấm nặng nề, lao thẳng tới con chim lớn đang tấn công.
Ầm ầm!
Hai bên va chạm vào nhau, phát ra tiếng nổ vang kịch liệt. Con chim lớn bị đánh bay mấy chục mét, hai cánh giang ra mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.
Nhưng trên nắm đấm của Đỗ Văn Đào, áo giáp đất đã bị nổ nát, lõm sâu xuống, suýt nữa là sụp đổ.
"Thực lực đám chim biến dị này mạnh thật!"
Giọng Đỗ Văn Đào chấn động, nói.
Căn cứ vào thực lực bản thân để phán đoán, đám chim biến dị này ít nhất phải đạt cấp A, vượt xa đám quái vật nhỏ biến dị phía dưới núi. Mỗi con đều tương đương với cấp bậc thủ lĩnh.
Khuôn mặt Tần Trân cũng lộ vẻ kinh hãi.
"Thật không ngờ được... Chúng ta lại gặp phải một bầy thú hoàn toàn do quái vật biến dị cấp A tạo thành!"
"Ừ, sự kinh khủng của Xích Nham Sơn cũng không phải chỉ có danh tiếng không."
Đỗ Văn Đào thầm lo lắng.
Cũng không biết có thể... Leo lên đỉnh núi thành công không?
Hơn nữa tất cả quái vật ở đây đều là cấp A rồi, vậy đỉnh núi sẽ có cái gì? Cấp S? Hay cấp S+ ?
Ánh mắt Lâm Đông nhìn lại, quan sát thế cục trên chiến trường. Đám chim biến dị này đúng là có vài phần thực lực.
Đi đến đây rồi, bản thân cũng nên ra tay, nếu không "công cụ người" của đội ngũ sẽ dễ bị giảm quân số lắm.
Ngược lại, Trình Lạc Y và Tôn Tiểu Cường vẫn có thực lực tự bảo vệ mình. Nhưng Trần Minh, Tôn Vũ Hàng, Diêm Tư Viễn vẫn quá yếu, hơn nữa lúc trước tiêu hao quá lớn, lúc nào cũng có thể nguy hiểm mất mạng.
Mà lúc này vừa hay có mấy con chim biến dị đang tập trung khóa chặt Lâm Đông, bổ nhào về phía lưng hắn.
"Cẩn thận!"
Đỗ Văn Đào thấy tình hình đó, vội vàng nhắc nhở.
Lâm Đông đã cảm nhận được khí tức ập tới từ trước. Bóng dáng trên mặt đất của hắn nhanh chóng bị những cái bóng trên không trung che phủ. Ánh sáng xung quanh trở thành mờ mịt, phía sau truyền tới khí tức hung ác khát máu.
Chỉ thấy Lâm Đông hơi ngoái đầu lại, nhìn về đám chim bay trên không trung, mắt lóe ánh sáng đỏ. Lĩnh vực mạnh mẽ của Thi Vương tràn ra.
Mấy con chim lớn vừa tới gần, một đôi móng vuốt như móc sắt áp sát tới còn cách hắn chưa đầy năm mét đã đột nhiên dừng lại.
Hình ảnh trước mắt giống như bị ấn nút tạm ngừng.
Sau đó thân thể con chim lớn rung động lộp bộp, bắt đầu vỡ vụn ra, như bị hai bàn tay to bóp nát, sau đó không phát ra nổi một tiếng kêu thảm thiết đã ngã phịch xuống đất....
…..
"Chết luôn rồi?"
Ánh mắt Đỗ Văn Đào lộ vẻ kinh ngạc, căn bản không hiểu Lâm Đông ra tay thế nào.
Hơn nữa trong nháy mắt vừa rồi, trên người hắn tỏa ra một luồng áp lực mạnh mẽ, khiến người ta cảm thấy như gặp phải thiên địch, làm linh hồn cũng không kìm nổi run rẩy.
Rốt cục là thế nào?
Chẳng lẽ mình bị ảo giác?
Mà năng lực cảm nhận nguy hiểm của thú biến dị cao hơn nhân loại nhiều. Trong tích tắc khi Lâm Đông giết chết con chim lớn kia, mấy con chim định tấn công đều vung cánh, phanh gấp, dừng lại giữa không trung, không dám tới gần nữa.
Thậm chí có vài con chim còn phát ra tiếng gào thét, nhanh chóng bay lên cao, rời xa nơi này.
Lâm Đông thoáng ra tay, bầy chim đã rút lui.
Áp lực của đám người Trình Lạc Y giảm hẳn, vung binh khí chém giết những con chim lớn còn lại.
"Ăn thịt một con chim, lại tới nhiều thịt chim thế này."
Tôn Tiểu Cường thấy thế vui vẻ, vội vàng bảo Lâm Đông thu dọn đồ ăn.
Trải qua trận chiến ngắn ngủi, chim lớn biến dị bị uy hiếp, bay lên xoay quanh trên trời cao, kêu dài không ngừng, cũng không phát động công kích nữa.
Chúng thoát khỏi phạm vi thi vực, Lâm Đông cũng chẳng có cách nào.
Đương nhiên không cần phải đuổi tận giết tuyệt.
Tìm được phiến đá quan trọng hơn.
"Chúng ta đi thôi."
"Ừ."
Những người còn lại đều gật đầu đồng ý.
"Phù --"
Nhóm Đỗ Văn Đào hít sâu một hơi, thư giãn tâm trạng sau một hồi lo lắng.
Ngước mắt nhìn lên cao, bọn họ sắp lên tới đỉnh núi rồi.
Thật khó có thể tưởng tượng được... Nơi này sẽ có quái vật mạnh mẽ tới đâu. Ở đây đã là đỉnh cao nhất, rất có thể là bá chủ khủng bố chiếm cứ Xích Nham Sơn.
Trình Lạc Y vẫn dẫn đầu đám người, đeo thanh trường đao nhuốm máu phía sau lưng, tung người nhảy lên, nhanh chóng leo về phía trước, động tác cực kỳ mau lẹ.
Nhóm Tôn Tiểu Cường đi sát phía sau.
Gió trên đỉnh núi rất lớn, thổi tung mái tóc của mấy người, thổi vào khe đá, phát ra tiếng u u giống như sói khóc quỷ tru.
Tâm lý mọi người càng khẩn trương hơn.
Nhưng bọn họ phát hiện ra ngoài tiếng gió ra cũng không có động tĩnh gì khác, dường như vô cùng yên tĩnh.
Trình Lạc Y đi tới đỉnh núi đầu tiên, trước mắt là một vùng hoang vu. Tất cả đá núi đều màu nâu vàng, nối liền một vùng, không nhìn thấy điểm cuối.
Những tảng đá lớn này quanh năm bị nước mưa cọ rửa, phía trên có vô số khe rãnh, nếu ai có chứng sợ khe rãnh thì chắc hết hồn.